Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 963
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 963: Khóe miệng Tiêu Lăng Dạ nhếch lên, mặt không cảm xúc: “Thật là chu đáo!” Xong rồi! Tức giận rồi! Lâm Quán Quán vội vàng đi tới bên cạnh Tiêu Lăng Dạ, cô giật giật tay áo choàng trắng của anh: “Anh tức giận sao? Ai ya sao lại tức giận! Anh tán tỉnh người khác, em còn chưa bực mình, chứ mắc gì anh lại tức giận với em!” Tiêu Lăng Dạ liếc xéo cô một cái, âm dương quái khí nói: “Quán Quán thật rộng lượng!” Lúc này Lâm Quán Quán đã hiểu. Tiêu Lăng Dạ là đang trách cô, là bạn gái của anh, trong khi bạn trai cô bị người khác tỏ tình trước mặt, còn bạn gái mình thì hoàn toàn thờ ơ! Ai! Người đàn ông này. Anh có gì muốn nói thì nói thẳng không phải tốt hơn sao, cứ phải loanh quanh lòng vòng thế này, may mà cô ở cùng Tiêu Lăng Dạ lâu như vậy, cũng hiểu biết một chút hoạt động tâm lý của anh, nếu không thì chỉ dựa vào vài chữ đơn giản của anh, e rằng thật sự không đoán được anh đang suy nghĩ gì. Người đàn ông nhàm chán này. Trong lòng cô muốn chửi thề, nhưng trong miệng lại hết sức nịnh nọt, nâng cằm kiêu ngạo nói: “Nếu là em thì em không thèm tức giận, có người theo đuổi người đàn ông của em, có nghĩa là anh rât tôt! Anh ưu tú như vậy, đừng nói là hiện tại, ngay cả khi chúng ta công khai mối quan hệ, hoặc đi đăng ký kết hôn, chắc chắn người theo đuổi anh cũng sẽ không ít, và về sau những chuyện như vậy càng xuất hiện nhiều hơn … Nếu em phải ghen tị với từng người, còn không phải tự rước bực vào người à. Uh huh, dù sao thì em tin anh mà!” Tiêu Lăng Dạ nhìn cô, như đang suy tư điều gì. Lâm Quán Quán không để ý tới biểu cảm của Tiêu Lăng Dạ, ngẩng đầu ưỡn ngực vô cùng xấu hổ nói thêm một câu: “Người tốt nhất trên đời này đang ở ngay trước mặt anh, nếu như anh coi trọng người khác, chỉ có thể chứng minh mắt nhìn của anh không tốt!” Nghe vậy, Tiêu Lăng Dạ nghiêm túc gật đầu: “Mắt nhìn của anh luôn rất tốt!” Ngôn ngữ thực sự là một nghệ thuật! Nhìn trình độ nói chuyện này! Chẳng những tự khen bản thân, mà còn trá hình khen luôn cả cô. Trong lòng Lâm Quán Quán hết lời khen ngợi. Hai người đang nói chuyện phiếm, bên ngoài đã có một nhân viên vào thúc giục: “Anh Tiêu, chị Quán Quán, đạo diễn kêu em tới báo cho anh chị là lập tức bắt đầu quay.” “Tới liền!” Lâm Quán Quán lên tiếng, cô chỉnh đốn lại chiếc váy nhăn nhúm do ngủ say một chút: “Đi đi đi, mau chóng đi quay thôi, quay xong sớm thì xong việc sớm!” “Ừ!” Phim trường. Khi Lâm Quán Quán và Tiêu Lăng Dạ đến, hiện trường đã được bố trí xong, thấy hai người đi tới, Lý Mưu lập tức bước tới nói với hai người cảnh diễn, Lâm Quán Quán lắng nghe một cách nghiêm túc. Cô nghe xong, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy trong đám người có một bóng dáng quen thuộc. Tôn Thiến! Đúng là Tôn Thiến! Cách đó không xa, Tôn Thiến đang mặc một chiếc áo phông dài tay, quần tây giản dị, khoác áo khoác bên ngoài áo phông, thậm chí ở có cách một khoảng, Lâm Quán Quán cũng nhìn thấy khuôn mặt mất máu đến tái nhợt của cô ấy. Cô ấy trông vô cùng không ổn, như thể cô ấy sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào. Thât sư bi bênh rồi? Lâm Quán Quán sửng sốt một chút. “Ai! Nhìn theo tầm mắt của Lâm Quán Quán, nhìn thấy Tôn Thiến, Lý Mưu có chút ngượng ngùng, ông ấy hắng giọng: “Tôn Thiến vừa mới đến đoàn phim, tôi không biết cô ấy bị bệnh nặng như vậy… Quên đi, hai người chuẩn bị trước một chút, để tôi qua xem thử!
Chương 963:
Khóe miệng Tiêu Lăng Dạ nhếch lên, mặt không cảm xúc: “Thật là chu đáo!”
Xong rồi!
Tức giận rồi!
Lâm Quán Quán vội vàng đi tới bên cạnh Tiêu Lăng Dạ, cô giật giật tay áo choàng trắng của anh: “Anh tức giận sao? Ai ya sao lại tức giận! Anh tán tỉnh người khác, em còn chưa bực mình, chứ mắc gì anh lại tức giận với em!”
Tiêu Lăng Dạ liếc xéo cô một cái, âm dương quái khí nói: “Quán Quán thật rộng lượng!”
Lúc này Lâm Quán Quán đã hiểu.
Tiêu Lăng Dạ là đang trách cô, là bạn gái của anh, trong khi bạn trai cô bị người khác tỏ tình trước mặt, còn bạn gái mình thì hoàn toàn thờ ơ!
Ai!
Người đàn ông này.
Anh có gì muốn nói thì nói thẳng không phải tốt hơn sao, cứ phải loanh quanh lòng vòng thế này, may mà cô ở cùng Tiêu Lăng Dạ lâu như vậy, cũng hiểu biết một chút hoạt động tâm lý của anh, nếu không thì chỉ dựa vào vài chữ đơn giản của anh, e rằng thật sự không đoán được anh đang suy nghĩ gì.
Người đàn ông nhàm chán này.
Trong lòng cô muốn chửi thề, nhưng trong miệng lại hết sức nịnh nọt, nâng cằm kiêu ngạo nói: “Nếu là em thì em không thèm tức giận, có người theo đuổi người đàn ông của em, có nghĩa là anh rât tôt! Anh ưu tú như vậy, đừng nói là hiện tại, ngay cả khi chúng ta công khai mối quan hệ, hoặc đi đăng ký kết hôn, chắc chắn người theo đuổi anh cũng sẽ không ít, và về sau những chuyện như vậy càng xuất hiện nhiều hơn … Nếu em phải ghen tị với từng người, còn không phải tự rước bực vào người à. Uh huh, dù sao thì em tin anh mà!”
Tiêu Lăng Dạ nhìn cô, như đang suy tư điều gì.
Lâm Quán Quán không để ý tới biểu cảm của Tiêu Lăng Dạ, ngẩng đầu ưỡn ngực vô cùng xấu hổ nói thêm một câu: “Người tốt nhất trên đời này đang ở ngay trước mặt anh, nếu như anh coi trọng người khác, chỉ có thể chứng minh mắt nhìn của anh không tốt!”
Nghe vậy, Tiêu Lăng Dạ nghiêm túc gật đầu: “Mắt nhìn của anh luôn rất tốt!”
Ngôn ngữ thực sự là một nghệ thuật!
Nhìn trình độ nói chuyện này!
Chẳng những tự khen bản thân, mà còn trá hình khen luôn cả cô.
Trong lòng Lâm Quán Quán hết lời khen ngợi.
Hai người đang nói chuyện phiếm, bên ngoài đã có một nhân viên vào thúc giục: “Anh Tiêu, chị Quán Quán, đạo diễn kêu em tới báo cho anh chị là lập tức bắt đầu quay.”
“Tới liền!”
Lâm Quán Quán lên tiếng, cô chỉnh đốn lại chiếc váy nhăn nhúm do ngủ say một chút: “Đi đi đi, mau chóng đi quay thôi, quay xong sớm thì xong việc sớm!”
“Ừ!”
Phim trường.
Khi Lâm Quán Quán và Tiêu Lăng Dạ đến, hiện trường đã được bố trí xong, thấy hai người đi tới, Lý Mưu lập tức bước tới nói với hai người cảnh diễn, Lâm Quán Quán lắng nghe một cách nghiêm túc.
Cô nghe xong, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy trong đám người có một bóng dáng quen thuộc.
Tôn Thiến!
Đúng là Tôn Thiến!
Cách đó không xa, Tôn Thiến đang mặc một chiếc áo phông dài tay, quần tây giản dị, khoác áo khoác bên ngoài áo phông, thậm chí ở có cách một khoảng, Lâm Quán Quán cũng nhìn thấy khuôn mặt mất máu đến tái nhợt của cô ấy.
Cô ấy trông vô cùng không ổn, như thể cô ấy sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào.
Thât sư bi bênh rồi?
Lâm Quán Quán sửng sốt một chút.
“Ai!
Nhìn theo tầm mắt của Lâm Quán Quán, nhìn thấy Tôn Thiến, Lý Mưu có chút ngượng ngùng, ông ấy hắng giọng: “Tôn Thiến vừa mới đến đoàn phim, tôi không biết cô ấy bị bệnh nặng như vậy… Quên đi, hai người chuẩn bị trước một chút, để tôi qua xem thử!
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 963: Khóe miệng Tiêu Lăng Dạ nhếch lên, mặt không cảm xúc: “Thật là chu đáo!” Xong rồi! Tức giận rồi! Lâm Quán Quán vội vàng đi tới bên cạnh Tiêu Lăng Dạ, cô giật giật tay áo choàng trắng của anh: “Anh tức giận sao? Ai ya sao lại tức giận! Anh tán tỉnh người khác, em còn chưa bực mình, chứ mắc gì anh lại tức giận với em!” Tiêu Lăng Dạ liếc xéo cô một cái, âm dương quái khí nói: “Quán Quán thật rộng lượng!” Lúc này Lâm Quán Quán đã hiểu. Tiêu Lăng Dạ là đang trách cô, là bạn gái của anh, trong khi bạn trai cô bị người khác tỏ tình trước mặt, còn bạn gái mình thì hoàn toàn thờ ơ! Ai! Người đàn ông này. Anh có gì muốn nói thì nói thẳng không phải tốt hơn sao, cứ phải loanh quanh lòng vòng thế này, may mà cô ở cùng Tiêu Lăng Dạ lâu như vậy, cũng hiểu biết một chút hoạt động tâm lý của anh, nếu không thì chỉ dựa vào vài chữ đơn giản của anh, e rằng thật sự không đoán được anh đang suy nghĩ gì. Người đàn ông nhàm chán này. Trong lòng cô muốn chửi thề, nhưng trong miệng lại hết sức nịnh nọt, nâng cằm kiêu ngạo nói: “Nếu là em thì em không thèm tức giận, có người theo đuổi người đàn ông của em, có nghĩa là anh rât tôt! Anh ưu tú như vậy, đừng nói là hiện tại, ngay cả khi chúng ta công khai mối quan hệ, hoặc đi đăng ký kết hôn, chắc chắn người theo đuổi anh cũng sẽ không ít, và về sau những chuyện như vậy càng xuất hiện nhiều hơn … Nếu em phải ghen tị với từng người, còn không phải tự rước bực vào người à. Uh huh, dù sao thì em tin anh mà!” Tiêu Lăng Dạ nhìn cô, như đang suy tư điều gì. Lâm Quán Quán không để ý tới biểu cảm của Tiêu Lăng Dạ, ngẩng đầu ưỡn ngực vô cùng xấu hổ nói thêm một câu: “Người tốt nhất trên đời này đang ở ngay trước mặt anh, nếu như anh coi trọng người khác, chỉ có thể chứng minh mắt nhìn của anh không tốt!” Nghe vậy, Tiêu Lăng Dạ nghiêm túc gật đầu: “Mắt nhìn của anh luôn rất tốt!” Ngôn ngữ thực sự là một nghệ thuật! Nhìn trình độ nói chuyện này! Chẳng những tự khen bản thân, mà còn trá hình khen luôn cả cô. Trong lòng Lâm Quán Quán hết lời khen ngợi. Hai người đang nói chuyện phiếm, bên ngoài đã có một nhân viên vào thúc giục: “Anh Tiêu, chị Quán Quán, đạo diễn kêu em tới báo cho anh chị là lập tức bắt đầu quay.” “Tới liền!” Lâm Quán Quán lên tiếng, cô chỉnh đốn lại chiếc váy nhăn nhúm do ngủ say một chút: “Đi đi đi, mau chóng đi quay thôi, quay xong sớm thì xong việc sớm!” “Ừ!” Phim trường. Khi Lâm Quán Quán và Tiêu Lăng Dạ đến, hiện trường đã được bố trí xong, thấy hai người đi tới, Lý Mưu lập tức bước tới nói với hai người cảnh diễn, Lâm Quán Quán lắng nghe một cách nghiêm túc. Cô nghe xong, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy trong đám người có một bóng dáng quen thuộc. Tôn Thiến! Đúng là Tôn Thiến! Cách đó không xa, Tôn Thiến đang mặc một chiếc áo phông dài tay, quần tây giản dị, khoác áo khoác bên ngoài áo phông, thậm chí ở có cách một khoảng, Lâm Quán Quán cũng nhìn thấy khuôn mặt mất máu đến tái nhợt của cô ấy. Cô ấy trông vô cùng không ổn, như thể cô ấy sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào. Thât sư bi bênh rồi? Lâm Quán Quán sửng sốt một chút. “Ai! Nhìn theo tầm mắt của Lâm Quán Quán, nhìn thấy Tôn Thiến, Lý Mưu có chút ngượng ngùng, ông ấy hắng giọng: “Tôn Thiến vừa mới đến đoàn phim, tôi không biết cô ấy bị bệnh nặng như vậy… Quên đi, hai người chuẩn bị trước một chút, để tôi qua xem thử!