Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 567
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 567: * Hải!” Tiểu Nhã dừng bước, cô nhìn đồng hồ không quên nhắc nhở: “Chị Tư Tư, đừng quên chị còn có buổi ghi hình chiều nay nha.” Chu Tư Tư liền phầy tay: “Biết rồi! “ Lâm Song Song đã đợi trên ghế sofa ở tầng dưới cả tiếng đồng hồ và uống ba tách cà phê liên tiếp rồi. Cô liếc nhìn đồng hồ. Mới mười giờ rưỡi sáng. Còn một tiếng nữa là đến bữa trưa! Ngoài việc tiếp tục chờ đợi, cô ta không còn lựa chọn nào khác. Lâm Song Song khó chịu chết đi được, cô ta đường đường là vợ của giám đốc nhưng lại không được lên công ty do chồng của mình quản lý. Thật xáu hỏ! Nhưng lúc cô gọi điện cho Lãnh Quân Lâm, không ai nghe máy cả. Không có lời của Lãnh Quân Lâm. Cô ta thực sự không dám lên lầu. Lâm Song Song đổi tư thế của mình. Mẹ nó. Thật khó mà để giữ được sự thanh lịch. Trước mắt bỗng tối lại. Một bóng người xuất hiện trước mắt, Lâm Song Song ngạc nhiên nhìn lên, nhưng nhận ra rằng người đang đứng trước mặt mình không phải là Lãnh Quân Lâm . Nụ cười vui mừng của cô ta chợt tắt. Cô nhìn người phụ nữ trước mặt. Rất dễ để nhận ra người đó là ai. Gần đây đều nhờ vào sự nổi tiếng của “Uyển Phi Truyện”, không khó để biết các diễn viên chính ở trong đấy. Sau khi kết hôn trong một gia đình giàu có, Lâm Song Song được nâng tầm, tầm mắt cũng cao rồi, đối với kiểu diễn viên ngôi sao như thế này cũng cảm thấy coi thường. Thế là cô ta chỉ liếc nhìn lên một chút rồi lại tiếp tục uống cà phê của mình. *Xin chào phu nhân giám đốc, tôi là Chu Tư Tư.” “Có việc gì sao?” Lâm Song Song tỏ ra thờ ơ. Trong lòng Chu Tư Tư nỗi cáu. Quả nhiên ai họ Lâm cũng rất đáng ghét. Họ Lâm? Đúng rồi! Lâm Song Song và Lâm Quán Quán hình như còn là chị em họ. Haha. Thế thì hay rồi. Chu Tư Tư sáng bừng mắt, ngồi xuống bên cạnh Lâm Song Song, Lâm Song Song liếc nhìn cô ta, để tránh cô ta, cô Lâm nhích mông ngồi lùi qua bên cạnh. Khoác lên mình cái mác vợ giám đốc thì thực sự nghĩ bản thân là một quý bà ư! Vậy mà dám phót lờ cô! Đối với cô ta, Lâm Song Song được tính là thứ gì cơ chứ! Chu Tư Tư cắn chặt răng, bên ngoài cố tỏ ra không có việc gì. “Phu nhân, cô đến tìm giám đốc à?” “Phí lời.” Lâm Song Song đặt ly cà phê xuống, hừ lạnh một cái. Đối với tất cả nữ nghệ sĩ ở Hoa Hạ, cô ta đều có sự đề phòng. Lãnh Quân Lâm mỗi ngày đều làm việc ở đây, tiếp xúc với những nữ nghệ sĩ này còn nhiều hơn vợ, mỗi ngày đều phải đối diện với những tiểu yêu quái với vẻ bề ngoài quyền rũ như thế này, sẽ không bị cám dỗ sao? Có lẽ đây là lý do tại sao Lãnh Quân Lâm không về nhà mỗi ngày. Trong tâm trí Lâm Song Song đã sớm coi các nữ nghệ sĩ ở Hoa Hạ là kẻ thù của mình rồi, đối với Chu Tư Tư còn chủ động bắt chuyện, đương nhiên là cô ta không có máy thiện cảm. *Phu nhân, cô đến không đúng lúc rồi.”
Chương 567:
* Hải!” Tiểu Nhã dừng bước, cô nhìn đồng hồ không quên nhắc nhở: “Chị Tư Tư, đừng quên chị còn có buổi ghi hình chiều nay nha.”
Chu Tư Tư liền phầy tay: “Biết rồi! “
Lâm Song Song đã đợi trên ghế sofa ở tầng dưới cả tiếng đồng hồ và uống ba tách cà phê liên tiếp rồi.
Cô liếc nhìn đồng hồ.
Mới mười giờ rưỡi sáng.
Còn một tiếng nữa là đến bữa trưa!
Ngoài việc tiếp tục chờ đợi, cô ta không còn lựa chọn nào khác.
Lâm Song Song khó chịu chết đi được, cô ta đường đường là vợ của giám đốc nhưng lại không được lên công ty do chồng của mình quản lý.
Thật xáu hỏ!
Nhưng lúc cô gọi điện cho Lãnh Quân Lâm, không ai nghe máy cả.
Không có lời của Lãnh Quân Lâm.
Cô ta thực sự không dám lên lầu.
Lâm Song Song đổi tư thế của mình.
Mẹ nó.
Thật khó mà để giữ được sự thanh lịch.
Trước mắt bỗng tối lại.
Một bóng người xuất hiện trước mắt, Lâm Song Song ngạc nhiên nhìn lên, nhưng nhận ra rằng người đang đứng trước mặt mình không phải là Lãnh Quân Lâm .
Nụ cười vui mừng của cô ta chợt tắt.
Cô nhìn người phụ nữ trước mặt.
Rất dễ để nhận ra người đó là ai.
Gần đây đều nhờ vào sự nổi tiếng của “Uyển Phi Truyện”, không khó để biết các diễn viên chính ở trong đấy. Sau khi kết hôn trong một gia đình giàu có, Lâm Song Song được nâng tầm, tầm mắt cũng cao rồi, đối với kiểu diễn viên ngôi sao như thế này cũng cảm thấy coi thường.
Thế là cô ta chỉ liếc nhìn lên một chút rồi lại tiếp tục uống cà phê của mình.
*Xin chào phu nhân giám đốc, tôi là Chu Tư Tư.”
“Có việc gì sao?” Lâm Song Song tỏ ra thờ ơ.
Trong lòng Chu Tư Tư nỗi cáu.
Quả nhiên ai họ Lâm cũng rất đáng ghét.
Họ Lâm?
Đúng rồi!
Lâm Song Song và Lâm Quán Quán hình như còn là chị em họ.
Haha.
Thế thì hay rồi.
Chu Tư Tư sáng bừng mắt, ngồi xuống bên cạnh Lâm Song Song, Lâm Song Song liếc nhìn cô ta, để tránh cô ta, cô Lâm nhích mông ngồi lùi qua bên cạnh.
Khoác lên mình cái mác vợ giám đốc thì thực sự nghĩ bản thân là một quý bà ư!
Vậy mà dám phót lờ cô!
Đối với cô ta, Lâm Song Song được tính là thứ gì cơ chứ!
Chu Tư Tư cắn chặt răng, bên ngoài cố tỏ ra không có việc gì.
“Phu nhân, cô đến tìm giám đốc à?”
“Phí lời.”
Lâm Song Song đặt ly cà phê xuống, hừ lạnh một cái.
Đối với tất cả nữ nghệ sĩ ở Hoa Hạ, cô ta đều có sự đề phòng.
Lãnh Quân Lâm mỗi ngày đều làm việc ở đây, tiếp xúc với những nữ nghệ sĩ này còn nhiều hơn vợ, mỗi ngày đều phải đối diện với những tiểu yêu quái với vẻ bề ngoài quyền rũ như thế này, sẽ không bị cám dỗ sao?
Có lẽ đây là lý do tại sao Lãnh Quân Lâm không về nhà mỗi ngày.
Trong tâm trí Lâm Song Song đã sớm coi các nữ nghệ sĩ ở Hoa Hạ là kẻ thù của mình rồi, đối với Chu Tư Tư còn chủ động bắt chuyện, đương nhiên là cô ta không có máy thiện cảm.
*Phu nhân, cô đến không đúng lúc rồi.”
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 567: * Hải!” Tiểu Nhã dừng bước, cô nhìn đồng hồ không quên nhắc nhở: “Chị Tư Tư, đừng quên chị còn có buổi ghi hình chiều nay nha.” Chu Tư Tư liền phầy tay: “Biết rồi! “ Lâm Song Song đã đợi trên ghế sofa ở tầng dưới cả tiếng đồng hồ và uống ba tách cà phê liên tiếp rồi. Cô liếc nhìn đồng hồ. Mới mười giờ rưỡi sáng. Còn một tiếng nữa là đến bữa trưa! Ngoài việc tiếp tục chờ đợi, cô ta không còn lựa chọn nào khác. Lâm Song Song khó chịu chết đi được, cô ta đường đường là vợ của giám đốc nhưng lại không được lên công ty do chồng của mình quản lý. Thật xáu hỏ! Nhưng lúc cô gọi điện cho Lãnh Quân Lâm, không ai nghe máy cả. Không có lời của Lãnh Quân Lâm. Cô ta thực sự không dám lên lầu. Lâm Song Song đổi tư thế của mình. Mẹ nó. Thật khó mà để giữ được sự thanh lịch. Trước mắt bỗng tối lại. Một bóng người xuất hiện trước mắt, Lâm Song Song ngạc nhiên nhìn lên, nhưng nhận ra rằng người đang đứng trước mặt mình không phải là Lãnh Quân Lâm . Nụ cười vui mừng của cô ta chợt tắt. Cô nhìn người phụ nữ trước mặt. Rất dễ để nhận ra người đó là ai. Gần đây đều nhờ vào sự nổi tiếng của “Uyển Phi Truyện”, không khó để biết các diễn viên chính ở trong đấy. Sau khi kết hôn trong một gia đình giàu có, Lâm Song Song được nâng tầm, tầm mắt cũng cao rồi, đối với kiểu diễn viên ngôi sao như thế này cũng cảm thấy coi thường. Thế là cô ta chỉ liếc nhìn lên một chút rồi lại tiếp tục uống cà phê của mình. *Xin chào phu nhân giám đốc, tôi là Chu Tư Tư.” “Có việc gì sao?” Lâm Song Song tỏ ra thờ ơ. Trong lòng Chu Tư Tư nỗi cáu. Quả nhiên ai họ Lâm cũng rất đáng ghét. Họ Lâm? Đúng rồi! Lâm Song Song và Lâm Quán Quán hình như còn là chị em họ. Haha. Thế thì hay rồi. Chu Tư Tư sáng bừng mắt, ngồi xuống bên cạnh Lâm Song Song, Lâm Song Song liếc nhìn cô ta, để tránh cô ta, cô Lâm nhích mông ngồi lùi qua bên cạnh. Khoác lên mình cái mác vợ giám đốc thì thực sự nghĩ bản thân là một quý bà ư! Vậy mà dám phót lờ cô! Đối với cô ta, Lâm Song Song được tính là thứ gì cơ chứ! Chu Tư Tư cắn chặt răng, bên ngoài cố tỏ ra không có việc gì. “Phu nhân, cô đến tìm giám đốc à?” “Phí lời.” Lâm Song Song đặt ly cà phê xuống, hừ lạnh một cái. Đối với tất cả nữ nghệ sĩ ở Hoa Hạ, cô ta đều có sự đề phòng. Lãnh Quân Lâm mỗi ngày đều làm việc ở đây, tiếp xúc với những nữ nghệ sĩ này còn nhiều hơn vợ, mỗi ngày đều phải đối diện với những tiểu yêu quái với vẻ bề ngoài quyền rũ như thế này, sẽ không bị cám dỗ sao? Có lẽ đây là lý do tại sao Lãnh Quân Lâm không về nhà mỗi ngày. Trong tâm trí Lâm Song Song đã sớm coi các nữ nghệ sĩ ở Hoa Hạ là kẻ thù của mình rồi, đối với Chu Tư Tư còn chủ động bắt chuyện, đương nhiên là cô ta không có máy thiện cảm. *Phu nhân, cô đến không đúng lúc rồi.”