Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 556

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 556: “Được!” Hứa Dịch gọi một lát rất nhanh đã xác nhận xong. “Thời gian không thay đồi.” Lâm Quán Quán móc di động ra nhìn thời gian, hiện tại là 9 giờ sáng, còn kịp. “Hứa Dịch, công ty có thợ trang điểm không?” “Cót” *Có quần áo không?” “Cót” Lâm Quán Quán cười: “Đi! Chúng ta chuẩn bị một chút, sau đó đi đoạt lại đại sứ!” “Được!” 40 phút sau. Lâm Quán Quán từ phòng trang điểm đi ra, cô mặc một chiếc áo len thêu thùa thuần khiết phối hợp quần jean xuông sáng màu, bên ngoài là áo khoác màu nâu nhạt, dưới chân là một đôi giày cao gót bảy centimet. Cô trang điểm tinh xảo, mái tóc đen như mực được cột thành đuôi ngựa, đi trên đường từng bước từng bước tràn đầy sức sống. “Thế nào?” Hứa Dịch nhìn có chút thát thần. Lâm Quán Quán vốn dĩ đã rất đẹp, vẻ đẹp của cô là vẻ đẹp công kích làm cho người ta chỉ cần liếc mắt một cái đã kinh ngạc không thôi. Đơn giản mà nói, chính là loại nhan sắc khiến đàn ông nhìn sẽ rung động, phụ nữ nhìn sẽ ghen ghét. Bản thân Lâm Quán Quán cũng biết điều này cho nên ngày thường cô ăn mặc đều cực kì khiêm tốn, để bản thân bớt nổi bật một chút. Nhưng hiện tại. Cô có tình thả lỏng tất cả lại phối hợp trang điểm tinh xảo, làm người khác kinh diễm không rời mắt được. “Hứa Dịch?” Hứa Dịch chợt hoàn hồn, anh cười khẽ: “Còn cần hỏi sao, phản ứng của tôi chính là đáp án tốt nhất.” Anh làm bạn bè với Lâm Quán Quán, nhìn quen vẻ đẹp của cô rồi cũng không nhịn được kinh diễm, càng đừng nói là người khác. Lâm Quán Quán đối với hình tượng này của mình cũng rất vừa lòng. Cô thúc giục Hứa Dịch: “Máy giờ rồi.” “9 giờ 45, còn có mười lăm phút.” “Xuống lầu!” Những buổi kí hợp đồng như thế này thường sẽ đến trước năm mười phút. Hai người đi thang máy xuống lầu, sau khi xuống lầu, bọn họ đứng ở trong một góc hẻo lánh, nhìn chằm chằm vào đại sảnh. Đại diện nhãn hiệu chưa tới. “Hứa Dịch, anh có quen đại diện bên đó không?” “Không quen biết.” Lâm Quán Quán nhíu mày. “Có ảnh hưởng gì sao? Nếu không để tôi bảo người gửi mắy bức hình cho cô?” *Tới rồi!” Hứa Dịch giương mắt. Nhìn qua cửa kính trong suốt, Hứa Dịch nhìn thấy một hàng bốn người đàn ông nối đuôi nhau mà đến, trong đó trong tay một người còn cầm cái túi công văn, mấy người đều là gương mặt lạ, đối chiếu thời gian hẳn là chính là đại biểu nhãn hiệu DM. “Đi thôi!” Lâm Quán Quán nhanh chóng quyết định, cô từ trong góc đi ra, Hứa Dịch lập tức đuổi theo. Lâm Quán Quán móc di động ra, làm bộ như đang gọi điện thoại. Cô đi nhanh về phía trước, vạt áo khoác bị gió thổi bây, hơi hơi phấp phới tới lên sức sống, sinh động.

Chương 556:

 

“Được!”

 

Hứa Dịch gọi một lát rất nhanh đã xác nhận xong.

 

“Thời gian không thay đồi.”

 

Lâm Quán Quán móc di động ra nhìn thời gian, hiện tại là 9 giờ sáng, còn kịp.

 

“Hứa Dịch, công ty có thợ trang điểm không?”

 

“Cót”

 

*Có quần áo không?”

 

“Cót”

 

Lâm Quán Quán cười: “Đi! Chúng ta chuẩn bị một chút, sau đó đi đoạt lại đại sứ!”

 

“Được!”

 

40 phút sau.

 

Lâm Quán Quán từ phòng trang điểm đi ra, cô mặc một chiếc áo len thêu thùa thuần khiết phối hợp quần jean xuông sáng màu, bên ngoài là áo khoác màu nâu nhạt, dưới chân là một đôi giày cao gót bảy centimet.

 

Cô trang điểm tinh xảo, mái tóc đen như mực được cột thành đuôi ngựa, đi trên đường từng bước từng bước tràn đầy sức sống.

 

“Thế nào?”

 

Hứa Dịch nhìn có chút thát thần.

 

Lâm Quán Quán vốn dĩ đã rất đẹp, vẻ đẹp của cô là vẻ đẹp công kích làm cho người ta chỉ cần liếc mắt một cái đã kinh ngạc không thôi.

 

Đơn giản mà nói, chính là loại nhan sắc khiến đàn ông nhìn sẽ rung động, phụ nữ nhìn sẽ ghen ghét.

 

Bản thân Lâm Quán Quán cũng biết điều này cho nên ngày thường cô ăn mặc đều cực kì khiêm tốn, để bản thân bớt nổi bật một chút.

 

Nhưng hiện tại.

 

Cô có tình thả lỏng tất cả lại phối hợp trang điểm tinh xảo, làm người khác kinh diễm không rời mắt được.

 

“Hứa Dịch?”

 

Hứa Dịch chợt hoàn hồn, anh cười khẽ: “Còn cần hỏi sao, phản ứng của tôi chính là đáp án tốt nhất.”

 

Anh làm bạn bè với Lâm Quán Quán, nhìn quen vẻ đẹp của cô rồi cũng không nhịn được kinh diễm, càng đừng nói là người khác.

 

Lâm Quán Quán đối với hình tượng này của mình cũng rất vừa lòng.

 

Cô thúc giục Hứa Dịch: “Máy giờ rồi.”

 

“9 giờ 45, còn có mười lăm phút.”

 

“Xuống lầu!”

 

Những buổi kí hợp đồng như thế này thường sẽ đến trước năm mười phút.

 

Hai người đi thang máy xuống lầu, sau khi xuống lầu, bọn họ đứng ở trong một góc hẻo lánh, nhìn chằm chằm vào đại sảnh.

 

Đại diện nhãn hiệu chưa tới.

 

“Hứa Dịch, anh có quen đại diện bên đó không?”

 

“Không quen biết.”

 

Lâm Quán Quán nhíu mày.

 

“Có ảnh hưởng gì sao? Nếu không để tôi bảo người gửi mắy bức hình cho cô?”

 

*Tới rồi!”

 

Hứa Dịch giương mắt.

 

Nhìn qua cửa kính trong suốt, Hứa Dịch nhìn thấy một hàng bốn người đàn ông nối đuôi nhau mà đến, trong đó trong tay một người còn cầm cái túi công văn, mấy người đều là gương mặt lạ, đối chiếu thời gian hẳn là chính là đại biểu nhãn hiệu DM.

 

“Đi thôi!”

 

Lâm Quán Quán nhanh chóng quyết định, cô từ trong góc đi ra, Hứa Dịch lập tức đuổi theo.

 

Lâm Quán Quán móc di động ra, làm bộ như đang gọi điện thoại.

 

Cô đi nhanh về phía trước, vạt áo khoác bị gió thổi bây, hơi hơi phấp phới tới lên sức sống, sinh động.

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 556: “Được!” Hứa Dịch gọi một lát rất nhanh đã xác nhận xong. “Thời gian không thay đồi.” Lâm Quán Quán móc di động ra nhìn thời gian, hiện tại là 9 giờ sáng, còn kịp. “Hứa Dịch, công ty có thợ trang điểm không?” “Cót” *Có quần áo không?” “Cót” Lâm Quán Quán cười: “Đi! Chúng ta chuẩn bị một chút, sau đó đi đoạt lại đại sứ!” “Được!” 40 phút sau. Lâm Quán Quán từ phòng trang điểm đi ra, cô mặc một chiếc áo len thêu thùa thuần khiết phối hợp quần jean xuông sáng màu, bên ngoài là áo khoác màu nâu nhạt, dưới chân là một đôi giày cao gót bảy centimet. Cô trang điểm tinh xảo, mái tóc đen như mực được cột thành đuôi ngựa, đi trên đường từng bước từng bước tràn đầy sức sống. “Thế nào?” Hứa Dịch nhìn có chút thát thần. Lâm Quán Quán vốn dĩ đã rất đẹp, vẻ đẹp của cô là vẻ đẹp công kích làm cho người ta chỉ cần liếc mắt một cái đã kinh ngạc không thôi. Đơn giản mà nói, chính là loại nhan sắc khiến đàn ông nhìn sẽ rung động, phụ nữ nhìn sẽ ghen ghét. Bản thân Lâm Quán Quán cũng biết điều này cho nên ngày thường cô ăn mặc đều cực kì khiêm tốn, để bản thân bớt nổi bật một chút. Nhưng hiện tại. Cô có tình thả lỏng tất cả lại phối hợp trang điểm tinh xảo, làm người khác kinh diễm không rời mắt được. “Hứa Dịch?” Hứa Dịch chợt hoàn hồn, anh cười khẽ: “Còn cần hỏi sao, phản ứng của tôi chính là đáp án tốt nhất.” Anh làm bạn bè với Lâm Quán Quán, nhìn quen vẻ đẹp của cô rồi cũng không nhịn được kinh diễm, càng đừng nói là người khác. Lâm Quán Quán đối với hình tượng này của mình cũng rất vừa lòng. Cô thúc giục Hứa Dịch: “Máy giờ rồi.” “9 giờ 45, còn có mười lăm phút.” “Xuống lầu!” Những buổi kí hợp đồng như thế này thường sẽ đến trước năm mười phút. Hai người đi thang máy xuống lầu, sau khi xuống lầu, bọn họ đứng ở trong một góc hẻo lánh, nhìn chằm chằm vào đại sảnh. Đại diện nhãn hiệu chưa tới. “Hứa Dịch, anh có quen đại diện bên đó không?” “Không quen biết.” Lâm Quán Quán nhíu mày. “Có ảnh hưởng gì sao? Nếu không để tôi bảo người gửi mắy bức hình cho cô?” *Tới rồi!” Hứa Dịch giương mắt. Nhìn qua cửa kính trong suốt, Hứa Dịch nhìn thấy một hàng bốn người đàn ông nối đuôi nhau mà đến, trong đó trong tay một người còn cầm cái túi công văn, mấy người đều là gương mặt lạ, đối chiếu thời gian hẳn là chính là đại biểu nhãn hiệu DM. “Đi thôi!” Lâm Quán Quán nhanh chóng quyết định, cô từ trong góc đi ra, Hứa Dịch lập tức đuổi theo. Lâm Quán Quán móc di động ra, làm bộ như đang gọi điện thoại. Cô đi nhanh về phía trước, vạt áo khoác bị gió thổi bây, hơi hơi phấp phới tới lên sức sống, sinh động.

Chương 556