Tác giả:

Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…

Chương 465

Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 465Người phụ nữ này sẽ làm gì?Trên thực tế, hầu hết các làm nóng bầu không khí đều nhàm chán, có nhiều người biết nhau thì chỉ có một số người thực sự cần sôi nổi.Đầu tiên là dành năm phút để thành lập một đội.Khi Nguyễn Khánh Linh đang nhìn xung quanh, bỗng thấy trước mặt tối sầm, bốn năm người phụ nữ tiến lại gần cô, dẫn đầu là Hà San.Vì đều là người mẫu và chiều cao trung bình trên 170 nên Nguyễn Khánh Linh đứng trước họ trông rất nhỏ nhắn.“Cô gái nhỏ, thành lập một đội với chúng tôi nhé?”Hà San tươi cười hỏi, tuy là một câu hỏi nhưng cô ta gần như bắt buộc phải kéo Nguyễn Khánh Linh vào đội của mình với giọng điệu không thể từ chối.Có mười thành viên trong một đội.Tổng cộng có tám đội.Tiếp theo là lúc bắt đầu trò chơi, Nguyễn Khánh Linh cảm nhận rõ ràng rằng các thành viên trong đội đang có ý định cố tình nhắm vào mình.Chỉ là Nguyễn Khánh Linh thông minh hơn, về cơ bản là tránh được, sau vài ván thì không ảnh hưởng gì nhiều nhưng lúc nào cũng phải thận trọng, có chút mệt mỏi.Một buổi sáng trôi qua thật nhanh, khi đã đến giờ ăn trưa, Nguyễn Khánh Linh cố tình tìm cớ quay về phòng ngủ.Cô thực sự không muốn ăn, tất cả trong đầu cô là khuôn mặt của Hà San, và những người làm tay sai đắc lực của cô ta.Nhóm người này nhìn thấy cô liền chướng mắt, Nguyễn Khánh Linh dễ dàng cảm nhận được, nhưng, lý do là gì, cô không cách nào biết được…Đột nhiên, có tiếng gõ cửa, Nguyễn Khánh Linh cả người bất giác giật mình, khuôn mặt thanh tú sắc sảo của Phó Hà San lại hiện lên trong đầu cô, cô đợi một lúc, nhưng tiếng gõ cửa vẫn không dừng lại.Sau đó Nguyễn Khánh Linh đứng dậy khỏi giường và đi về phía cửa…Khi Nguyễn Khánh Linh mở cửa nhìn thấy người phụ nữ trước mặt, cô không khỏi kinh ngạc.“Mới đến à, sao không đi ăn cùng chúng tôi?”Phó Hà San mỉm cười hỏi nhưng trong ánh mắt của cô ta không có ý tốt.Lúc này cô vẫn đang đi theo các thành viên trong đội vừa rồi theo đội ngũ thứ ba, một nhóm phụ nữ nở nụ cười trên mặt nhìn Nguyễn Khánh Linh chằm chằm như thể cô là một miếng cá vậy.Rõ ràng là nhóm đã giới qua bản thân mình và Nguyễn Khánh Linh cũng đã nói rõ cho họ biết tên của cô, nhưng nhóm do Phó Hà San dẫn đầu thậm chí còn đơn giản hóa tên của cô cho người mới.Nguyễn Khánh Linh chịu đựng sự không hài lòng trong lòng, kiên nhẫn nói: “Thôi, tôi không đi ăn đâu.”Không biết ai trong đám người cười khúc khích: “Người mới thật có mặt mũi, chị gái Hà San của chúng ta đích thân mời còn không mời nổi, cô là đang coi thường chúng tôi sao?”Nguyễn Khánh Linh bình tĩnh trở lại, cô không muốn trở thành kẻ thù của mọi người, dù sao trong trại huấn luyện này, mọi người đều ở chung trong một công ty, nhìn lên cũng không thấy bọn họ đâu, nếu xảy ra chuyện gì thì thật không hay, sau này gặp lại thì xấu hổ lắm.Nhưng mà những người này đều vô cớ tìm kiếm lỗi lầm mà Nguyễn Khánh Linh cũng không phải người dễ bắt nạt.Cô trầm giọng nói: “Tôi không đi ăn vì tôi cảm thấy trong người không khỏe. Còn về việc cô nói coi thường hay không coi thường, nói trắng ra là chúng ta chỉ quen nhau chưa đầy hai mươi tư tiếng đồng hồ thôi đúng không? Là do các cô quá tự luyến hay là các cô nghĩ quá nhiều vậy?”

Chương 465

Người phụ nữ này sẽ làm gì?

Trên thực tế, hầu hết các làm nóng bầu không khí đều nhàm chán, có nhiều người biết nhau thì chỉ có một số người thực sự cần sôi nổi.

Đầu tiên là dành năm phút để thành lập một đội.

Khi Nguyễn Khánh Linh đang nhìn xung quanh, bỗng thấy trước mặt tối sầm, bốn năm người phụ nữ tiến lại gần cô, dẫn đầu là Hà San.

Vì đều là người mẫu và chiều cao trung bình trên 170 nên Nguyễn Khánh Linh đứng trước họ trông rất nhỏ nhắn.

“Cô gái nhỏ, thành lập một đội với chúng tôi nhé?”

Hà San tươi cười hỏi, tuy là một câu hỏi nhưng cô ta gần như bắt buộc phải kéo Nguyễn Khánh Linh vào đội của mình với giọng điệu không thể từ chối.

Có mười thành viên trong một đội.

Tổng cộng có tám đội.

Tiếp theo là lúc bắt đầu trò chơi, Nguyễn Khánh Linh cảm nhận rõ ràng rằng các thành viên trong đội đang có ý định cố tình nhắm vào mình.

Chỉ là Nguyễn Khánh Linh thông minh hơn, về cơ bản là tránh được, sau vài ván thì không ảnh hưởng gì nhiều nhưng lúc nào cũng phải thận trọng, có chút mệt mỏi.

Một buổi sáng trôi qua thật nhanh, khi đã đến giờ ăn trưa, Nguyễn Khánh Linh cố tình tìm cớ quay về phòng ngủ.

Cô thực sự không muốn ăn, tất cả trong đầu cô là khuôn mặt của Hà San, và những người làm tay sai đắc lực của cô ta.

Nhóm người này nhìn thấy cô liền chướng mắt, Nguyễn Khánh Linh dễ dàng cảm nhận được, nhưng, lý do là gì, cô không cách nào biết được…

Đột nhiên, có tiếng gõ cửa, Nguyễn Khánh Linh cả người bất giác giật mình, khuôn mặt thanh tú sắc sảo của Phó Hà San lại hiện lên trong đầu cô, cô đợi một lúc, nhưng tiếng gõ cửa vẫn không dừng lại.

Sau đó Nguyễn Khánh Linh đứng dậy khỏi giường và đi về phía cửa…

Khi Nguyễn Khánh Linh mở cửa nhìn thấy người phụ nữ trước mặt, cô không khỏi kinh ngạc.

“Mới đến à, sao không đi ăn cùng chúng tôi?”

Phó Hà San mỉm cười hỏi nhưng trong ánh mắt của cô ta không có ý tốt.

Lúc này cô vẫn đang đi theo các thành viên trong đội vừa rồi theo đội ngũ thứ ba, một nhóm phụ nữ nở nụ cười trên mặt nhìn Nguyễn Khánh Linh chằm chằm như thể cô là một miếng cá vậy.

Rõ ràng là nhóm đã giới qua bản thân mình và Nguyễn Khánh Linh cũng đã nói rõ cho họ biết tên của cô, nhưng nhóm do Phó Hà San dẫn đầu thậm chí còn đơn giản hóa tên của cô cho người mới.

Nguyễn Khánh Linh chịu đựng sự không hài lòng trong lòng, kiên nhẫn nói: “Thôi, tôi không đi ăn đâu.”

Không biết ai trong đám người cười khúc khích: “Người mới thật có mặt mũi, chị gái Hà San của chúng ta đích thân mời còn không mời nổi, cô là đang coi thường chúng tôi sao?”

Nguyễn Khánh Linh bình tĩnh trở lại, cô không muốn trở thành kẻ thù của mọi người, dù sao trong trại huấn luyện này, mọi người đều ở chung trong một công ty, nhìn lên cũng không thấy bọn họ đâu, nếu xảy ra chuyện gì thì thật không hay, sau này gặp lại thì xấu hổ lắm.

Nhưng mà những người này đều vô cớ tìm kiếm lỗi lầm mà Nguyễn Khánh Linh cũng không phải người dễ bắt nạt.

Cô trầm giọng nói: “Tôi không đi ăn vì tôi cảm thấy trong người không khỏe. Còn về việc cô nói coi thường hay không coi thường, nói trắng ra là chúng ta chỉ quen nhau chưa đầy hai mươi tư tiếng đồng hồ thôi đúng không? Là do các cô quá tự luyến hay là các cô nghĩ quá nhiều vậy?”

Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 465Người phụ nữ này sẽ làm gì?Trên thực tế, hầu hết các làm nóng bầu không khí đều nhàm chán, có nhiều người biết nhau thì chỉ có một số người thực sự cần sôi nổi.Đầu tiên là dành năm phút để thành lập một đội.Khi Nguyễn Khánh Linh đang nhìn xung quanh, bỗng thấy trước mặt tối sầm, bốn năm người phụ nữ tiến lại gần cô, dẫn đầu là Hà San.Vì đều là người mẫu và chiều cao trung bình trên 170 nên Nguyễn Khánh Linh đứng trước họ trông rất nhỏ nhắn.“Cô gái nhỏ, thành lập một đội với chúng tôi nhé?”Hà San tươi cười hỏi, tuy là một câu hỏi nhưng cô ta gần như bắt buộc phải kéo Nguyễn Khánh Linh vào đội của mình với giọng điệu không thể từ chối.Có mười thành viên trong một đội.Tổng cộng có tám đội.Tiếp theo là lúc bắt đầu trò chơi, Nguyễn Khánh Linh cảm nhận rõ ràng rằng các thành viên trong đội đang có ý định cố tình nhắm vào mình.Chỉ là Nguyễn Khánh Linh thông minh hơn, về cơ bản là tránh được, sau vài ván thì không ảnh hưởng gì nhiều nhưng lúc nào cũng phải thận trọng, có chút mệt mỏi.Một buổi sáng trôi qua thật nhanh, khi đã đến giờ ăn trưa, Nguyễn Khánh Linh cố tình tìm cớ quay về phòng ngủ.Cô thực sự không muốn ăn, tất cả trong đầu cô là khuôn mặt của Hà San, và những người làm tay sai đắc lực của cô ta.Nhóm người này nhìn thấy cô liền chướng mắt, Nguyễn Khánh Linh dễ dàng cảm nhận được, nhưng, lý do là gì, cô không cách nào biết được…Đột nhiên, có tiếng gõ cửa, Nguyễn Khánh Linh cả người bất giác giật mình, khuôn mặt thanh tú sắc sảo của Phó Hà San lại hiện lên trong đầu cô, cô đợi một lúc, nhưng tiếng gõ cửa vẫn không dừng lại.Sau đó Nguyễn Khánh Linh đứng dậy khỏi giường và đi về phía cửa…Khi Nguyễn Khánh Linh mở cửa nhìn thấy người phụ nữ trước mặt, cô không khỏi kinh ngạc.“Mới đến à, sao không đi ăn cùng chúng tôi?”Phó Hà San mỉm cười hỏi nhưng trong ánh mắt của cô ta không có ý tốt.Lúc này cô vẫn đang đi theo các thành viên trong đội vừa rồi theo đội ngũ thứ ba, một nhóm phụ nữ nở nụ cười trên mặt nhìn Nguyễn Khánh Linh chằm chằm như thể cô là một miếng cá vậy.Rõ ràng là nhóm đã giới qua bản thân mình và Nguyễn Khánh Linh cũng đã nói rõ cho họ biết tên của cô, nhưng nhóm do Phó Hà San dẫn đầu thậm chí còn đơn giản hóa tên của cô cho người mới.Nguyễn Khánh Linh chịu đựng sự không hài lòng trong lòng, kiên nhẫn nói: “Thôi, tôi không đi ăn đâu.”Không biết ai trong đám người cười khúc khích: “Người mới thật có mặt mũi, chị gái Hà San của chúng ta đích thân mời còn không mời nổi, cô là đang coi thường chúng tôi sao?”Nguyễn Khánh Linh bình tĩnh trở lại, cô không muốn trở thành kẻ thù của mọi người, dù sao trong trại huấn luyện này, mọi người đều ở chung trong một công ty, nhìn lên cũng không thấy bọn họ đâu, nếu xảy ra chuyện gì thì thật không hay, sau này gặp lại thì xấu hổ lắm.Nhưng mà những người này đều vô cớ tìm kiếm lỗi lầm mà Nguyễn Khánh Linh cũng không phải người dễ bắt nạt.Cô trầm giọng nói: “Tôi không đi ăn vì tôi cảm thấy trong người không khỏe. Còn về việc cô nói coi thường hay không coi thường, nói trắng ra là chúng ta chỉ quen nhau chưa đầy hai mươi tư tiếng đồng hồ thôi đúng không? Là do các cô quá tự luyến hay là các cô nghĩ quá nhiều vậy?”

Chương 465