Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 987

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 987: Duệ Duệ nắm lấy khóa cửa. Mà lúc này, người đàn ông trong hầm rượu đã vọt tới bên cửa, gã ta dùng sức vén ván gỗ lên trên, nhưng… các tấm ván gỗ không nhúc nhích. “Mẹ kiếp! Tảng đá đang đè lên đó sao, sao lại nặng như vậy!” Tâm Can ghét nhất là người khác nói cô bé mập, nghe vậy cũng không quan tâm sự hãi, lập tức tức giận, “Ông mới là tảng đá, cả nhà ông đều là đá!” “Con nhóc mập mày! Đồ mập, mau tránh ra cho ông!” ‘Đừng hòng! Mà lúc này, Duệ Duệ đã khóa chặt đầu khóa, khóa cửa gỗ từ bên ngoài. “Được rồi!” Duệ Duệ thở phào nhẹ nhõm, “Đi thôi!” Vẻ mặt Tâm Can mất hứng, “Anh trai, vừa rồi người đó mắng em mập!” “Mập một chút cũng tốt, đáng yêu!” “Thật sao?” “ừm!” Duệ Duệ an ủi cô bé, “Nếu như em không mập một chút, đè lên cửa, vừa rồi người đó nhất định sẽ đẩy tấm cửa ra, chúng ta sẽ chạy không thoát!” Đúng vậy. Ánh mắt Tâm Can sáng ngời, xem ra mập một chút cũng có lợi. Nhìn! Cô bé chẳng phải là dựa vào lợi thế cân nặng, mà thành công cứu mình và anh trai sao? Cô bé thật tuyệt vời! Ra khỏi hầm rượu. Bên ngoài là một khu vườn tươi tốt. Trong hoa viên thỉnh thoảng có người giúp việc đi lại, Duệ Duệ vội vàng lôi kéo Tâm Can trốn ở phía sau một ngọn núi giả. “Anh trai, chúng ta đi đâu đây?” “Đi theo anh là được!” Lúc những người đó bắt bọn họ, cũng không có che mắt bọn họ, trí nhớ siêu mạnh của Duệ Duệ ở chỗ này phát huy tác dụng mạnh mẽ, cậu bé nhớ rõ mỗi một con đường đi qua lúc tới. Nhân lúc trốn thoát, Duệ Duệ nhìn đồng hồ điện thoại. Tuy nhiên, kết quả của cậu bé vẫn là thất vọng. Đồng hồ điện thoại vẫn không có tín hiệu. Duệ Duệ mím chặt môi, mặt không chút thay đổi. Thật kỳ lạ! Vừa rồi ở trong tầng hầm không có tín hiệu cậu bé có thể hiểu được, nhưng hiện tại, đã thoát khỏi tầng hầm, tại sao vẫn không có tín hiệu? “Anh trai…” Hửm? Ánh mắt Tâm Can sáng ngời nhìn cậu bé, “Biểu cảm nhíu máy vừa rồi của anh, rất giống ba!” “ĐÓ là sự thật!” Tâm Can nhấn mạnh, “Tâm Can nhìn thấy biểu cảm của anh, đột nhiên có một cảm giác an toàn!” Khóe miệng Duệ Duệ hung hăng giật giật! Trái tim lớn như thế nào! Lúc này lại còn có tâm tư nói cái này! Tâm Can sẽ không cho rằng bọn họ thoát khỏi hầm rượu thì an toàn chứ? Duệ Duệ bất đắc dĩ. Cậu bé nắm tay Tâm Can, tránh khỏi tầm mắt của người giúp việc, nhưng cậu bé rõ ràng phát hiện, càng đi ra ngoài, người giúp việc càng nhiều, hơn nữa những người giúp việc sắc mặt rất nghiêm túc, mỗi ngóc ngách đều không bỏ qua, hình như đang… tìm ai đó.

Chương 987:

 

Duệ Duệ nắm lấy khóa cửa.

 

Mà lúc này, người đàn ông trong hầm rượu đã vọt tới bên cửa, gã ta dùng sức vén ván gỗ lên trên, nhưng… các tấm ván gỗ không nhúc nhích.

 

“Mẹ kiếp! Tảng đá đang đè lên đó sao, sao lại nặng như vậy!”

 

Tâm Can ghét nhất là người khác nói cô bé mập, nghe vậy cũng không quan tâm sự hãi, lập tức tức giận, “Ông mới là tảng đá, cả nhà ông đều là đá!”

 

“Con nhóc mập mày! Đồ mập, mau tránh ra cho ông!”

 

‘Đừng hòng!

 

Mà lúc này, Duệ Duệ đã khóa chặt đầu khóa, khóa cửa gỗ từ bên ngoài.

 

“Được rồi!” Duệ Duệ thở phào nhẹ nhõm, “Đi thôi!”

 

Vẻ mặt Tâm Can mất hứng, “Anh trai, vừa rồi người đó mắng em mập!”

 

“Mập một chút cũng tốt, đáng yêu!”

 

“Thật sao?”

 

“ừm!” Duệ Duệ an ủi cô bé, “Nếu như em không mập một chút, đè lên cửa, vừa rồi người đó nhất định sẽ đẩy tấm cửa ra, chúng ta sẽ chạy không thoát!”

 

Đúng vậy.

 

Ánh mắt Tâm Can sáng ngời, xem ra mập một chút cũng có lợi.

 

Nhìn!

 

Cô bé chẳng phải là dựa vào lợi thế cân nặng, mà thành công cứu mình và anh trai sao?

 

Cô bé thật tuyệt vời!

 

Ra khỏi hầm rượu.

 

Bên ngoài là một khu vườn tươi tốt.

 

Trong hoa viên thỉnh thoảng có người giúp việc đi lại, Duệ Duệ vội vàng lôi kéo Tâm Can trốn ở phía sau một ngọn núi giả.

 

“Anh trai, chúng ta đi đâu đây?”

 

“Đi theo anh là được!”

 

Lúc những người đó bắt bọn họ, cũng không có che mắt bọn họ, trí nhớ siêu mạnh của Duệ Duệ ở chỗ này phát huy tác dụng mạnh mẽ, cậu bé nhớ rõ mỗi một con đường đi qua lúc tới.

 

Nhân lúc trốn thoát, Duệ Duệ nhìn đồng hồ điện thoại.

 

Tuy nhiên, kết quả của cậu bé vẫn là thất vọng.

 

Đồng hồ điện thoại vẫn không có tín hiệu.

 

Duệ Duệ mím chặt môi, mặt không chút thay đổi.

 

Thật kỳ lạ!

 

Vừa rồi ở trong tầng hầm không có tín hiệu cậu bé có thể hiểu được, nhưng hiện tại, đã thoát khỏi tầng hầm, tại sao vẫn không có tín hiệu?

 

“Anh trai…”

 

Hửm?

 

Ánh mắt Tâm Can sáng ngời nhìn cậu bé, “Biểu cảm nhíu máy vừa rồi của anh, rất giống ba!”

 

“ĐÓ là sự thật!” Tâm Can nhấn mạnh, “Tâm Can nhìn thấy biểu cảm của anh, đột nhiên có một cảm giác an toàn!”

 

Khóe miệng Duệ Duệ hung hăng giật giật!

 

Trái tim lớn như thế nào!

 

Lúc này lại còn có tâm tư nói cái này!

 

Tâm Can sẽ không cho rằng bọn họ thoát khỏi hầm rượu thì an toàn chứ?

 

Duệ Duệ bất đắc dĩ.

 

Cậu bé nắm tay Tâm Can, tránh khỏi tầm mắt của người giúp việc, nhưng cậu bé rõ ràng phát hiện, càng đi ra ngoài, người giúp việc càng nhiều, hơn nữa những người giúp việc sắc mặt rất nghiêm túc, mỗi ngóc ngách đều không bỏ qua, hình như đang… tìm ai đó.

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 987: Duệ Duệ nắm lấy khóa cửa. Mà lúc này, người đàn ông trong hầm rượu đã vọt tới bên cửa, gã ta dùng sức vén ván gỗ lên trên, nhưng… các tấm ván gỗ không nhúc nhích. “Mẹ kiếp! Tảng đá đang đè lên đó sao, sao lại nặng như vậy!” Tâm Can ghét nhất là người khác nói cô bé mập, nghe vậy cũng không quan tâm sự hãi, lập tức tức giận, “Ông mới là tảng đá, cả nhà ông đều là đá!” “Con nhóc mập mày! Đồ mập, mau tránh ra cho ông!” ‘Đừng hòng! Mà lúc này, Duệ Duệ đã khóa chặt đầu khóa, khóa cửa gỗ từ bên ngoài. “Được rồi!” Duệ Duệ thở phào nhẹ nhõm, “Đi thôi!” Vẻ mặt Tâm Can mất hứng, “Anh trai, vừa rồi người đó mắng em mập!” “Mập một chút cũng tốt, đáng yêu!” “Thật sao?” “ừm!” Duệ Duệ an ủi cô bé, “Nếu như em không mập một chút, đè lên cửa, vừa rồi người đó nhất định sẽ đẩy tấm cửa ra, chúng ta sẽ chạy không thoát!” Đúng vậy. Ánh mắt Tâm Can sáng ngời, xem ra mập một chút cũng có lợi. Nhìn! Cô bé chẳng phải là dựa vào lợi thế cân nặng, mà thành công cứu mình và anh trai sao? Cô bé thật tuyệt vời! Ra khỏi hầm rượu. Bên ngoài là một khu vườn tươi tốt. Trong hoa viên thỉnh thoảng có người giúp việc đi lại, Duệ Duệ vội vàng lôi kéo Tâm Can trốn ở phía sau một ngọn núi giả. “Anh trai, chúng ta đi đâu đây?” “Đi theo anh là được!” Lúc những người đó bắt bọn họ, cũng không có che mắt bọn họ, trí nhớ siêu mạnh của Duệ Duệ ở chỗ này phát huy tác dụng mạnh mẽ, cậu bé nhớ rõ mỗi một con đường đi qua lúc tới. Nhân lúc trốn thoát, Duệ Duệ nhìn đồng hồ điện thoại. Tuy nhiên, kết quả của cậu bé vẫn là thất vọng. Đồng hồ điện thoại vẫn không có tín hiệu. Duệ Duệ mím chặt môi, mặt không chút thay đổi. Thật kỳ lạ! Vừa rồi ở trong tầng hầm không có tín hiệu cậu bé có thể hiểu được, nhưng hiện tại, đã thoát khỏi tầng hầm, tại sao vẫn không có tín hiệu? “Anh trai…” Hửm? Ánh mắt Tâm Can sáng ngời nhìn cậu bé, “Biểu cảm nhíu máy vừa rồi của anh, rất giống ba!” “ĐÓ là sự thật!” Tâm Can nhấn mạnh, “Tâm Can nhìn thấy biểu cảm của anh, đột nhiên có một cảm giác an toàn!” Khóe miệng Duệ Duệ hung hăng giật giật! Trái tim lớn như thế nào! Lúc này lại còn có tâm tư nói cái này! Tâm Can sẽ không cho rằng bọn họ thoát khỏi hầm rượu thì an toàn chứ? Duệ Duệ bất đắc dĩ. Cậu bé nắm tay Tâm Can, tránh khỏi tầm mắt của người giúp việc, nhưng cậu bé rõ ràng phát hiện, càng đi ra ngoài, người giúp việc càng nhiều, hơn nữa những người giúp việc sắc mặt rất nghiêm túc, mỗi ngóc ngách đều không bỏ qua, hình như đang… tìm ai đó.

Chương 987