Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 614
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 614: Nói xong, Tiêu Diễn lại nháy mắt với Giản Ninh. Giản Ninh như tỉnh dậy từ giác mộng. Cô vừa xấu hỗ vừa tức tối, hai má đỏ bừng, vội vàng rời khỏi người Tiêu Diễn, thây vậy, Tiêu Diễn cũng chuẩn bị đứng dậy. Nhưng Giản Ninh vì quá bối rối, nên sơ ý trượt chân. *A” *A” Cô lại khiến Tiêu Diễn ngã bổ nhào lần nữa. Khi Giản Ninh nghe tiếng vang lên, cô liếc nhìn Tiêu Diễn, anh trợn mắt đau đớn. Trong lòng Giản Ninh cảm thấy xấu hổ, vừa chuẩn bị xin lỗi liền nghe được tiếng r*n r* đau đớn của Tiêu Diễn: “Cô gái, tôi có thể hiểu tình yêu sét đánh của cô nhưng có thể thể hiện cách khác được không!” Đồ lưu manh! Sự hỗ thẹn của Giản Ninh lập tức tan biến, cô giận dữ nói: “Ai vừa gặp đã yêu anh, ai mà muốn ngã bổ vào anh, người tự cao như anh, cho tôi cũng không cần.” Giản Ninh vừa nói, vừa nhanh chóng đứng dậy khỏi mặt đât. Tiêu Diễn vịn vào tường để đứng dậy, khi nghe lời này của Giản Ninh, lập tức anh cảm thấy không vui: “Ý của cô là gì mà nói kiểu đó, tôi như vậy rồi giờ sao? Tôi là người muốn vóc dáng có vóc dáng, muốn mặt có mặt, con gái theo tôi nhiều đến nổi có thể xếp hàng từ đây đến sân bay Vân Thành đó”. Giản Ninh chế diễu lại: “Vậy chắc họ đều bị mù hết rồi.” “Mẹ nó! Tôi nói này chị….” “Ai là chị cậu! Nhìn cậu như hơn 30 tuổi rồi, gọi ai là chị cơ.” Vãi . Thậm chí cô ta còn dám công kích vẻ bề ngoài của an! Không thể nhịn nồi! Tiêu Diễn lập tức xắn tay áo, định tới gần Giản Ninh. Nhìn anh ta xắn tay áo, Giản Ninh liền lùi lại hai bước, đề phòng cảnh giác: “Anh, anh định làm gì, muốn đánh người àt Mặt của Tiêu diễn tối sầm lại: “Nói bậy, tôi không đánh phụ nữ!” “Vậy anh muốn làm gì?” * Tôi muốn đạo lý với cô, ban nãy cô nói ai hơn 30 tuổi vậy, năm nay tôi mới hai mươi chín tuổi thôi nha!” “Haha.” * Vãi, cô cười như thế là có ý gì!” * Không biết xấu hỏ!” “Mẹ kiếp, chính cô là người khiến tôi ngã xuống hai lần, tôi đây bị hại còn chưa nói gì, cô còn nói tôi không biết xấu hổit” Hai má của Giản Ninh lại đỏ lên, mặc dù bị nói trúng tim đen nhưng thần thái không lộ ra thế thua được. Hai tay của cô chống nạnh, hét nạt nộ: “Nếu không phải vì anh mở’ cửa gấp như vậy làm tôi suýt nữa ngã! Vì tôi suýt ngã, tôi chỉ có thể vồ lầy anh!” Tiêu Diễn chớp mát: “Vì thế, cô thừa nhận là cô ngã ào vào tôi rôi “Anh..” *Cô đừng nói nữa, tôi hiểu rồi.” Giản Ninh ngắn người ra: “Anh hiểu cái gì?” Tiêu Diễn cười, trực tiếp ép Giản Ninh đến góc tường, chống hai tay, dồn cô ta dựa trực tiếp vào tường: “Thành thật mà nói, cô chính là bị vẻ đẹp của tôi làm điêu đứng, điều này là bình thường. Cô hãy thừa nhận đi, tôi sẽ không cười cô đâu.” Vãi! Giản Ninh thề rằng người đàn ông trước mặt cô chắc chắn là người đàn ông mặt dày nhất mà cô từng thấy trong đời. Cô bị ấn tượng bởi vẻ đẹp của anh? Giản Ninh cảm thấy buồn nôn. Sắc mặt của Tiêu Diễn tối sầm lại:“Ý của cô là gì, xem thường tôi phải không?” Giản Ninh nghiền răng và trừng mắt nhìn anh ta. “Tôi nói cô là người phụ nữ …. “
Chương 614:
Nói xong, Tiêu Diễn lại nháy mắt với Giản Ninh.
Giản Ninh như tỉnh dậy từ giác mộng.
Cô vừa xấu hỗ vừa tức tối, hai má đỏ bừng, vội vàng rời khỏi người Tiêu Diễn, thây vậy, Tiêu Diễn cũng chuẩn bị đứng dậy.
Nhưng Giản Ninh vì quá bối rối, nên sơ ý trượt chân.
*A”
*A”
Cô lại khiến Tiêu Diễn ngã bổ nhào lần nữa.
Khi Giản Ninh nghe tiếng vang lên, cô liếc nhìn Tiêu Diễn, anh trợn mắt đau đớn.
Trong lòng Giản Ninh cảm thấy xấu hổ, vừa chuẩn bị xin lỗi liền nghe được tiếng r*n r* đau đớn của Tiêu Diễn: “Cô gái, tôi có thể hiểu tình yêu sét đánh của cô nhưng có thể thể hiện cách khác được không!”
Đồ lưu manh!
Sự hỗ thẹn của Giản Ninh lập tức tan biến, cô giận dữ nói: “Ai vừa gặp đã yêu anh, ai mà muốn ngã bổ vào anh, người tự cao như anh, cho tôi cũng không cần.”
Giản Ninh vừa nói, vừa nhanh chóng đứng dậy khỏi mặt đât.
Tiêu Diễn vịn vào tường để đứng dậy, khi nghe lời này của Giản Ninh, lập tức anh cảm thấy không vui: “Ý của cô là gì mà nói kiểu đó, tôi như vậy rồi giờ sao? Tôi là người muốn vóc dáng có vóc dáng, muốn mặt có mặt, con gái theo tôi nhiều đến nổi có thể xếp hàng từ đây đến sân bay Vân Thành đó”.
Giản Ninh chế diễu lại: “Vậy chắc họ đều bị mù hết rồi.”
“Mẹ nó! Tôi nói này chị….”
“Ai là chị cậu! Nhìn cậu như hơn 30 tuổi rồi, gọi ai là chị cơ.”
Vãi .
Thậm chí cô ta còn dám công kích vẻ bề ngoài của an!
Không thể nhịn nồi!
Tiêu Diễn lập tức xắn tay áo, định tới gần Giản Ninh.
Nhìn anh ta xắn tay áo, Giản Ninh liền lùi lại hai bước, đề phòng cảnh giác: “Anh, anh định làm gì, muốn đánh người àt Mặt của Tiêu diễn tối sầm lại: “Nói bậy, tôi không đánh phụ nữ!”
“Vậy anh muốn làm gì?”
* Tôi muốn đạo lý với cô, ban nãy cô nói ai hơn 30 tuổi vậy, năm nay tôi mới hai mươi chín tuổi thôi nha!”
“Haha.”
* Vãi, cô cười như thế là có ý gì!”
* Không biết xấu hỏ!”
“Mẹ kiếp, chính cô là người khiến tôi ngã xuống hai lần, tôi đây bị hại còn chưa nói gì, cô còn nói tôi không biết xấu hổit”
Hai má của Giản Ninh lại đỏ lên, mặc dù bị nói trúng tim đen nhưng thần thái không lộ ra thế thua được. Hai tay của cô chống nạnh, hét nạt nộ: “Nếu không phải vì anh mở’ cửa gấp như vậy làm tôi suýt nữa ngã! Vì tôi suýt ngã, tôi chỉ có thể vồ lầy anh!”
Tiêu Diễn chớp mát: “Vì thế, cô thừa nhận là cô ngã ào vào tôi rôi “Anh..”
*Cô đừng nói nữa, tôi hiểu rồi.”
Giản Ninh ngắn người ra: “Anh hiểu cái gì?”
Tiêu Diễn cười, trực tiếp ép Giản Ninh đến góc tường, chống hai tay, dồn cô ta dựa trực tiếp vào tường: “Thành thật mà nói, cô chính là bị vẻ đẹp của tôi làm điêu đứng, điều này là bình thường. Cô hãy thừa nhận đi, tôi sẽ không cười cô đâu.”
Vãi!
Giản Ninh thề rằng người đàn ông trước mặt cô chắc chắn là người đàn ông mặt dày nhất mà cô từng thấy trong đời.
Cô bị ấn tượng bởi vẻ đẹp của anh?
Giản Ninh cảm thấy buồn nôn.
Sắc mặt của Tiêu Diễn tối sầm lại:“Ý của cô là gì, xem thường tôi phải không?”
Giản Ninh nghiền răng và trừng mắt nhìn anh ta.
“Tôi nói cô là người phụ nữ …. “
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 614: Nói xong, Tiêu Diễn lại nháy mắt với Giản Ninh. Giản Ninh như tỉnh dậy từ giác mộng. Cô vừa xấu hỗ vừa tức tối, hai má đỏ bừng, vội vàng rời khỏi người Tiêu Diễn, thây vậy, Tiêu Diễn cũng chuẩn bị đứng dậy. Nhưng Giản Ninh vì quá bối rối, nên sơ ý trượt chân. *A” *A” Cô lại khiến Tiêu Diễn ngã bổ nhào lần nữa. Khi Giản Ninh nghe tiếng vang lên, cô liếc nhìn Tiêu Diễn, anh trợn mắt đau đớn. Trong lòng Giản Ninh cảm thấy xấu hổ, vừa chuẩn bị xin lỗi liền nghe được tiếng r*n r* đau đớn của Tiêu Diễn: “Cô gái, tôi có thể hiểu tình yêu sét đánh của cô nhưng có thể thể hiện cách khác được không!” Đồ lưu manh! Sự hỗ thẹn của Giản Ninh lập tức tan biến, cô giận dữ nói: “Ai vừa gặp đã yêu anh, ai mà muốn ngã bổ vào anh, người tự cao như anh, cho tôi cũng không cần.” Giản Ninh vừa nói, vừa nhanh chóng đứng dậy khỏi mặt đât. Tiêu Diễn vịn vào tường để đứng dậy, khi nghe lời này của Giản Ninh, lập tức anh cảm thấy không vui: “Ý của cô là gì mà nói kiểu đó, tôi như vậy rồi giờ sao? Tôi là người muốn vóc dáng có vóc dáng, muốn mặt có mặt, con gái theo tôi nhiều đến nổi có thể xếp hàng từ đây đến sân bay Vân Thành đó”. Giản Ninh chế diễu lại: “Vậy chắc họ đều bị mù hết rồi.” “Mẹ nó! Tôi nói này chị….” “Ai là chị cậu! Nhìn cậu như hơn 30 tuổi rồi, gọi ai là chị cơ.” Vãi . Thậm chí cô ta còn dám công kích vẻ bề ngoài của an! Không thể nhịn nồi! Tiêu Diễn lập tức xắn tay áo, định tới gần Giản Ninh. Nhìn anh ta xắn tay áo, Giản Ninh liền lùi lại hai bước, đề phòng cảnh giác: “Anh, anh định làm gì, muốn đánh người àt Mặt của Tiêu diễn tối sầm lại: “Nói bậy, tôi không đánh phụ nữ!” “Vậy anh muốn làm gì?” * Tôi muốn đạo lý với cô, ban nãy cô nói ai hơn 30 tuổi vậy, năm nay tôi mới hai mươi chín tuổi thôi nha!” “Haha.” * Vãi, cô cười như thế là có ý gì!” * Không biết xấu hỏ!” “Mẹ kiếp, chính cô là người khiến tôi ngã xuống hai lần, tôi đây bị hại còn chưa nói gì, cô còn nói tôi không biết xấu hổit” Hai má của Giản Ninh lại đỏ lên, mặc dù bị nói trúng tim đen nhưng thần thái không lộ ra thế thua được. Hai tay của cô chống nạnh, hét nạt nộ: “Nếu không phải vì anh mở’ cửa gấp như vậy làm tôi suýt nữa ngã! Vì tôi suýt ngã, tôi chỉ có thể vồ lầy anh!” Tiêu Diễn chớp mát: “Vì thế, cô thừa nhận là cô ngã ào vào tôi rôi “Anh..” *Cô đừng nói nữa, tôi hiểu rồi.” Giản Ninh ngắn người ra: “Anh hiểu cái gì?” Tiêu Diễn cười, trực tiếp ép Giản Ninh đến góc tường, chống hai tay, dồn cô ta dựa trực tiếp vào tường: “Thành thật mà nói, cô chính là bị vẻ đẹp của tôi làm điêu đứng, điều này là bình thường. Cô hãy thừa nhận đi, tôi sẽ không cười cô đâu.” Vãi! Giản Ninh thề rằng người đàn ông trước mặt cô chắc chắn là người đàn ông mặt dày nhất mà cô từng thấy trong đời. Cô bị ấn tượng bởi vẻ đẹp của anh? Giản Ninh cảm thấy buồn nôn. Sắc mặt của Tiêu Diễn tối sầm lại:“Ý của cô là gì, xem thường tôi phải không?” Giản Ninh nghiền răng và trừng mắt nhìn anh ta. “Tôi nói cô là người phụ nữ …. “