Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 697
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 697: Chậc chậc. Thật đáng tiếc. Cả hai người đã ăn xong giống như với những suy tính trong đầu. Khi ăn xong, Tiêu Diễn đành “bó tay” và dường như bỏ cuộc, cùng Lâm Song Song người trước người sau rời khỏi nhà hàng, cả hai giữ khoảng cách với nhau. Lâm Song Song thấy Tiêu Diễn như vậy, trong lòng đột nhiên cảm thấy không thoải mái. Mặc dù là cô từ chối Tiêu Diễn rồi, nhưng anh ta cố tình phớt lờ cô, trong lòng cô vẫn cảm thấy bối rối. Bên ngoài nhà hàng. Lâm Song Song lúng túng ngập ngừng nói: *“A Diễn, chúng ta hình như chưa trả tiền.” “Không sao”. Tiêu Diễn nói: “Nhà hàng này là anh trai của anh mở ra, anh đến ăn chỉ cần ghi danh anh là được.” “Vừa nói, anh vừa mê đắm nhìn Lâm Song Song: “Nguyên liệu trong nhà hàng này đều chuyển từ nước ngoài về bằng đường hàng không, cực kỳ tươi ngon, hương vị cũng không tệ. Nếu như bắt kỳ lúc nào em muốn đến ăn thì nói với anh một câu, anh sẽ bảo phục vụ tính vào tên anh.” Đây là một cái cớ để tiếp xúc với cô ấy nhiều hơn. Ánh mắt Lâm Song Song tràn đầy sự vui mừng, cô gật đầu: “Tốt quá.” Người Tiêu Diễn nghiêng ngả. Lâm Song Song liền đỡ anh áy: “Anh không sao chứ?” “Anh uống nhiều rồi nhưng không sao.” Tiêu Diễn tránh sự dìu đỡ của cô ấy, thấy mặt cô sượng lại, anh liền giải thích: “Tin tức của em hai ngày khắp nơi đều có, nếu như giới truyền thông nhìn thấy hai chúng ta, nói không chừng sẽ loạn lên nhiều tin đồn. Với anh thì không quan trọng, nhưng sợ là sẽ tổn hại đến danh tiếng của em.” Đến lúc này anh vẫn nghĩ cho cô ấy. Lâm Song Song rất cảm động. Khi còn học đại học cô cũng từng yêu đương vài lần nhưng lúc đó đối phương đều là sinh viên đại học, không có kinh nghiệm xã hội, ngây thơ muốn chết nên cô cơ bản là không thích. Thời gian sau này, sau khi kết hôn cùng Lãnh Quân Lâm, cô một lòng một dạ là vợ, để tránh bị nghỉ ngờ tất nhiên không thể cùng một người khác giới qua lại, cô thậm chí còn xóa tất cả tài khoản của những người khác giới và không quen biết trên Wechat. Tính cách Lãnh Quân Lâm cũng giống như tên anh ấy. Ngang ngược. Lạnh buốt! Người đàn ông như vậy đơn giản là không có hiền dịu ấm áp. Vì thế. Lâm Song Song thực sự bị động lòng khi gặp phải một người đàn ông có tình cảm ân cần như Tiêu Diễn. Nếu như không phải vì hai chữ “bà Lãnh” này nhắc nhở cô ấy, e rằng cô ấy đã sớm gật đầu đồng ý rồi. *A Diễn….” “Anh uống rượu rồi, không tự đi xe được. Anh bảo tài xế lái xe đưa em về nhà.” Lâm Song Song mím môi nhẹ nhàng. Trong gió lạnh. Mặt cô đỏ bừng. Tiêu Diễn mở cửa xe. lấy ra từ bên trong một túi giấy, bên trong túi có một chiếc khăn quàng cổ sang trọng mới tinh. “Đây là cái gì?” “Tặng em.” Tiêu Diễn lấy ra chiếc khăn quàng cỏ, rất nhẹ nhàng khoác. lên người cô cách thân mật, khi nhìn thấy má Lâm Song Song ửng đỏ, Tiêu Diễn trong nháy mắt, nhẹ nhàng lùi lại một bước ra để cách xa cô. Lâm Song Song cảm tháy hơi trống trải. “Song Song, nếu em vẫn còn yêu Lãnh Quân Lâm, vậy thì … anh ủng hộ em. Sau này, anh sẽ không làm phiền em nữa.” Tiêu Diễn tỏ ra nghiêm túc, giống như là hạ quyết tâm, Lâm Song Song đột nhiên có chút bối rối. Anh ấy như vậy là quyết định buông bỏ cô rồi sao. *A Diễn…”
Chương 697:
Chậc chậc.
Thật đáng tiếc.
Cả hai người đã ăn xong giống như với những suy tính trong đầu.
Khi ăn xong, Tiêu Diễn đành “bó tay” và dường như bỏ cuộc, cùng Lâm Song Song người trước người sau rời khỏi nhà hàng, cả hai giữ khoảng cách với nhau.
Lâm Song Song thấy Tiêu Diễn như vậy, trong lòng đột nhiên cảm thấy không thoải mái.
Mặc dù là cô từ chối Tiêu Diễn rồi, nhưng anh ta cố tình phớt lờ cô, trong lòng cô vẫn cảm thấy bối rối.
Bên ngoài nhà hàng.
Lâm Song Song lúng túng ngập ngừng nói: *“A Diễn, chúng ta hình như chưa trả tiền.”
“Không sao”. Tiêu Diễn nói: “Nhà hàng này là anh trai của anh mở ra, anh đến ăn chỉ cần ghi danh anh là được.”
“Vừa nói, anh vừa mê đắm nhìn Lâm Song Song: “Nguyên liệu trong nhà hàng này đều chuyển từ nước ngoài về bằng đường hàng không, cực kỳ tươi ngon, hương vị cũng không tệ. Nếu như bắt kỳ lúc nào em muốn đến ăn thì nói với anh một câu, anh sẽ bảo phục vụ tính vào tên anh.”
Đây là một cái cớ để tiếp xúc với cô ấy nhiều hơn.
Ánh mắt Lâm Song Song tràn đầy sự vui mừng, cô gật đầu: “Tốt quá.”
Người Tiêu Diễn nghiêng ngả.
Lâm Song Song liền đỡ anh áy: “Anh không sao chứ?”
“Anh uống nhiều rồi nhưng không sao.” Tiêu Diễn tránh sự dìu đỡ của cô ấy, thấy mặt cô sượng lại, anh liền giải thích: “Tin tức của em hai ngày khắp nơi đều có, nếu như giới truyền thông nhìn thấy hai chúng ta, nói không chừng sẽ loạn lên nhiều tin đồn. Với anh thì không quan trọng, nhưng sợ là sẽ tổn hại đến danh tiếng của em.”
Đến lúc này anh vẫn nghĩ cho cô ấy.
Lâm Song Song rất cảm động.
Khi còn học đại học cô cũng từng yêu đương vài lần nhưng lúc đó đối phương đều là sinh viên đại học, không có kinh nghiệm xã hội, ngây thơ muốn chết nên cô cơ bản là không thích.
Thời gian sau này, sau khi kết hôn cùng Lãnh Quân Lâm, cô một lòng một dạ là vợ, để tránh bị nghỉ ngờ tất nhiên không thể cùng một người khác giới qua lại, cô thậm chí còn xóa tất cả tài khoản của những người khác giới và không quen biết trên Wechat.
Tính cách Lãnh Quân Lâm cũng giống như tên anh ấy.
Ngang ngược.
Lạnh buốt!
Người đàn ông như vậy đơn giản là không có hiền dịu ấm áp.
Vì thế.
Lâm Song Song thực sự bị động lòng khi gặp phải một người đàn ông có tình cảm ân cần như Tiêu Diễn.
Nếu như không phải vì hai chữ “bà Lãnh” này nhắc nhở cô ấy, e rằng cô ấy đã sớm gật đầu đồng ý rồi.
*A Diễn….”
“Anh uống rượu rồi, không tự đi xe được. Anh bảo tài xế lái xe đưa em về nhà.”
Lâm Song Song mím môi nhẹ nhàng.
Trong gió lạnh.
Mặt cô đỏ bừng.
Tiêu Diễn mở cửa xe. lấy ra từ bên trong một túi giấy, bên trong túi có một chiếc khăn quàng cổ sang trọng mới tinh.
“Đây là cái gì?”
“Tặng em.”
Tiêu Diễn lấy ra chiếc khăn quàng cỏ, rất nhẹ nhàng khoác.
lên người cô cách thân mật, khi nhìn thấy má Lâm Song Song ửng đỏ, Tiêu Diễn trong nháy mắt, nhẹ nhàng lùi lại một bước ra để cách xa cô.
Lâm Song Song cảm tháy hơi trống trải.
“Song Song, nếu em vẫn còn yêu Lãnh Quân Lâm, vậy thì … anh ủng hộ em. Sau này, anh sẽ không làm phiền em nữa.”
Tiêu Diễn tỏ ra nghiêm túc, giống như là hạ quyết tâm, Lâm Song Song đột nhiên có chút bối rối.
Anh ấy như vậy là quyết định buông bỏ cô rồi sao.
*A Diễn…”
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 697: Chậc chậc. Thật đáng tiếc. Cả hai người đã ăn xong giống như với những suy tính trong đầu. Khi ăn xong, Tiêu Diễn đành “bó tay” và dường như bỏ cuộc, cùng Lâm Song Song người trước người sau rời khỏi nhà hàng, cả hai giữ khoảng cách với nhau. Lâm Song Song thấy Tiêu Diễn như vậy, trong lòng đột nhiên cảm thấy không thoải mái. Mặc dù là cô từ chối Tiêu Diễn rồi, nhưng anh ta cố tình phớt lờ cô, trong lòng cô vẫn cảm thấy bối rối. Bên ngoài nhà hàng. Lâm Song Song lúng túng ngập ngừng nói: *“A Diễn, chúng ta hình như chưa trả tiền.” “Không sao”. Tiêu Diễn nói: “Nhà hàng này là anh trai của anh mở ra, anh đến ăn chỉ cần ghi danh anh là được.” “Vừa nói, anh vừa mê đắm nhìn Lâm Song Song: “Nguyên liệu trong nhà hàng này đều chuyển từ nước ngoài về bằng đường hàng không, cực kỳ tươi ngon, hương vị cũng không tệ. Nếu như bắt kỳ lúc nào em muốn đến ăn thì nói với anh một câu, anh sẽ bảo phục vụ tính vào tên anh.” Đây là một cái cớ để tiếp xúc với cô ấy nhiều hơn. Ánh mắt Lâm Song Song tràn đầy sự vui mừng, cô gật đầu: “Tốt quá.” Người Tiêu Diễn nghiêng ngả. Lâm Song Song liền đỡ anh áy: “Anh không sao chứ?” “Anh uống nhiều rồi nhưng không sao.” Tiêu Diễn tránh sự dìu đỡ của cô ấy, thấy mặt cô sượng lại, anh liền giải thích: “Tin tức của em hai ngày khắp nơi đều có, nếu như giới truyền thông nhìn thấy hai chúng ta, nói không chừng sẽ loạn lên nhiều tin đồn. Với anh thì không quan trọng, nhưng sợ là sẽ tổn hại đến danh tiếng của em.” Đến lúc này anh vẫn nghĩ cho cô ấy. Lâm Song Song rất cảm động. Khi còn học đại học cô cũng từng yêu đương vài lần nhưng lúc đó đối phương đều là sinh viên đại học, không có kinh nghiệm xã hội, ngây thơ muốn chết nên cô cơ bản là không thích. Thời gian sau này, sau khi kết hôn cùng Lãnh Quân Lâm, cô một lòng một dạ là vợ, để tránh bị nghỉ ngờ tất nhiên không thể cùng một người khác giới qua lại, cô thậm chí còn xóa tất cả tài khoản của những người khác giới và không quen biết trên Wechat. Tính cách Lãnh Quân Lâm cũng giống như tên anh ấy. Ngang ngược. Lạnh buốt! Người đàn ông như vậy đơn giản là không có hiền dịu ấm áp. Vì thế. Lâm Song Song thực sự bị động lòng khi gặp phải một người đàn ông có tình cảm ân cần như Tiêu Diễn. Nếu như không phải vì hai chữ “bà Lãnh” này nhắc nhở cô ấy, e rằng cô ấy đã sớm gật đầu đồng ý rồi. *A Diễn….” “Anh uống rượu rồi, không tự đi xe được. Anh bảo tài xế lái xe đưa em về nhà.” Lâm Song Song mím môi nhẹ nhàng. Trong gió lạnh. Mặt cô đỏ bừng. Tiêu Diễn mở cửa xe. lấy ra từ bên trong một túi giấy, bên trong túi có một chiếc khăn quàng cổ sang trọng mới tinh. “Đây là cái gì?” “Tặng em.” Tiêu Diễn lấy ra chiếc khăn quàng cỏ, rất nhẹ nhàng khoác. lên người cô cách thân mật, khi nhìn thấy má Lâm Song Song ửng đỏ, Tiêu Diễn trong nháy mắt, nhẹ nhàng lùi lại một bước ra để cách xa cô. Lâm Song Song cảm tháy hơi trống trải. “Song Song, nếu em vẫn còn yêu Lãnh Quân Lâm, vậy thì … anh ủng hộ em. Sau này, anh sẽ không làm phiền em nữa.” Tiêu Diễn tỏ ra nghiêm túc, giống như là hạ quyết tâm, Lâm Song Song đột nhiên có chút bối rối. Anh ấy như vậy là quyết định buông bỏ cô rồi sao. *A Diễn…”