Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 931
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chuong 931: Tâm Khương Ninh tức khắc trằm xuống liền nghe được thanh âm đông lạnh của Tiêu Lăng Dạ: “Xin lỗi! Không tốt!” “Lăng Dạ!” Tiêu Lăng Dạ đứng dậy lui ra sau vài bước, cùng Khương Ninh kéo ra khoảng cách, trực tiếp ném ra một trái bom. “Mẹ! Con trở về lấy sổ hộ khẩu!” Số hộ khẩu! Tác dụng của sổ hộ khẩu là gì không cần nói cũng biết! Khương Ninh bỗng nhiên ngẳng đầu, ánh mắt ngạc nhiên, thanh âm khàn khàn: “Con muốn kết hôn với hồ ly tỉnh kia?” “Mẹ!” Tiêu Lăng Dạ khẽ quát một tiếng: “Mẹ không nên nói cô ấy như vậy!” “Đến bây giờ mà con còn bảo vệ cô ta nữa hải!” Khương Ninh tức điên người, bà bỗng nhiên giơ tay lên tựa hồ muốn đánh cho Tiêu Lăng Dạ tỉnh nhưng tiếp xúc với ánh mắt bình tĩnh đến gần như vô tình của Tiêu Lăng Dạ, nhìn lưng anh thẳng tắp không hề có ý muốn trốn, tay bà lơ lửng ở giữa không trung. Giờ khắc này, Khương Ninh rõ ràng nhận thức được sự: bất đồng giữa hai người con trai. Lăng Dạ không phải A Diễn, bà có thể đánh A Diễn nhưng không đánh được Lăng Dạ, cũng không có cách nào xuống tay. Khương Ninh đứng tại chỗ. Hai mẹ con nhìn nhau, một người mắt màu đỏ tươi điên cuồng, một người lại bình tĩnh trầm ổn. Không khí trong phòng khách tức khắc đông lạnh xuống. Đám người hầu trốn ở góc phòng, thở cũng không dám thở mạnh. *A Ninh, bà làm gì vậy!” Lão gia tử cũng sửng sốt một giây, ông thực mau hoàn hồn, ông sợ Khương Ninh thật sự muốn đánh xuống, cuống quít nhào qua đè lại cánh tay của bà, lạnh lùng nói: “Bà điên rồi sao, đánh A Diễn còn muốn đánh Lăng Dạ, bà đã quên bọn chúng là con trai chúng ta sao!” Bà sao có thể quên! Bà chính là quá để ý cho nên mới càng không thể chịu đựng được hành vi khuỷu tay bọn họ quẹo ra ngoài như vậy. Cái Lâm Quán Quán kia. Rốt cuộc cô ta có nào điểm nào tốt! “Lăng Dạ.” “Mẹ cứ đánh đi.” Tiêu Lăng Dạ như thầy sư ngồi thiền ở chỗ đó, động cũng không có động một chút, trầm giọng nói: “Đánh xong thì lầy ta.” “Cái gì?” Khương Ninh bị chọc tức đại não có chút thiếu oxy, trong lúc nhất thời không phản ứng được. “Sổ hộ khẩu!” Mắt Khương Ninh đỏ như sắp nút ra, cả người run rẫy kịch liệt. Trong lòng lão gia tử cả kinh, vội vàng đè cánh tay của bà lại: “A Ninh, A Ninh bà bình tĩnh một chút.” Cảm giác được Khương Ninh run rẫy càng ngày càng lợi hại, lão gia tử vội vàng ngắng đầu: “Lăng Dạ con đừng có chọc giận mẹ nữa, đừng nói nữa!” Ánh mắt Tiêu Lăng Dạ căng thẳng. Nhưng anh biết, đây là thời điểm so sức chịu đựng, lúc này anh không thể mềm lòng càng không thể lui về phía sau, nếu không người chịu thương tổn chính là Lâm Quán Quán! Cả đời này. Người bị anh làm thua thiệt nhiều nhất chính là Quán Quán, cô cửu tử nhất sinh vì anh sinh một đôi long phượng thai, nhận hết tất cả tra tấn của cuộc sống, cô chẳng cần tình cảm cũng có thể sống được như con đà điều có thể nhịn đói. Hiện tại, thật vất vả mới khiến cô chịu ngắẳng đầu nguyện ý tiếp nhận tình cảm của anh, thời điểm này sao anh có thể lui về phía sau! Bởi vậy. Tiêu Lăng Dạ chỉ trầm tư một giây đồng hồ cũng đã đưa ra quyết định. Anh vươn tay tới trước mặt Khương Ninh. “Mẹ! Sổ hộ khẩu!” “Mẹ không đồng ý, mẹ không đồng ý con cưới cái hồ ly tỉnh kial”
Chuong 931:
Tâm Khương Ninh tức khắc trằm xuống liền nghe được thanh âm đông lạnh của Tiêu Lăng Dạ: “Xin lỗi! Không tốt!”
“Lăng Dạ!”
Tiêu Lăng Dạ đứng dậy lui ra sau vài bước, cùng Khương Ninh kéo ra khoảng cách, trực tiếp ném ra một trái bom.
“Mẹ! Con trở về lấy sổ hộ khẩu!”
Số hộ khẩu!
Tác dụng của sổ hộ khẩu là gì không cần nói cũng biết!
Khương Ninh bỗng nhiên ngẳng đầu, ánh mắt ngạc nhiên, thanh âm khàn khàn: “Con muốn kết hôn với hồ ly tỉnh kia?”
“Mẹ!” Tiêu Lăng Dạ khẽ quát một tiếng: “Mẹ không nên nói cô ấy như vậy!”
“Đến bây giờ mà con còn bảo vệ cô ta nữa hải!”
Khương Ninh tức điên người, bà bỗng nhiên giơ tay lên tựa hồ muốn đánh cho Tiêu Lăng Dạ tỉnh nhưng tiếp xúc với ánh mắt bình tĩnh đến gần như vô tình của Tiêu Lăng Dạ, nhìn lưng anh thẳng tắp không hề có ý muốn trốn, tay bà lơ lửng ở giữa không trung.
Giờ khắc này, Khương Ninh rõ ràng nhận thức được sự: bất đồng giữa hai người con trai.
Lăng Dạ không phải A Diễn, bà có thể đánh A Diễn nhưng không đánh được Lăng Dạ, cũng không có cách nào xuống tay.
Khương Ninh đứng tại chỗ.
Hai mẹ con nhìn nhau, một người mắt màu đỏ tươi điên cuồng, một người lại bình tĩnh trầm ổn.
Không khí trong phòng khách tức khắc đông lạnh xuống.
Đám người hầu trốn ở góc phòng, thở cũng không dám thở mạnh.
*A Ninh, bà làm gì vậy!” Lão gia tử cũng sửng sốt một giây, ông thực mau hoàn hồn, ông sợ Khương Ninh thật sự muốn đánh xuống, cuống quít nhào qua đè lại cánh tay của bà, lạnh lùng nói: “Bà điên rồi sao, đánh A Diễn còn muốn đánh Lăng Dạ, bà đã quên bọn chúng là con trai chúng ta sao!”
Bà sao có thể quên!
Bà chính là quá để ý cho nên mới càng không thể chịu đựng được hành vi khuỷu tay bọn họ quẹo ra ngoài như vậy.
Cái Lâm Quán Quán kia.
Rốt cuộc cô ta có nào điểm nào tốt!
“Lăng Dạ.”
“Mẹ cứ đánh đi.” Tiêu Lăng Dạ như thầy sư ngồi thiền ở chỗ đó, động cũng không có động một chút, trầm giọng nói: “Đánh xong thì lầy ta.”
“Cái gì?”
Khương Ninh bị chọc tức đại não có chút thiếu oxy, trong lúc nhất thời không phản ứng được.
“Sổ hộ khẩu!”
Mắt Khương Ninh đỏ như sắp nút ra, cả người run rẫy kịch liệt.
Trong lòng lão gia tử cả kinh, vội vàng đè cánh tay của bà lại: “A Ninh, A Ninh bà bình tĩnh một chút.” Cảm giác được Khương Ninh run rẫy càng ngày càng lợi hại, lão gia tử vội vàng ngắng đầu: “Lăng Dạ con đừng có chọc giận mẹ nữa, đừng nói nữa!”
Ánh mắt Tiêu Lăng Dạ căng thẳng.
Nhưng anh biết, đây là thời điểm so sức chịu đựng, lúc này anh không thể mềm lòng càng không thể lui về phía sau, nếu không người chịu thương tổn chính là Lâm Quán Quán!
Cả đời này.
Người bị anh làm thua thiệt nhiều nhất chính là Quán Quán, cô cửu tử nhất sinh vì anh sinh một đôi long phượng thai, nhận hết tất cả tra tấn của cuộc sống, cô chẳng cần tình cảm cũng có thể sống được như con đà điều có thể nhịn đói. Hiện tại, thật vất vả mới khiến cô chịu ngắẳng đầu nguyện ý tiếp nhận tình cảm của anh, thời điểm này sao anh có thể lui về phía sau!
Bởi vậy.
Tiêu Lăng Dạ chỉ trầm tư một giây đồng hồ cũng đã đưa ra quyết định.
Anh vươn tay tới trước mặt Khương Ninh.
“Mẹ! Sổ hộ khẩu!”
“Mẹ không đồng ý, mẹ không đồng ý con cưới cái hồ ly tỉnh kial”
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chuong 931: Tâm Khương Ninh tức khắc trằm xuống liền nghe được thanh âm đông lạnh của Tiêu Lăng Dạ: “Xin lỗi! Không tốt!” “Lăng Dạ!” Tiêu Lăng Dạ đứng dậy lui ra sau vài bước, cùng Khương Ninh kéo ra khoảng cách, trực tiếp ném ra một trái bom. “Mẹ! Con trở về lấy sổ hộ khẩu!” Số hộ khẩu! Tác dụng của sổ hộ khẩu là gì không cần nói cũng biết! Khương Ninh bỗng nhiên ngẳng đầu, ánh mắt ngạc nhiên, thanh âm khàn khàn: “Con muốn kết hôn với hồ ly tỉnh kia?” “Mẹ!” Tiêu Lăng Dạ khẽ quát một tiếng: “Mẹ không nên nói cô ấy như vậy!” “Đến bây giờ mà con còn bảo vệ cô ta nữa hải!” Khương Ninh tức điên người, bà bỗng nhiên giơ tay lên tựa hồ muốn đánh cho Tiêu Lăng Dạ tỉnh nhưng tiếp xúc với ánh mắt bình tĩnh đến gần như vô tình của Tiêu Lăng Dạ, nhìn lưng anh thẳng tắp không hề có ý muốn trốn, tay bà lơ lửng ở giữa không trung. Giờ khắc này, Khương Ninh rõ ràng nhận thức được sự: bất đồng giữa hai người con trai. Lăng Dạ không phải A Diễn, bà có thể đánh A Diễn nhưng không đánh được Lăng Dạ, cũng không có cách nào xuống tay. Khương Ninh đứng tại chỗ. Hai mẹ con nhìn nhau, một người mắt màu đỏ tươi điên cuồng, một người lại bình tĩnh trầm ổn. Không khí trong phòng khách tức khắc đông lạnh xuống. Đám người hầu trốn ở góc phòng, thở cũng không dám thở mạnh. *A Ninh, bà làm gì vậy!” Lão gia tử cũng sửng sốt một giây, ông thực mau hoàn hồn, ông sợ Khương Ninh thật sự muốn đánh xuống, cuống quít nhào qua đè lại cánh tay của bà, lạnh lùng nói: “Bà điên rồi sao, đánh A Diễn còn muốn đánh Lăng Dạ, bà đã quên bọn chúng là con trai chúng ta sao!” Bà sao có thể quên! Bà chính là quá để ý cho nên mới càng không thể chịu đựng được hành vi khuỷu tay bọn họ quẹo ra ngoài như vậy. Cái Lâm Quán Quán kia. Rốt cuộc cô ta có nào điểm nào tốt! “Lăng Dạ.” “Mẹ cứ đánh đi.” Tiêu Lăng Dạ như thầy sư ngồi thiền ở chỗ đó, động cũng không có động một chút, trầm giọng nói: “Đánh xong thì lầy ta.” “Cái gì?” Khương Ninh bị chọc tức đại não có chút thiếu oxy, trong lúc nhất thời không phản ứng được. “Sổ hộ khẩu!” Mắt Khương Ninh đỏ như sắp nút ra, cả người run rẫy kịch liệt. Trong lòng lão gia tử cả kinh, vội vàng đè cánh tay của bà lại: “A Ninh, A Ninh bà bình tĩnh một chút.” Cảm giác được Khương Ninh run rẫy càng ngày càng lợi hại, lão gia tử vội vàng ngắng đầu: “Lăng Dạ con đừng có chọc giận mẹ nữa, đừng nói nữa!” Ánh mắt Tiêu Lăng Dạ căng thẳng. Nhưng anh biết, đây là thời điểm so sức chịu đựng, lúc này anh không thể mềm lòng càng không thể lui về phía sau, nếu không người chịu thương tổn chính là Lâm Quán Quán! Cả đời này. Người bị anh làm thua thiệt nhiều nhất chính là Quán Quán, cô cửu tử nhất sinh vì anh sinh một đôi long phượng thai, nhận hết tất cả tra tấn của cuộc sống, cô chẳng cần tình cảm cũng có thể sống được như con đà điều có thể nhịn đói. Hiện tại, thật vất vả mới khiến cô chịu ngắẳng đầu nguyện ý tiếp nhận tình cảm của anh, thời điểm này sao anh có thể lui về phía sau! Bởi vậy. Tiêu Lăng Dạ chỉ trầm tư một giây đồng hồ cũng đã đưa ra quyết định. Anh vươn tay tới trước mặt Khương Ninh. “Mẹ! Sổ hộ khẩu!” “Mẹ không đồng ý, mẹ không đồng ý con cưới cái hồ ly tỉnh kial”