Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 952
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 952: “Quán Quán!” Tiêu Lăng Dạ đột nhiên mở miệng. “A?” “Anh thấy khó chịu!” Lâm Quán Quán lập tức lo lắng đỡ lấy anh: “Anh thấy khó chịu ở đâu?” Tiêu Lăng Dạ chỉ chỉ vào đầu. “Đau đầu?” Thấy anh lắc đầu, Lâm Quán Quán hỏi thêm: “Anh có chóng mặt không?” Có!” Sau khi nhận ra Lâm Quán Quán, hơi thở lạnh lẽo trên người anh tự nhiên biến mất, anh dựa vào vai Lâm Quán Quán, tựa đầu vào cổ cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô khi anh nói chuyện: “Anh thấy nhức đầu…” “Em đỡ anh nằm xuống giường, được không?” Được! Tiêu Lăng Dạ ngoan ngoãn bất thường khi uống say, thành thật ngồi xuống giường với sự giúp đỡ từ Lâm Quán Quán. “Nằm xuống.” Tiêu Lảng Dạ ngoan ngoãn nằm xuống. Anh nằm ở trên giường, mở to mắt sáng nhìn cô, như thể Lâm Quán Quán chính là cả thế giới của anh vậy, Lâm Quán Quán không chịu nổi đôi mắt nóng bỏng đó của anh, khẽ ho một tiếng: “Hay là, em đi rót cho anh một ly nước nhé? “Không cần!” Tiêu Lăng Dạ giữ chặt tay cô, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh anh: “Ngủ với anh!” “Nhưng anh…” Tiêu Lãng Dạ không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt vô cùng đáng thương nhìn. Má ơi! Giờ phút này Tiêu Lăng Dạ thật giống như một con mèo bị người khác bỏ rơi, đáng thương vô cùng, Lâm Quán Quán chưa từng thấy Tiêu Lăng Dạ như thế này bao giờ, cô căn bản không chịu nổi ánh mắt của anh, không đợi đại phản ứng lại, ma xui quỷ khiến cũng đã gật đầu. “Được rồi, em sẽ ngủ với anh” Sau khi Lâm Quán Quán bị Tiêu Lăng Dạ đưa lên giường anh siết chặt eo không cho cô cơ hội đổi ý. Mới vừa nằm xuống, cô đã bị Tiêu Lăng Dạ quấn chặt lấy như một con bạch tuột tám chân. Không khí trong phổi Lâm Quán Quán gần như bị đè ép ra ngoài. “Tiêu Lăng Dạ!! A! Quay đầu lại, đối diện cô là Tiêu Lăng Dạ gần trong gang tấc, với vẻ mặt ủy khuất, cơn tức giận của Lâm Quán Quán như bị dội một chậu nước lạnh, lập tức vụt tắt. Ai! Được rồi được rồi! Cô so đo với một con ma men thì có gì tốt. Quán Quán… “Cái gì!” Lâm Quán Quán tức giận. “Em thật là hung dữ!” Tiêu Lăng Dạ cong môi, ủy khuất lên án cô. Do ai! Nếu không phải người anh đầy mùi rượu, Lâm Quán Quán thật sự muốn nghi ngờ Tiêu Lăng Dạ bị ma mượn thân. Ai tới nói cho cô biết với, rằng anh chỉ uống say thôi, nhưng sao lại giống như biến thành người khác. Không đúng! Tiêu Lăng Dạ hiện là tổng giám đốc của tập đoàn Tiêu thị, nhưng trước khi anh tiếp quản công ty này, tập đoàn Tiêu thị chỉ là một công ty nhỏ, anh đã phát triển tập đoàn Tiêu thị trờ thành quy mô như ngày hôm nay, và chắc chắn anh cũng xã giao không ít. Vì có xã giao nên việc uống quá nhiều là điều không thể tránh khỏi.
Chương 952:
“Quán Quán!” Tiêu Lăng Dạ đột nhiên mở miệng.
“A?”
“Anh thấy khó chịu!”
Lâm Quán Quán lập tức lo lắng đỡ lấy anh: “Anh thấy khó chịu ở đâu?”
Tiêu Lăng Dạ chỉ chỉ vào đầu.
“Đau đầu?” Thấy anh lắc đầu, Lâm Quán Quán hỏi thêm: “Anh có chóng mặt không?”
Có!”
Sau khi nhận ra Lâm Quán Quán, hơi thở lạnh lẽo trên người anh tự nhiên biến mất, anh dựa vào vai Lâm Quán Quán, tựa đầu vào cổ cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô khi anh nói chuyện: “Anh thấy nhức đầu…”
“Em đỡ anh nằm xuống giường, được không?”
Được!
Tiêu Lăng Dạ ngoan ngoãn bất thường khi uống say, thành thật ngồi xuống giường với sự giúp đỡ từ Lâm Quán Quán.
“Nằm xuống.”
Tiêu Lảng Dạ ngoan ngoãn nằm xuống.
Anh nằm ở trên giường, mở to mắt sáng nhìn cô, như thể Lâm Quán Quán chính là cả thế giới của anh vậy, Lâm Quán Quán không chịu nổi đôi mắt nóng bỏng đó của anh, khẽ ho một tiếng: “Hay là, em đi rót cho anh một ly nước nhé?
“Không cần!” Tiêu Lăng Dạ giữ chặt tay cô, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh anh: “Ngủ với anh!”
“Nhưng anh…”
Tiêu Lãng Dạ không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt vô cùng đáng thương nhìn.
Má ơi!
Giờ phút này Tiêu Lăng Dạ thật giống như một con mèo bị người khác bỏ rơi, đáng thương vô cùng, Lâm Quán Quán chưa từng thấy Tiêu Lăng Dạ như thế này bao giờ, cô căn bản không chịu nổi ánh mắt của anh, không đợi đại phản ứng lại, ma xui quỷ khiến cũng đã gật đầu.
“Được rồi, em sẽ ngủ với anh”
Sau khi Lâm Quán Quán bị Tiêu Lăng Dạ đưa lên giường anh siết chặt eo không cho cô cơ hội đổi ý.
Mới vừa nằm xuống, cô đã bị Tiêu Lăng Dạ quấn chặt lấy như một con bạch tuột tám chân.
Không khí trong phổi Lâm Quán Quán gần như bị đè ép ra ngoài.
“Tiêu Lăng Dạ!!
A!
Quay đầu lại, đối diện cô là Tiêu Lăng Dạ gần trong gang tấc, với vẻ mặt ủy khuất, cơn tức giận của Lâm Quán Quán như bị dội một chậu nước lạnh, lập tức vụt tắt.
Ai!
Được rồi được rồi!
Cô so đo với một con ma men thì có gì tốt.
Quán Quán… “Cái gì!” Lâm Quán Quán tức giận.
“Em thật là hung dữ!”
Tiêu Lăng Dạ cong môi, ủy khuất lên án cô.
Do ai!
Nếu không phải người anh đầy mùi rượu, Lâm Quán Quán thật sự muốn nghi ngờ Tiêu Lăng Dạ bị ma mượn thân.
Ai tới nói cho cô biết với, rằng anh chỉ uống say thôi, nhưng sao lại giống như biến thành người khác.
Không đúng!
Tiêu Lăng Dạ hiện là tổng giám đốc của tập đoàn Tiêu thị, nhưng trước khi anh tiếp quản công ty này, tập đoàn Tiêu thị chỉ là một công ty nhỏ, anh đã phát triển tập đoàn Tiêu thị trờ thành quy mô như ngày hôm nay, và chắc chắn anh cũng xã giao không ít.
Vì có xã giao nên việc uống quá nhiều là điều không thể tránh khỏi.
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 952: “Quán Quán!” Tiêu Lăng Dạ đột nhiên mở miệng. “A?” “Anh thấy khó chịu!” Lâm Quán Quán lập tức lo lắng đỡ lấy anh: “Anh thấy khó chịu ở đâu?” Tiêu Lăng Dạ chỉ chỉ vào đầu. “Đau đầu?” Thấy anh lắc đầu, Lâm Quán Quán hỏi thêm: “Anh có chóng mặt không?” Có!” Sau khi nhận ra Lâm Quán Quán, hơi thở lạnh lẽo trên người anh tự nhiên biến mất, anh dựa vào vai Lâm Quán Quán, tựa đầu vào cổ cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô khi anh nói chuyện: “Anh thấy nhức đầu…” “Em đỡ anh nằm xuống giường, được không?” Được! Tiêu Lăng Dạ ngoan ngoãn bất thường khi uống say, thành thật ngồi xuống giường với sự giúp đỡ từ Lâm Quán Quán. “Nằm xuống.” Tiêu Lảng Dạ ngoan ngoãn nằm xuống. Anh nằm ở trên giường, mở to mắt sáng nhìn cô, như thể Lâm Quán Quán chính là cả thế giới của anh vậy, Lâm Quán Quán không chịu nổi đôi mắt nóng bỏng đó của anh, khẽ ho một tiếng: “Hay là, em đi rót cho anh một ly nước nhé? “Không cần!” Tiêu Lăng Dạ giữ chặt tay cô, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh anh: “Ngủ với anh!” “Nhưng anh…” Tiêu Lãng Dạ không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt vô cùng đáng thương nhìn. Má ơi! Giờ phút này Tiêu Lăng Dạ thật giống như một con mèo bị người khác bỏ rơi, đáng thương vô cùng, Lâm Quán Quán chưa từng thấy Tiêu Lăng Dạ như thế này bao giờ, cô căn bản không chịu nổi ánh mắt của anh, không đợi đại phản ứng lại, ma xui quỷ khiến cũng đã gật đầu. “Được rồi, em sẽ ngủ với anh” Sau khi Lâm Quán Quán bị Tiêu Lăng Dạ đưa lên giường anh siết chặt eo không cho cô cơ hội đổi ý. Mới vừa nằm xuống, cô đã bị Tiêu Lăng Dạ quấn chặt lấy như một con bạch tuột tám chân. Không khí trong phổi Lâm Quán Quán gần như bị đè ép ra ngoài. “Tiêu Lăng Dạ!! A! Quay đầu lại, đối diện cô là Tiêu Lăng Dạ gần trong gang tấc, với vẻ mặt ủy khuất, cơn tức giận của Lâm Quán Quán như bị dội một chậu nước lạnh, lập tức vụt tắt. Ai! Được rồi được rồi! Cô so đo với một con ma men thì có gì tốt. Quán Quán… “Cái gì!” Lâm Quán Quán tức giận. “Em thật là hung dữ!” Tiêu Lăng Dạ cong môi, ủy khuất lên án cô. Do ai! Nếu không phải người anh đầy mùi rượu, Lâm Quán Quán thật sự muốn nghi ngờ Tiêu Lăng Dạ bị ma mượn thân. Ai tới nói cho cô biết với, rằng anh chỉ uống say thôi, nhưng sao lại giống như biến thành người khác. Không đúng! Tiêu Lăng Dạ hiện là tổng giám đốc của tập đoàn Tiêu thị, nhưng trước khi anh tiếp quản công ty này, tập đoàn Tiêu thị chỉ là một công ty nhỏ, anh đã phát triển tập đoàn Tiêu thị trờ thành quy mô như ngày hôm nay, và chắc chắn anh cũng xã giao không ít. Vì có xã giao nên việc uống quá nhiều là điều không thể tránh khỏi.