Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 1043

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 1043: Lông mày Duệ Duệ cũng không có động đậy chút nào: “Cái này rất đơn giản, hoàn toàn không khó khăn, không phải cháu thông minh mà là Tâm Can quá ngốc!” Tâm Can xoa xoa cái mũi, cực kỳ vô tội. Nhà chính. Lúc nói chuyện thời gian trôi qua rất mau. Mới không bao lâu đã tới buổi trưa. Đích xác giống như Lâm Quán Quán nói, chờ mặt trời lên cao, ngày trở nên nóng hơn, sợi bông cây bạch dương liền bắt đầu bay lả tả xuống. “Oa! Tuyết rơi!” Tâm Can ngạc nhiên nhìn sợi bông phất phới, vui vẻ ở trong sân xoay quanh: “Thật xinh đẹp!” Duệ Duệ nhíu mày. Cậu bé móc ra hai cái khẩu trang từ trong túi, đưa cho Tâm Can một cái. “Không muốn, không muốn, Tâm Can không cần!” Duệ Duệ cũng không khuyên cô bé, nhàn nhạt liếc mắt một cái rồi xoay người rời đi. Năm phút lúc sau. “Hắt xì! “Hắt xì.” Tâm Can xoa cái mũi, không ngừng hắt xì, chóp mũi nhỏ đều bị xoa đỏ, nước mắt rưng rưng, nhìn bộ dáng thật là đáng thương. ‘Anh trai, khẩu trang. “Đáng đời! Lời nói là như thế nhưng vẫn móc ra khẩu trang từ trong túi đưa cho Tâm Can: “Đợi chút nữa lên xe tìm cái mũ, em chưa từng tiếp xúc sợi bông, không biết có thể bị dị ứng hay không.” Lúc này Tâm Can một chút cũng không dám phản bác, mau chóng đeo khẩu trang lên, gật đầu: “Đợi chút Tâm Can liền đi tìm.” “ừm!” Mà lúc này. Cuộc nói chuyện ở nhà chính cũng kết thúc. Ở Huyện Tuyền. Muốn đi viếng mồ mả người thân cũng cần có một số chú ý, hoặc là sáng sớm trước khi ăn sáng, hoặc là trước khi ăn xong cơm trưa, chờ ăn qua cơm trưa thì không thể đi đốt vàng mã. Vì thế. Lâm Quán Quán nói muốn đi viếng mộ bà, cha Lâm lập tức gật đầu đồng ý- “Đi thôi! Đại cha cùng các cháu đi, cháu đã không trở lại nhiều năm như vậy, ở đây cũng thay đổi rất nhiều, đại cha không dẫn các cháu đi, cháu chắc canh sẽ không tìm ra chỗ.” Cha Lâm mang theo một nhà bốn người đi viếng mồ mả. Mấy năm nay, sau khi người già qua đời đều phải hoả táng. Mà năm đó bà nội qua đời thì không có nhiều quy định như vậy, người già mất là trực tiếp thổ táng, nhập thổ vi an. Nám đó. Lúc bà nội Lâm còn sông, trong thôn có một đồng ruộng, sau khi bà nội Lâm qua đời trực tiếp vùi vào đất nhà mình, đối với vị trí mộ, Lâm Quán Quán thật đúng là không rõ ràng lắm. Năm đó bà nội đi vội vàng, đoạn thời gian kia đều là chị gái cùng hàng xóm xử lý hậu sự của bà, còn cô cả ngày mơ màng hồ đồ đi tới đi lui, Lâm Đại Phúc chịu áp lực của mọi người mới phải về quê đón hai chị em đến Vân Thành. Nhớ tới chuyện cũ, Lâm Quán Quán chậm rãi phun một ngụm bực tức. Cô với Tiêu Lăng Dạ cầm mấy đồ cúng là lúc sáng đi xe hai người có ghé mua mà trong tay cha Lâm cầm một cái xẻng. Tiêu Lăng Dạ thấy cha Lâm khập khiễng, không tiếng động cầm lấy xẻng. 

Chương 1043:

 

Lông mày Duệ Duệ cũng không có động đậy chút nào: “Cái này rất đơn giản, hoàn toàn không khó khăn, không phải cháu thông minh mà là Tâm Can quá ngốc!”

 

Tâm Can xoa xoa cái mũi, cực kỳ vô tội.

 

Nhà chính.

 

Lúc nói chuyện thời gian trôi qua rất mau.

 

Mới không bao lâu đã tới buổi trưa.

 

Đích xác giống như Lâm Quán Quán nói, chờ mặt trời lên cao, ngày trở nên nóng hơn, sợi bông cây bạch dương liền bắt đầu bay lả tả xuống.

 

“Oa! Tuyết rơi!”

 

Tâm Can ngạc nhiên nhìn sợi bông phất phới, vui vẻ ở trong sân xoay quanh: “Thật xinh đẹp!”

 

Duệ Duệ nhíu mày.

 

Cậu bé móc ra hai cái khẩu trang từ trong túi, đưa cho Tâm Can một cái.

 

“Không muốn, không muốn, Tâm Can không cần!”

 

Duệ Duệ cũng không khuyên cô bé, nhàn nhạt liếc mắt một cái rồi xoay người rời đi.

 

Năm phút lúc sau.

 

“Hắt xì!

 

“Hắt xì.”

 

Tâm Can xoa cái mũi, không ngừng hắt xì, chóp mũi nhỏ đều bị xoa đỏ, nước mắt rưng rưng, nhìn bộ dáng thật là đáng thương.

 

‘Anh trai, khẩu trang.

 

“Đáng đời!

 

Lời nói là như thế nhưng vẫn móc ra khẩu trang từ trong túi đưa cho Tâm Can: “Đợi chút nữa lên xe tìm cái mũ, em chưa từng tiếp xúc sợi bông, không biết có thể bị dị ứng hay không.”

 

Lúc này Tâm Can một chút cũng không dám phản bác, mau chóng đeo khẩu trang lên, gật đầu: “Đợi chút Tâm Can liền đi tìm.”

 

“ừm!”

 

Mà lúc này.

 

Cuộc nói chuyện ở nhà chính cũng kết thúc.

 

Ở Huyện Tuyền.

 

Muốn đi viếng mồ mả người thân cũng cần có một số chú ý, hoặc là sáng sớm trước khi ăn sáng, hoặc là trước khi ăn xong cơm trưa, chờ ăn qua cơm trưa thì không thể đi đốt vàng mã.

 

Vì thế.

 

Lâm Quán Quán nói muốn đi viếng mộ bà, cha Lâm lập tức gật đầu đồng ý- “Đi thôi! Đại cha cùng các cháu đi, cháu đã không trở lại nhiều năm như vậy, ở đây cũng thay đổi rất nhiều, đại cha không dẫn các cháu đi, cháu chắc canh sẽ không tìm ra chỗ.”

 

Cha Lâm mang theo một nhà bốn người đi viếng mồ mả.

 

Mấy năm nay, sau khi người già qua đời đều phải hoả táng.

 

Mà năm đó bà nội qua đời thì không có nhiều quy định như vậy, người già mất là trực tiếp thổ táng, nhập thổ vi an.

 

Nám đó.

 

Lúc bà nội Lâm còn sông, trong thôn có một đồng ruộng, sau khi bà nội Lâm qua đời trực tiếp vùi vào đất nhà mình, đối với vị trí mộ, Lâm Quán Quán thật đúng là không rõ ràng lắm.

 

Năm đó bà nội đi vội vàng, đoạn thời gian kia đều là chị gái cùng hàng xóm xử lý hậu sự của bà, còn cô cả ngày mơ màng hồ đồ đi tới đi lui, Lâm Đại Phúc chịu áp lực của mọi người mới phải về quê đón hai chị em đến Vân Thành.

 

Nhớ tới chuyện cũ, Lâm Quán Quán chậm rãi phun một ngụm bực tức.

 

Cô với Tiêu Lăng Dạ cầm mấy đồ cúng là lúc sáng đi xe hai người có ghé mua mà trong tay cha Lâm cầm một cái xẻng.

 

Tiêu Lăng Dạ thấy cha Lâm khập khiễng, không tiếng động cầm lấy xẻng.

 

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 1043: Lông mày Duệ Duệ cũng không có động đậy chút nào: “Cái này rất đơn giản, hoàn toàn không khó khăn, không phải cháu thông minh mà là Tâm Can quá ngốc!” Tâm Can xoa xoa cái mũi, cực kỳ vô tội. Nhà chính. Lúc nói chuyện thời gian trôi qua rất mau. Mới không bao lâu đã tới buổi trưa. Đích xác giống như Lâm Quán Quán nói, chờ mặt trời lên cao, ngày trở nên nóng hơn, sợi bông cây bạch dương liền bắt đầu bay lả tả xuống. “Oa! Tuyết rơi!” Tâm Can ngạc nhiên nhìn sợi bông phất phới, vui vẻ ở trong sân xoay quanh: “Thật xinh đẹp!” Duệ Duệ nhíu mày. Cậu bé móc ra hai cái khẩu trang từ trong túi, đưa cho Tâm Can một cái. “Không muốn, không muốn, Tâm Can không cần!” Duệ Duệ cũng không khuyên cô bé, nhàn nhạt liếc mắt một cái rồi xoay người rời đi. Năm phút lúc sau. “Hắt xì! “Hắt xì.” Tâm Can xoa cái mũi, không ngừng hắt xì, chóp mũi nhỏ đều bị xoa đỏ, nước mắt rưng rưng, nhìn bộ dáng thật là đáng thương. ‘Anh trai, khẩu trang. “Đáng đời! Lời nói là như thế nhưng vẫn móc ra khẩu trang từ trong túi đưa cho Tâm Can: “Đợi chút nữa lên xe tìm cái mũ, em chưa từng tiếp xúc sợi bông, không biết có thể bị dị ứng hay không.” Lúc này Tâm Can một chút cũng không dám phản bác, mau chóng đeo khẩu trang lên, gật đầu: “Đợi chút Tâm Can liền đi tìm.” “ừm!” Mà lúc này. Cuộc nói chuyện ở nhà chính cũng kết thúc. Ở Huyện Tuyền. Muốn đi viếng mồ mả người thân cũng cần có một số chú ý, hoặc là sáng sớm trước khi ăn sáng, hoặc là trước khi ăn xong cơm trưa, chờ ăn qua cơm trưa thì không thể đi đốt vàng mã. Vì thế. Lâm Quán Quán nói muốn đi viếng mộ bà, cha Lâm lập tức gật đầu đồng ý- “Đi thôi! Đại cha cùng các cháu đi, cháu đã không trở lại nhiều năm như vậy, ở đây cũng thay đổi rất nhiều, đại cha không dẫn các cháu đi, cháu chắc canh sẽ không tìm ra chỗ.” Cha Lâm mang theo một nhà bốn người đi viếng mồ mả. Mấy năm nay, sau khi người già qua đời đều phải hoả táng. Mà năm đó bà nội qua đời thì không có nhiều quy định như vậy, người già mất là trực tiếp thổ táng, nhập thổ vi an. Nám đó. Lúc bà nội Lâm còn sông, trong thôn có một đồng ruộng, sau khi bà nội Lâm qua đời trực tiếp vùi vào đất nhà mình, đối với vị trí mộ, Lâm Quán Quán thật đúng là không rõ ràng lắm. Năm đó bà nội đi vội vàng, đoạn thời gian kia đều là chị gái cùng hàng xóm xử lý hậu sự của bà, còn cô cả ngày mơ màng hồ đồ đi tới đi lui, Lâm Đại Phúc chịu áp lực của mọi người mới phải về quê đón hai chị em đến Vân Thành. Nhớ tới chuyện cũ, Lâm Quán Quán chậm rãi phun một ngụm bực tức. Cô với Tiêu Lăng Dạ cầm mấy đồ cúng là lúc sáng đi xe hai người có ghé mua mà trong tay cha Lâm cầm một cái xẻng. Tiêu Lăng Dạ thấy cha Lâm khập khiễng, không tiếng động cầm lấy xẻng. 

Chương 1043