Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 861
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 861: Cô vỗ vỗ đầu như muốn vứt hình ảnh của Long Ngự Thiên ra khỏi đầu. Nhìn thoáng qua tủ đầu giường, đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường đã chỉ tới hai giờ chiều! Thế à lại ngủ lâu như vậy! Lâm Quán Quán giãy giụa ngồi dậy, chỉ cảm thấy một giác ngủ này vô cùng mệt, cả người giống như bị người dùng gậy gộc đánh một trận vậy, eo đau lưng đau, cả người đều không thoải mái. Cô đỡ đầu, đầu óc cũng hơi choáng choáng. Xốc chăn đi xuống giường! Kéo màn ra, ngoài cửa sổ mưa phùn kéo dài. Ở bên cửa số làm máy cái động tác duỗi người đơn giản, đau đớn trên người mới giảm bớt một ít, cô đi rửa mặt nhìn chính mình đang ở đánh răng trong gương, suy nghĩ của cô cũng bay xa. Long Ngự Thiên. Anh ta rốt cuộc là người thế nào? Ngày hôm qua ở Thanh Thành, cô càng cảm thấy thân phận Long Ngự Thiên không đơn giản. Người biệt thự anh hầu như tất cả đều là người biết võ. Hơn nữa một đám bọn họ đều xưng hô Long Ngự Thiên là “Thiếu gia”! Cái này nói lên cái gì? Long Ngự Thiên khẳng định còn có ba mẹ là người có địa VỊ. Chính ngày hôm qua Hồng Vũ cũng nói biệt thự này là đại bản doanh của Long Ngự Thiên, cũng là nhà chính của anh nhưng cô lại không thấy người thân hay là người lớn nào trong nhà cả. Chẳng lẽ bọn họ không ở chung với anh ta sao? Trong đầu Lâm Quán Quán lộn xôn. Cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng! Long Ngự Thiên đối với chuyện của cô thì rõ như lòng bàn tay, mà cô lại hoàn toàn không hiểu biết gì về anh. Loại cảm giác này, thật làm người ta không có cảm giác an toàn mà. Xem ral Cô phải nghĩ biện pháp để hiểu Long Ngự Thiên thêm một ít mới được. A. Hôm nào cô hẹn Hồng Vũ ăn bữa cơm, hỏi thăm về Long Ngự Thiên. “Rột rột!” Bụng thật đói! Lâm Quán Quán ôm bụng, thay đổi quần áo từ trong phòng đi ra. Giờ này, Duệ Duệ cùng Tâm Can đều đi học rồi, cô còn tưởng rằng trong nhà chỉ có cô cùng Giản Ninh, không nghĩ tới mới vừa đi ra khỏi phòng liền nhìn thấy Tiêu Diễn ngồi ngay ngắn trên sô pha. “Di Lâm Quán Quán kinh ngạc nhìn anh: “Hôm nay không phải thứ bảy cũng không phải ngày chủ nhật, cậu không đến công ty sao?” Nhìn thấy Lâm Quán Quán, Tiêu Diễn lập tức khẩn trương đi tới, đôi mắt anh nhìn chằm chằm Lâm Quán Quán, thấy cô sắc mặt như thường, ánh mắt anh chợt lóe, khẩn trương nói: “Tiểu Quán Quán, chị ngủ ngon không?” “Khá tốt. “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!” Lâm Quán Quán khó hiểu nhìn anh. Tiêu Diễn tránh đi tầm mắt Lâm Quán Quán, hoàn toàn không dám đối diện với cô: “Ách…… Tiểu Quán Quán chị có đói bụng không, ớt cay nhỏ nghĩ chị sắp dậy nên hiện tại đang ở trong phòng bếp chuẩn bị cơm trưa đấy, chị muốn ăn cái gì, em nói cô ấy nấu cho chị ăn.” “Chị ăn gì cũng được.” Lâm Quán Quán ở trê ngồi xuống n sô pha, nhìn Tiêu Diễn vây quanh bên người cô, kỳ quái nhìn anh: “Tiêu Diễn, hôm nay cậu làm sao vậy?” “Không có việc gì, không có việc gì, ha hả, em chỉ là nhàm chán quá nên tới đây ăn thôi. Bị bệnh à. Công ty thì không đi, lại chạy tới đây ăn cơm! Lâm Quán Quán không biết nói gì. Cô từ trên sô pha đứng lên, mới vừa đứng lên, Tiêu Diễn cũng nhanh chóng đứng lên, Lâm Quán Quán nhíu mày, “Cậu muôn làm gì?”
Chương 861:
Cô vỗ vỗ đầu như muốn vứt hình ảnh của Long Ngự Thiên ra khỏi đầu. Nhìn thoáng qua tủ đầu giường, đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường đã chỉ tới hai giờ chiều!
Thế à lại ngủ lâu như vậy!
Lâm Quán Quán giãy giụa ngồi dậy, chỉ cảm thấy một giác ngủ này vô cùng mệt, cả người giống như bị người dùng gậy gộc đánh một trận vậy, eo đau lưng đau, cả người đều không thoải mái.
Cô đỡ đầu, đầu óc cũng hơi choáng choáng.
Xốc chăn đi xuống giường!
Kéo màn ra, ngoài cửa sổ mưa phùn kéo dài.
Ở bên cửa số làm máy cái động tác duỗi người đơn giản, đau đớn trên người mới giảm bớt một ít, cô đi rửa mặt nhìn chính mình đang ở đánh răng trong gương, suy nghĩ của cô cũng bay xa.
Long Ngự Thiên.
Anh ta rốt cuộc là người thế nào?
Ngày hôm qua ở Thanh Thành, cô càng cảm thấy thân phận Long Ngự Thiên không đơn giản.
Người biệt thự anh hầu như tất cả đều là người biết võ.
Hơn nữa một đám bọn họ đều xưng hô Long Ngự Thiên là “Thiếu gia”!
Cái này nói lên cái gì?
Long Ngự Thiên khẳng định còn có ba mẹ là người có địa VỊ.
Chính ngày hôm qua Hồng Vũ cũng nói biệt thự này là đại bản doanh của Long Ngự Thiên, cũng là nhà chính của anh nhưng cô lại không thấy người thân hay là người lớn nào trong nhà cả.
Chẳng lẽ bọn họ không ở chung với anh ta sao?
Trong đầu Lâm Quán Quán lộn xôn.
Cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng!
Long Ngự Thiên đối với chuyện của cô thì rõ như lòng bàn tay, mà cô lại hoàn toàn không hiểu biết gì về anh.
Loại cảm giác này, thật làm người ta không có cảm giác an toàn mà.
Xem ral Cô phải nghĩ biện pháp để hiểu Long Ngự Thiên thêm một ít mới được.
A.
Hôm nào cô hẹn Hồng Vũ ăn bữa cơm, hỏi thăm về Long Ngự Thiên.
“Rột rột!”
Bụng thật đói!
Lâm Quán Quán ôm bụng, thay đổi quần áo từ trong phòng đi ra. Giờ này, Duệ Duệ cùng Tâm Can đều đi học rồi, cô còn tưởng rằng trong nhà chỉ có cô cùng Giản Ninh, không nghĩ tới mới vừa đi ra khỏi phòng liền nhìn thấy Tiêu Diễn ngồi ngay ngắn trên sô pha.
“Di Lâm Quán Quán kinh ngạc nhìn anh: “Hôm nay không phải thứ bảy cũng không phải ngày chủ nhật, cậu không đến công ty sao?”
Nhìn thấy Lâm Quán Quán, Tiêu Diễn lập tức khẩn trương đi tới, đôi mắt anh nhìn chằm chằm Lâm Quán Quán, thấy cô sắc mặt như thường, ánh mắt anh chợt lóe, khẩn trương nói: “Tiểu Quán Quán, chị ngủ ngon không?”
“Khá tốt.
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!”
Lâm Quán Quán khó hiểu nhìn anh.
Tiêu Diễn tránh đi tầm mắt Lâm Quán Quán, hoàn toàn không dám đối diện với cô: “Ách…… Tiểu Quán Quán chị có đói bụng không, ớt cay nhỏ nghĩ chị sắp dậy nên hiện tại đang ở trong phòng bếp chuẩn bị cơm trưa đấy, chị muốn ăn cái gì, em nói cô ấy nấu cho chị ăn.”
“Chị ăn gì cũng được.” Lâm Quán Quán ở trê ngồi xuống n sô pha, nhìn Tiêu Diễn vây quanh bên người cô, kỳ quái nhìn anh: “Tiêu Diễn, hôm nay cậu làm sao vậy?”
“Không có việc gì, không có việc gì, ha hả, em chỉ là nhàm chán quá nên tới đây ăn thôi.
Bị bệnh à.
Công ty thì không đi, lại chạy tới đây ăn cơm!
Lâm Quán Quán không biết nói gì.
Cô từ trên sô pha đứng lên, mới vừa đứng lên, Tiêu Diễn cũng nhanh chóng đứng lên, Lâm Quán Quán nhíu mày, “Cậu muôn làm gì?”
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 861: Cô vỗ vỗ đầu như muốn vứt hình ảnh của Long Ngự Thiên ra khỏi đầu. Nhìn thoáng qua tủ đầu giường, đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường đã chỉ tới hai giờ chiều! Thế à lại ngủ lâu như vậy! Lâm Quán Quán giãy giụa ngồi dậy, chỉ cảm thấy một giác ngủ này vô cùng mệt, cả người giống như bị người dùng gậy gộc đánh một trận vậy, eo đau lưng đau, cả người đều không thoải mái. Cô đỡ đầu, đầu óc cũng hơi choáng choáng. Xốc chăn đi xuống giường! Kéo màn ra, ngoài cửa sổ mưa phùn kéo dài. Ở bên cửa số làm máy cái động tác duỗi người đơn giản, đau đớn trên người mới giảm bớt một ít, cô đi rửa mặt nhìn chính mình đang ở đánh răng trong gương, suy nghĩ của cô cũng bay xa. Long Ngự Thiên. Anh ta rốt cuộc là người thế nào? Ngày hôm qua ở Thanh Thành, cô càng cảm thấy thân phận Long Ngự Thiên không đơn giản. Người biệt thự anh hầu như tất cả đều là người biết võ. Hơn nữa một đám bọn họ đều xưng hô Long Ngự Thiên là “Thiếu gia”! Cái này nói lên cái gì? Long Ngự Thiên khẳng định còn có ba mẹ là người có địa VỊ. Chính ngày hôm qua Hồng Vũ cũng nói biệt thự này là đại bản doanh của Long Ngự Thiên, cũng là nhà chính của anh nhưng cô lại không thấy người thân hay là người lớn nào trong nhà cả. Chẳng lẽ bọn họ không ở chung với anh ta sao? Trong đầu Lâm Quán Quán lộn xôn. Cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng! Long Ngự Thiên đối với chuyện của cô thì rõ như lòng bàn tay, mà cô lại hoàn toàn không hiểu biết gì về anh. Loại cảm giác này, thật làm người ta không có cảm giác an toàn mà. Xem ral Cô phải nghĩ biện pháp để hiểu Long Ngự Thiên thêm một ít mới được. A. Hôm nào cô hẹn Hồng Vũ ăn bữa cơm, hỏi thăm về Long Ngự Thiên. “Rột rột!” Bụng thật đói! Lâm Quán Quán ôm bụng, thay đổi quần áo từ trong phòng đi ra. Giờ này, Duệ Duệ cùng Tâm Can đều đi học rồi, cô còn tưởng rằng trong nhà chỉ có cô cùng Giản Ninh, không nghĩ tới mới vừa đi ra khỏi phòng liền nhìn thấy Tiêu Diễn ngồi ngay ngắn trên sô pha. “Di Lâm Quán Quán kinh ngạc nhìn anh: “Hôm nay không phải thứ bảy cũng không phải ngày chủ nhật, cậu không đến công ty sao?” Nhìn thấy Lâm Quán Quán, Tiêu Diễn lập tức khẩn trương đi tới, đôi mắt anh nhìn chằm chằm Lâm Quán Quán, thấy cô sắc mặt như thường, ánh mắt anh chợt lóe, khẩn trương nói: “Tiểu Quán Quán, chị ngủ ngon không?” “Khá tốt. “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!” Lâm Quán Quán khó hiểu nhìn anh. Tiêu Diễn tránh đi tầm mắt Lâm Quán Quán, hoàn toàn không dám đối diện với cô: “Ách…… Tiểu Quán Quán chị có đói bụng không, ớt cay nhỏ nghĩ chị sắp dậy nên hiện tại đang ở trong phòng bếp chuẩn bị cơm trưa đấy, chị muốn ăn cái gì, em nói cô ấy nấu cho chị ăn.” “Chị ăn gì cũng được.” Lâm Quán Quán ở trê ngồi xuống n sô pha, nhìn Tiêu Diễn vây quanh bên người cô, kỳ quái nhìn anh: “Tiêu Diễn, hôm nay cậu làm sao vậy?” “Không có việc gì, không có việc gì, ha hả, em chỉ là nhàm chán quá nên tới đây ăn thôi. Bị bệnh à. Công ty thì không đi, lại chạy tới đây ăn cơm! Lâm Quán Quán không biết nói gì. Cô từ trên sô pha đứng lên, mới vừa đứng lên, Tiêu Diễn cũng nhanh chóng đứng lên, Lâm Quán Quán nhíu mày, “Cậu muôn làm gì?”