Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 582

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 582: Cô nhịn không được nhắc nhở: “Khu… Giản Ninh à, tôi nghĩ là…Cậu vẫn nên đừng mong đợi quá nhiều ở tôi, tục ngữ nói hy vọng thật nhiều thì thất vọng thật nhiều. Chờ: sau này chúng ta ở bên nhau được một khoảng thời gian, cậu sẽ nhận ra, tôi cũng chỉ là một người bình thường, không hoàn hảo như cậu nghĩ đâu.” “Tôi biết!” “Ách…” Giản Ninh ôm lấy túi, rạng rỡ nhìn cô: “Không cần biết cô như thế nào, tôi cũng thích cậu! Rát rất thích cậu!” Một bên khác. Ngoài công ty, tuyết rơi dày đặc. Lâm Song Song rùng mình một cái, cô ôm vai làm nữũng với Lãnh Quân Lâm: “Chồng ơi, em lạnh quá…” Dựa theo lẽ thường. Lúc này, nam giới sẽ cởi áo khoác và khoác lên người nữ giới. Lâm Song Song cũng tưởng tượng như vậy. Nhưng mà. Lãnh Quân Lâm lạnh lùng liếc nhìn cách ăn mặc của cô: “Đáng đời!” Lâm Song Song tức nghẹn cổ họng. Trái tim cô còn lạnh hơn nhiệt độ lúc này. Nhưng cô vẫn chịu đựng và giữ chặt cánh tay của anh: “Sẽ không lạnh nữa néu em được đến gần anh hơn.” Lãnh Quân Lâm lạnh lùng đầy cô ra. Lâm Song Song loạng choạng suýt ngã, cô cắn môi nhìn Lãnh Quân Lâm một cách đau khổ: “Chồng à…” Lãnh Quân Lâm đứng yên. Tuyết rơi giữa hai người, giống như một khoảng trống rất lớn, mãi mãi cũng không có cách nào vượt qua. “Đi về!” “Không phải nói là chúng ta cùng nhau ăn cơm sao” “Tôi không có đồng ý!” Lâm Song Song chân tay luống cuống đứng đó: “Chồng.” “Vừa rồi, tại sao lại muốn diễn kịch?” Lâm Song Song cúi đầu, uất ức nói: “Không phải anh nói muốn duy trì hình tượng tình cảm bên ngoài sao?” Lãnh Quân Lâm hít sâu một hơi, khí lạnh bị hít vào trong phổi, tỉnh táo hơn rất nhiều, anh phất tay áo: “Hiện tại không có người, không cần phải diễn.” “Chồng.” “Cô nên đi về.” anh lại nhắc nhở lần nữa. Anh thờ ơ với cô như vậy chỉ vì cô phá hỏng mối quan hệ của anh với Lâm Quán Quán sao? Lâm Song Song không cam lòng. Ngoại trừ ngoại hình thì cô kém hơn Lâm Quán Quán điểm nào? Người phụ nữ kia muốn bằng cấp không bằng cấp, muốn trong sạch lại không trong sạch, còn có một đứa con, Lãnh Quân Lâm thích cô ta ở điểm nào? “Chồng.” “Đi về!” “Nhưng ba mẹ chờ anh về cùng ăn cơm.” “Đến lúc đó tôi sẽ về.” “Em… Lãnh Quân Lâm nhớ tới vẻ mặt vô cảm của Hứa Dịch vừa rồi, cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn Lâm Song Song: “Đừng quên thỏa thuận của chúng ta!” Lâm Song Song sững người, cô cắn môi, hai mắt đỏ hoe, cô biết rằng bây giờ mình cần phải bình tĩnh, phải vững vàng nhưng giờ phút này, cô không còn cách nào giữ bình tĩnh được nữa. Cô chất vấn: “Lãnh Quân Lâm! Chúng ta đã kết hôn gần năm năm, năm năm … Cho dù kết hôn theo thỏa thuận, cho dù hôn ước chỉ là thỏa thuận, nhưng đã nhiều năm như vậy … bên nhau lâu như vậy. Chẳng lẽ anh đối với em cũng không có chút nào rung động?” “Không có!”

Chương 582:

 

Cô nhịn không được nhắc nhở: “Khu… Giản Ninh à, tôi nghĩ là…Cậu vẫn nên đừng mong đợi quá nhiều ở tôi, tục ngữ nói hy vọng thật nhiều thì thất vọng thật nhiều. Chờ: sau này chúng ta ở bên nhau được một khoảng thời gian, cậu sẽ nhận ra, tôi cũng chỉ là một người bình thường, không hoàn hảo như cậu nghĩ đâu.”

 

“Tôi biết!”

 

“Ách…”

 

Giản Ninh ôm lấy túi, rạng rỡ nhìn cô: “Không cần biết cô như thế nào, tôi cũng thích cậu! Rát rất thích cậu!”

 

Một bên khác.

 

Ngoài công ty, tuyết rơi dày đặc.

 

Lâm Song Song rùng mình một cái, cô ôm vai làm nữũng với Lãnh Quân Lâm: “Chồng ơi, em lạnh quá…”

 

Dựa theo lẽ thường.

 

Lúc này, nam giới sẽ cởi áo khoác và khoác lên người nữ giới.

 

Lâm Song Song cũng tưởng tượng như vậy.

 

Nhưng mà.

 

Lãnh Quân Lâm lạnh lùng liếc nhìn cách ăn mặc của cô: “Đáng đời!”

 

Lâm Song Song tức nghẹn cổ họng.

 

Trái tim cô còn lạnh hơn nhiệt độ lúc này.

 

Nhưng cô vẫn chịu đựng và giữ chặt cánh tay của anh: “Sẽ không lạnh nữa néu em được đến gần anh hơn.”

 

Lãnh Quân Lâm lạnh lùng đầy cô ra.

 

Lâm Song Song loạng choạng suýt ngã, cô cắn môi nhìn Lãnh Quân Lâm một cách đau khổ: “Chồng à…”

 

Lãnh Quân Lâm đứng yên.

 

Tuyết rơi giữa hai người, giống như một khoảng trống rất lớn, mãi mãi cũng không có cách nào vượt qua.

 

“Đi về!”

 

“Không phải nói là chúng ta cùng nhau ăn cơm sao”

 

“Tôi không có đồng ý!”

 

Lâm Song Song chân tay luống cuống đứng đó: “Chồng.”

 

“Vừa rồi, tại sao lại muốn diễn kịch?”

 

Lâm Song Song cúi đầu, uất ức nói: “Không phải anh nói muốn duy trì hình tượng tình cảm bên ngoài sao?”

 

Lãnh Quân Lâm hít sâu một hơi, khí lạnh bị hít vào trong phổi, tỉnh táo hơn rất nhiều, anh phất tay áo: “Hiện tại không có người, không cần phải diễn.”

 

“Chồng.”

 

“Cô nên đi về.” anh lại nhắc nhở lần nữa.

 

Anh thờ ơ với cô như vậy chỉ vì cô phá hỏng mối quan hệ của anh với Lâm Quán Quán sao?

 

Lâm Song Song không cam lòng.

 

Ngoại trừ ngoại hình thì cô kém hơn Lâm Quán Quán điểm nào?

 

Người phụ nữ kia muốn bằng cấp không bằng cấp, muốn trong sạch lại không trong sạch, còn có một đứa con, Lãnh Quân Lâm thích cô ta ở điểm nào?

 

“Chồng.”

 

“Đi về!”

 

“Nhưng ba mẹ chờ anh về cùng ăn cơm.”

 

“Đến lúc đó tôi sẽ về.”

 

“Em…

 

Lãnh Quân Lâm nhớ tới vẻ mặt vô cảm của Hứa Dịch vừa rồi, cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn Lâm Song Song: “Đừng quên thỏa thuận của chúng ta!”

 

Lâm Song Song sững người, cô cắn môi, hai mắt đỏ hoe, cô biết rằng bây giờ mình cần phải bình tĩnh, phải vững vàng nhưng giờ phút này, cô không còn cách nào giữ bình tĩnh được nữa.

 

Cô chất vấn: “Lãnh Quân Lâm! Chúng ta đã kết hôn gần năm năm, năm năm … Cho dù kết hôn theo thỏa thuận, cho dù hôn ước chỉ là thỏa thuận, nhưng đã nhiều năm như vậy … bên nhau lâu như vậy. Chẳng lẽ anh đối với em cũng không có chút nào rung động?”

 

“Không có!”

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 582: Cô nhịn không được nhắc nhở: “Khu… Giản Ninh à, tôi nghĩ là…Cậu vẫn nên đừng mong đợi quá nhiều ở tôi, tục ngữ nói hy vọng thật nhiều thì thất vọng thật nhiều. Chờ: sau này chúng ta ở bên nhau được một khoảng thời gian, cậu sẽ nhận ra, tôi cũng chỉ là một người bình thường, không hoàn hảo như cậu nghĩ đâu.” “Tôi biết!” “Ách…” Giản Ninh ôm lấy túi, rạng rỡ nhìn cô: “Không cần biết cô như thế nào, tôi cũng thích cậu! Rát rất thích cậu!” Một bên khác. Ngoài công ty, tuyết rơi dày đặc. Lâm Song Song rùng mình một cái, cô ôm vai làm nữũng với Lãnh Quân Lâm: “Chồng ơi, em lạnh quá…” Dựa theo lẽ thường. Lúc này, nam giới sẽ cởi áo khoác và khoác lên người nữ giới. Lâm Song Song cũng tưởng tượng như vậy. Nhưng mà. Lãnh Quân Lâm lạnh lùng liếc nhìn cách ăn mặc của cô: “Đáng đời!” Lâm Song Song tức nghẹn cổ họng. Trái tim cô còn lạnh hơn nhiệt độ lúc này. Nhưng cô vẫn chịu đựng và giữ chặt cánh tay của anh: “Sẽ không lạnh nữa néu em được đến gần anh hơn.” Lãnh Quân Lâm lạnh lùng đầy cô ra. Lâm Song Song loạng choạng suýt ngã, cô cắn môi nhìn Lãnh Quân Lâm một cách đau khổ: “Chồng à…” Lãnh Quân Lâm đứng yên. Tuyết rơi giữa hai người, giống như một khoảng trống rất lớn, mãi mãi cũng không có cách nào vượt qua. “Đi về!” “Không phải nói là chúng ta cùng nhau ăn cơm sao” “Tôi không có đồng ý!” Lâm Song Song chân tay luống cuống đứng đó: “Chồng.” “Vừa rồi, tại sao lại muốn diễn kịch?” Lâm Song Song cúi đầu, uất ức nói: “Không phải anh nói muốn duy trì hình tượng tình cảm bên ngoài sao?” Lãnh Quân Lâm hít sâu một hơi, khí lạnh bị hít vào trong phổi, tỉnh táo hơn rất nhiều, anh phất tay áo: “Hiện tại không có người, không cần phải diễn.” “Chồng.” “Cô nên đi về.” anh lại nhắc nhở lần nữa. Anh thờ ơ với cô như vậy chỉ vì cô phá hỏng mối quan hệ của anh với Lâm Quán Quán sao? Lâm Song Song không cam lòng. Ngoại trừ ngoại hình thì cô kém hơn Lâm Quán Quán điểm nào? Người phụ nữ kia muốn bằng cấp không bằng cấp, muốn trong sạch lại không trong sạch, còn có một đứa con, Lãnh Quân Lâm thích cô ta ở điểm nào? “Chồng.” “Đi về!” “Nhưng ba mẹ chờ anh về cùng ăn cơm.” “Đến lúc đó tôi sẽ về.” “Em… Lãnh Quân Lâm nhớ tới vẻ mặt vô cảm của Hứa Dịch vừa rồi, cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn Lâm Song Song: “Đừng quên thỏa thuận của chúng ta!” Lâm Song Song sững người, cô cắn môi, hai mắt đỏ hoe, cô biết rằng bây giờ mình cần phải bình tĩnh, phải vững vàng nhưng giờ phút này, cô không còn cách nào giữ bình tĩnh được nữa. Cô chất vấn: “Lãnh Quân Lâm! Chúng ta đã kết hôn gần năm năm, năm năm … Cho dù kết hôn theo thỏa thuận, cho dù hôn ước chỉ là thỏa thuận, nhưng đã nhiều năm như vậy … bên nhau lâu như vậy. Chẳng lẽ anh đối với em cũng không có chút nào rung động?” “Không có!”

Chương 582