Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 984

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 984: “Chúng ta tìm kiếm đi, xem có nơi nào có thể núp hay không.” Những người đó nhốt cả hai người họ trong hầm rượu, nhưng chắc chắn sẽ không để ý đến họ, cho nên … không lâu sau, nhất định sẽ có người đến kiểm tra tình hình của họ. Cửa hầm rượu bị khóa và họ không thể trốn thoát. Cho nên… Chỉ có thể chờ khi có người đến xem nhân cơ hội mà hành động. Duệ Duệ kéo tay Tâm Can, đi tìm kiếm trong hầm rượu. Tuy rằng hầm rượu rất lớn, nhưng nơi có thể giấu người cũng không nhiều! Duệ Duệ nhíu mày. Đột nhiên. Tâm Can chỉ vào chiếc đòng hồ điện thoại mà anh đeo trên cổ tay, ngạc nhiên nói, “Anh trai! Đồng hồ của anh bọn họ không tháo ra, anh hãy thử xem có thể liên lạc được với mẹ hay không!” Duệ Duệ không nói gì. Trên thực tế, cậu bé đã nghĩ về nó khi cậu bé bật đèn lên, nhưng đáng tiếc. Không có tín hiệu! Nụ cười trên khuôn mặt Tâm Can lập tức phai nhạt. Hai người tay trong tay mà đi. Một lát sau, ánh mắt Duệ Duệ đột nhiên sáng lên. Cậu bé tìm thấy một chiếc tủ có thể được ẩn nấp. “Tâm Can, nơi này!” Cậu bé mở tủ ra, đem rượu vang đỏ trong tủ bỏ vào tấm vải lưới, “Tâm Can, trốn vào đi!” Tâm Can ngoan ngoãn trốn vào. Nhìn thấy Duệ Duệ muốn đóng cửa tủ, Tâm Can hoảng sợ, cuống quít nắm lấy tay cậu bé, “Anh trai, anh không vào sao?” “Tâm Can, tin tưởng anh trai không?” “Tin!” “Vậy thì ngoan ngoãn trốn ở bên trong, cho dù có động tĩnh gì, cũng không thể lên tiếng, được không?” “Em…. sợ!” “Đừng sợ, anh trai sẽ trốn ở bên cạnh em. Lúc này Tâm Can mới thả lỏng một chút. Duệ Duệ nhẹ nhàng nói, “Sau khi em trốn vào, anh phải đi qua tắt đèn trước, sau khi tắt đèn sẽ rất tối, nhưng đừng sợ, anh trai sẽ ở bên cạnh em.” “Vậy chút nữa anh không nhìn thấy, sao qua đây được?” “Anh trai có cái này!” Duệ Duệ lắc lắc đồng hồ điện thoại trên cổ tay, sờ sờ đầu của cô bé, “Không có tín hiệu, nhưng có điện!” Không biết cậu bé bấm cái nút nào, trên đồng hồ điện thoại nhất thời phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt. “Được rồi, đừng lãng phí thời gian, em yên tâm, anh trai nhất định sẽ dẫn em rời khỏi nơi này.” “ừm! Tuy rằng Tâm Can vẫn sợ hãi, nhưng ngoan ngoãn đóng cửa tủ lại. Năm phút sau. Ánh đèn trong hầm rượu tắt đi, trong tủ càng tối đen. Tâm Can một mình trốn ở bên trong, sợ hãi toàn thân run rây. Sau một thời gian, cô bé nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, cô bé hét lên một cách thăm dò, “Anh trai?” “Là anh!” Tâm Can thở phào nhẹ nhõm! Chỉ chốc lát sau, Tâm Can đã nghe được tiếng va chạm của bình rượu, cô bé có chút lo lắng, “Anh trai…”

Chương 984:

 

“Chúng ta tìm kiếm đi, xem có nơi nào có thể núp hay không.”

 

Những người đó nhốt cả hai người họ trong hầm rượu, nhưng chắc chắn sẽ không để ý đến họ, cho nên … không lâu sau, nhất định sẽ có người đến kiểm tra tình hình của họ.

 

Cửa hầm rượu bị khóa và họ không thể trốn thoát.

 

Cho nên… Chỉ có thể chờ khi có người đến xem nhân cơ hội mà hành động.

 

Duệ Duệ kéo tay Tâm Can, đi tìm kiếm trong hầm rượu.

 

Tuy rằng hầm rượu rất lớn, nhưng nơi có thể giấu người cũng không nhiều!

 

Duệ Duệ nhíu mày.

 

Đột nhiên.

 

Tâm Can chỉ vào chiếc đòng hồ điện thoại mà anh đeo trên cổ tay, ngạc nhiên nói, “Anh trai! Đồng hồ của anh bọn họ không tháo ra, anh hãy thử xem có thể liên lạc được với mẹ hay không!”

 

Duệ Duệ không nói gì.

 

Trên thực tế, cậu bé đã nghĩ về nó khi cậu bé bật đèn lên, nhưng đáng tiếc.

 

Không có tín hiệu!

 

Nụ cười trên khuôn mặt Tâm Can lập tức phai nhạt.

 

Hai người tay trong tay mà đi.

 

Một lát sau, ánh mắt Duệ Duệ đột nhiên sáng lên.

 

Cậu bé tìm thấy một chiếc tủ có thể được ẩn nấp.

 

“Tâm Can, nơi này!”

 

Cậu bé mở tủ ra, đem rượu vang đỏ trong tủ bỏ vào tấm vải lưới, “Tâm Can, trốn vào đi!”

 

Tâm Can ngoan ngoãn trốn vào.

 

Nhìn thấy Duệ Duệ muốn đóng cửa tủ, Tâm Can hoảng sợ, cuống quít nắm lấy tay cậu bé, “Anh trai, anh không vào sao?”

 

“Tâm Can, tin tưởng anh trai không?” “Tin!”

 

“Vậy thì ngoan ngoãn trốn ở bên trong, cho dù có động tĩnh gì, cũng không thể lên tiếng, được không?”

 

“Em…. sợ!”

 

“Đừng sợ, anh trai sẽ trốn ở bên cạnh em.

 

Lúc này Tâm Can mới thả lỏng một chút.

 

Duệ Duệ nhẹ nhàng nói, “Sau khi em trốn vào, anh phải đi qua tắt đèn trước, sau khi tắt đèn sẽ rất tối, nhưng đừng sợ, anh trai sẽ ở bên cạnh em.”

 

“Vậy chút nữa anh không nhìn thấy, sao qua đây được?”

 

“Anh trai có cái này!”

 

Duệ Duệ lắc lắc đồng hồ điện thoại trên cổ tay, sờ sờ đầu của cô bé, “Không có tín hiệu, nhưng có điện!”

 

Không biết cậu bé bấm cái nút nào, trên đồng hồ điện thoại nhất thời phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt.

 

“Được rồi, đừng lãng phí thời gian, em yên tâm, anh trai nhất định sẽ dẫn em rời khỏi nơi này.”

 

“ừm!

 

Tuy rằng Tâm Can vẫn sợ hãi, nhưng ngoan ngoãn đóng cửa tủ lại.

 

Năm phút sau.

 

Ánh đèn trong hầm rượu tắt đi, trong tủ càng tối đen.

 

Tâm Can một mình trốn ở bên trong, sợ hãi toàn thân run rây.

 

Sau một thời gian, cô bé nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, cô bé hét lên một cách thăm dò, “Anh trai?”

 

“Là anh!”

 

Tâm Can thở phào nhẹ nhõm!

 

Chỉ chốc lát sau, Tâm Can đã nghe được tiếng va chạm của bình rượu, cô bé có chút lo lắng, “Anh trai…”

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 984: “Chúng ta tìm kiếm đi, xem có nơi nào có thể núp hay không.” Những người đó nhốt cả hai người họ trong hầm rượu, nhưng chắc chắn sẽ không để ý đến họ, cho nên … không lâu sau, nhất định sẽ có người đến kiểm tra tình hình của họ. Cửa hầm rượu bị khóa và họ không thể trốn thoát. Cho nên… Chỉ có thể chờ khi có người đến xem nhân cơ hội mà hành động. Duệ Duệ kéo tay Tâm Can, đi tìm kiếm trong hầm rượu. Tuy rằng hầm rượu rất lớn, nhưng nơi có thể giấu người cũng không nhiều! Duệ Duệ nhíu mày. Đột nhiên. Tâm Can chỉ vào chiếc đòng hồ điện thoại mà anh đeo trên cổ tay, ngạc nhiên nói, “Anh trai! Đồng hồ của anh bọn họ không tháo ra, anh hãy thử xem có thể liên lạc được với mẹ hay không!” Duệ Duệ không nói gì. Trên thực tế, cậu bé đã nghĩ về nó khi cậu bé bật đèn lên, nhưng đáng tiếc. Không có tín hiệu! Nụ cười trên khuôn mặt Tâm Can lập tức phai nhạt. Hai người tay trong tay mà đi. Một lát sau, ánh mắt Duệ Duệ đột nhiên sáng lên. Cậu bé tìm thấy một chiếc tủ có thể được ẩn nấp. “Tâm Can, nơi này!” Cậu bé mở tủ ra, đem rượu vang đỏ trong tủ bỏ vào tấm vải lưới, “Tâm Can, trốn vào đi!” Tâm Can ngoan ngoãn trốn vào. Nhìn thấy Duệ Duệ muốn đóng cửa tủ, Tâm Can hoảng sợ, cuống quít nắm lấy tay cậu bé, “Anh trai, anh không vào sao?” “Tâm Can, tin tưởng anh trai không?” “Tin!” “Vậy thì ngoan ngoãn trốn ở bên trong, cho dù có động tĩnh gì, cũng không thể lên tiếng, được không?” “Em…. sợ!” “Đừng sợ, anh trai sẽ trốn ở bên cạnh em. Lúc này Tâm Can mới thả lỏng một chút. Duệ Duệ nhẹ nhàng nói, “Sau khi em trốn vào, anh phải đi qua tắt đèn trước, sau khi tắt đèn sẽ rất tối, nhưng đừng sợ, anh trai sẽ ở bên cạnh em.” “Vậy chút nữa anh không nhìn thấy, sao qua đây được?” “Anh trai có cái này!” Duệ Duệ lắc lắc đồng hồ điện thoại trên cổ tay, sờ sờ đầu của cô bé, “Không có tín hiệu, nhưng có điện!” Không biết cậu bé bấm cái nút nào, trên đồng hồ điện thoại nhất thời phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt. “Được rồi, đừng lãng phí thời gian, em yên tâm, anh trai nhất định sẽ dẫn em rời khỏi nơi này.” “ừm! Tuy rằng Tâm Can vẫn sợ hãi, nhưng ngoan ngoãn đóng cửa tủ lại. Năm phút sau. Ánh đèn trong hầm rượu tắt đi, trong tủ càng tối đen. Tâm Can một mình trốn ở bên trong, sợ hãi toàn thân run rây. Sau một thời gian, cô bé nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, cô bé hét lên một cách thăm dò, “Anh trai?” “Là anh!” Tâm Can thở phào nhẹ nhõm! Chỉ chốc lát sau, Tâm Can đã nghe được tiếng va chạm của bình rượu, cô bé có chút lo lắng, “Anh trai…”

Chương 984