Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 1054
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 1054: Lời còn chưa dứt, cô đột nhiên bị kéo vào một cái ôm ấp cực nóng. Tiêu Lăng Dạ dùng sức quá lớn, cả người cô cơ hồ là đâm vào trong lòng ngực anh, làm cái mũi cô có chút đau đau, cô chưa từng gặp qua Tiêu Lăng Dạ thất thố như vậy, cả người khẩn trương cứng đờ. “Tiêu Lăng Dạ.” Anh thở dài một tiếng: “Anh tìm nhiều năm như vậy thì ra em chính là cô bé năm đó! “Anh tìm nhiều năm như vậy thì ra em chính là cô bé năm đó!” Lâm Quán Quán ngốc rồi! “Tiêu Lăng Dạ.” “Đừng nói chuyện, để anh ôm chốc lát!” Cả đời này, Tiêu Lăng Dạ hiển nhiên cũng có thời điểm dao động cảm xúc lớn như vậy nhưng giờ phút này, anh là thật sự ức chế không được kích động trong lòng. Quán Quán chính là cô bé kia! Quán Quán chính là! Tất cả đều có giải thích hợp lý. 5 năm trước anh cùng Quán Quán trải qua đêm hôm đó, lần đó cũng không phải là lần đầu tiên A Diễn hạ dược nhưng mỗi lần anh đều chống lại nhưng cố tình gặp Quán Quán liền tước vũ khí đầu hàng. Còn có! Năm trước Quán Quán từ M quốc trở về, bọn họ lần đầu tiên tương ngộ ở suối nước Nhân Gia, anh nhất kiến chung tình với cô! Trách không được. Chứng mất ngủ của anh chỉ có Quán Quán có thể trị! Nguyên nhân căn bản đều là bởi vì mười sáu năm trước anh đã nhớ kỹ hơi thở cô. Càng quan trọng là thì ra hai người bọn họ ở mười sáu năm đã có giao thoa. “Quán Quán, Quán Quán!” “Tiêu Lăng Dạ!” Lúc này Lâm Quán Quán cũng phản ứng lại, xem chừng là Tiêu Lăng Dạ hiểu lầm cô là cô bé năm đó cứu anh, cô trấn an vỗ vỗ lưng anh: “Tiêu Lăng Dạ anh đừng vội xác nhận, em cảm thấy có thể còn có hiểu lầm gì đó.” “Không có hiểu lầm!” Tiêu Lăng Dạ buông cô ra, kiên định nói: “Chắc canh là em!” “Không có khả năng nha.” Lâm Quán Quán nhỏ giọng nói: “Vừa rồi đại cha nói chuyện này em không có một chút ấn tượng nào, hơn nữa không phải anh nói cô bé cứu anh năm đó phía sau cổ có cái bớt con bướm sao, trên người em căn bản là không có bớt. Có phải là lầm rồi hay không?” “Không có khả năng! Anh chắc canh là em!” hơn nữa năm đó cháu cũng tám tuổi, năm đầu tiên tới đây ăn thuốc diệt chuột còn nhớ rõ, sao lại không nhớ rõ chuyện này chứ!” Khóe miệng Lâm Quán Quán run rây. Có thể không đề cập tới chuyện ăn thuốc diệt chuột này không! Này quả thực là vết nhơ trong cuộc đời cô nha. “Cháu thật sự không nhớ rõ, một chút ấn tượng đều không có.” Mà lúc này. Tiêu Lăng Dạ đã bình tĩnh, sắc mặt anh như thường, chỉ là ngón tay còn có chút run rẩy, anh nhìn cha Lâm, trầm giọng dò hỏi: “Đại cha, năm đó có phải ông đưa thiếu niên kia tới siêu thị Đại Bàng không?” “Đúng đúng đúng vậy!” Cha Lâm khiếp sợ nhìn Tiêu Lăng Dạ, kích động nói” “Lúc ấy chỉ có siêu thị Đại Bàng trên đường lớn là có trang bị điện thoại nên ông mới đưa cậu thiếu niên đó tới siêu thị. Lúc ông đưa cậu ấy tới, thiếu niên đó còn chưa tỉnh lại, ông sợ người xấu tìm đến trong nhà sẽ có phiền toái, không đợi thiếu niên kia tỉnh lại liền đi luôn! ông còn dặn dò ông chủ siêu thị, nếu thiếu niên tỉnh thì cho cậu ấy gọi điện thoại về nhà nếu gọi không được thì nói người đến trong thôn tìm ông, đến lúc đó ông sẽ nghĩ cách sắp xếp chỗ ở cho thiếu niên đó. Tiểu Tiêu, đừng nói cháu chính là cậu thiếu niên mười sáu năm trước đấy chứ?” Sở hữu manh mối đều đối thượng. Tiêu Lăng Dạ gật đầu: “Đúng vậy! Chính là cháu!”
Chương 1054:
Lời còn chưa dứt, cô đột nhiên bị kéo vào một cái ôm ấp cực nóng.
Tiêu Lăng Dạ dùng sức quá lớn, cả người cô cơ hồ là đâm vào trong lòng ngực anh, làm cái mũi cô có chút đau đau, cô chưa từng gặp qua Tiêu Lăng Dạ thất thố như vậy, cả người khẩn trương cứng đờ.
“Tiêu Lăng Dạ.”
Anh thở dài một tiếng: “Anh tìm nhiều năm như vậy thì ra em chính là cô bé năm đó!
“Anh tìm nhiều năm như vậy thì ra em chính là cô bé năm đó!”
Lâm Quán Quán ngốc rồi!
“Tiêu Lăng Dạ.”
“Đừng nói chuyện, để anh ôm chốc lát!”
Cả đời này, Tiêu Lăng Dạ hiển nhiên cũng có thời điểm dao động cảm xúc lớn như vậy nhưng giờ phút này, anh là thật sự ức chế không được kích động trong lòng.
Quán Quán chính là cô bé kia!
Quán Quán chính là!
Tất cả đều có giải thích hợp lý.
5 năm trước anh cùng Quán Quán trải qua đêm hôm đó, lần đó cũng không phải là lần đầu tiên A Diễn hạ dược nhưng mỗi lần anh đều chống lại nhưng cố tình gặp Quán Quán liền tước vũ khí đầu hàng.
Còn có!
Năm trước Quán Quán từ M quốc trở về, bọn họ lần đầu tiên tương ngộ ở suối nước Nhân Gia, anh nhất kiến chung tình với cô!
Trách không được.
Chứng mất ngủ của anh chỉ có Quán Quán có thể trị!
Nguyên nhân căn bản đều là bởi vì mười sáu năm trước anh đã nhớ kỹ hơi thở cô.
Càng quan trọng là thì ra hai người bọn họ ở mười sáu năm đã có giao thoa.
“Quán Quán, Quán Quán!”
“Tiêu Lăng Dạ!” Lúc này Lâm Quán Quán cũng phản ứng lại, xem chừng là Tiêu Lăng Dạ hiểu lầm cô là cô bé năm đó cứu anh, cô trấn an vỗ vỗ lưng anh: “Tiêu Lăng Dạ anh đừng vội xác nhận, em cảm thấy có thể còn có hiểu lầm gì đó.”
“Không có hiểu lầm!” Tiêu Lăng Dạ buông cô ra, kiên định nói: “Chắc canh là em!”
“Không có khả năng nha.”
Lâm Quán Quán nhỏ giọng nói: “Vừa rồi đại cha nói chuyện này em không có một chút ấn tượng nào, hơn nữa không phải anh nói cô bé cứu anh năm đó phía sau cổ có cái bớt con bướm sao, trên người em căn bản là không có bớt. Có phải là lầm rồi hay không?”
“Không có khả năng! Anh chắc canh là em!”
hơn nữa năm đó cháu cũng tám tuổi, năm đầu tiên tới đây ăn thuốc diệt chuột còn nhớ rõ, sao lại không nhớ rõ chuyện này chứ!”
Khóe miệng Lâm Quán Quán run rây.
Có thể không đề cập tới chuyện ăn thuốc diệt chuột này không!
Này quả thực là vết nhơ trong cuộc đời cô nha.
“Cháu thật sự không nhớ rõ, một chút ấn tượng đều không có.”
Mà lúc này.
Tiêu Lăng Dạ đã bình tĩnh, sắc mặt anh như thường, chỉ là ngón tay còn có chút run rẩy, anh nhìn cha Lâm, trầm giọng dò hỏi: “Đại cha, năm đó có phải ông đưa thiếu niên kia tới siêu thị Đại Bàng không?”
“Đúng đúng đúng vậy!” Cha Lâm khiếp sợ nhìn Tiêu Lăng Dạ, kích động nói” “Lúc ấy chỉ có siêu thị Đại Bàng trên đường lớn là có trang bị điện thoại nên ông mới đưa cậu thiếu niên đó tới siêu thị. Lúc ông đưa cậu ấy tới, thiếu niên đó còn chưa tỉnh lại, ông sợ người xấu tìm đến trong nhà sẽ có phiền toái, không đợi thiếu niên kia tỉnh lại liền đi luôn! ông còn dặn dò ông chủ siêu thị, nếu thiếu niên tỉnh thì cho cậu ấy gọi điện thoại về nhà nếu gọi không được thì nói người đến trong thôn tìm ông, đến lúc đó ông sẽ nghĩ cách sắp xếp chỗ ở cho thiếu niên đó. Tiểu Tiêu, đừng nói cháu chính là cậu thiếu niên mười sáu năm trước đấy chứ?”
Sở hữu manh mối đều đối thượng.
Tiêu Lăng Dạ gật đầu: “Đúng vậy! Chính là cháu!”
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 1054: Lời còn chưa dứt, cô đột nhiên bị kéo vào một cái ôm ấp cực nóng. Tiêu Lăng Dạ dùng sức quá lớn, cả người cô cơ hồ là đâm vào trong lòng ngực anh, làm cái mũi cô có chút đau đau, cô chưa từng gặp qua Tiêu Lăng Dạ thất thố như vậy, cả người khẩn trương cứng đờ. “Tiêu Lăng Dạ.” Anh thở dài một tiếng: “Anh tìm nhiều năm như vậy thì ra em chính là cô bé năm đó! “Anh tìm nhiều năm như vậy thì ra em chính là cô bé năm đó!” Lâm Quán Quán ngốc rồi! “Tiêu Lăng Dạ.” “Đừng nói chuyện, để anh ôm chốc lát!” Cả đời này, Tiêu Lăng Dạ hiển nhiên cũng có thời điểm dao động cảm xúc lớn như vậy nhưng giờ phút này, anh là thật sự ức chế không được kích động trong lòng. Quán Quán chính là cô bé kia! Quán Quán chính là! Tất cả đều có giải thích hợp lý. 5 năm trước anh cùng Quán Quán trải qua đêm hôm đó, lần đó cũng không phải là lần đầu tiên A Diễn hạ dược nhưng mỗi lần anh đều chống lại nhưng cố tình gặp Quán Quán liền tước vũ khí đầu hàng. Còn có! Năm trước Quán Quán từ M quốc trở về, bọn họ lần đầu tiên tương ngộ ở suối nước Nhân Gia, anh nhất kiến chung tình với cô! Trách không được. Chứng mất ngủ của anh chỉ có Quán Quán có thể trị! Nguyên nhân căn bản đều là bởi vì mười sáu năm trước anh đã nhớ kỹ hơi thở cô. Càng quan trọng là thì ra hai người bọn họ ở mười sáu năm đã có giao thoa. “Quán Quán, Quán Quán!” “Tiêu Lăng Dạ!” Lúc này Lâm Quán Quán cũng phản ứng lại, xem chừng là Tiêu Lăng Dạ hiểu lầm cô là cô bé năm đó cứu anh, cô trấn an vỗ vỗ lưng anh: “Tiêu Lăng Dạ anh đừng vội xác nhận, em cảm thấy có thể còn có hiểu lầm gì đó.” “Không có hiểu lầm!” Tiêu Lăng Dạ buông cô ra, kiên định nói: “Chắc canh là em!” “Không có khả năng nha.” Lâm Quán Quán nhỏ giọng nói: “Vừa rồi đại cha nói chuyện này em không có một chút ấn tượng nào, hơn nữa không phải anh nói cô bé cứu anh năm đó phía sau cổ có cái bớt con bướm sao, trên người em căn bản là không có bớt. Có phải là lầm rồi hay không?” “Không có khả năng! Anh chắc canh là em!” hơn nữa năm đó cháu cũng tám tuổi, năm đầu tiên tới đây ăn thuốc diệt chuột còn nhớ rõ, sao lại không nhớ rõ chuyện này chứ!” Khóe miệng Lâm Quán Quán run rây. Có thể không đề cập tới chuyện ăn thuốc diệt chuột này không! Này quả thực là vết nhơ trong cuộc đời cô nha. “Cháu thật sự không nhớ rõ, một chút ấn tượng đều không có.” Mà lúc này. Tiêu Lăng Dạ đã bình tĩnh, sắc mặt anh như thường, chỉ là ngón tay còn có chút run rẩy, anh nhìn cha Lâm, trầm giọng dò hỏi: “Đại cha, năm đó có phải ông đưa thiếu niên kia tới siêu thị Đại Bàng không?” “Đúng đúng đúng vậy!” Cha Lâm khiếp sợ nhìn Tiêu Lăng Dạ, kích động nói” “Lúc ấy chỉ có siêu thị Đại Bàng trên đường lớn là có trang bị điện thoại nên ông mới đưa cậu thiếu niên đó tới siêu thị. Lúc ông đưa cậu ấy tới, thiếu niên đó còn chưa tỉnh lại, ông sợ người xấu tìm đến trong nhà sẽ có phiền toái, không đợi thiếu niên kia tỉnh lại liền đi luôn! ông còn dặn dò ông chủ siêu thị, nếu thiếu niên tỉnh thì cho cậu ấy gọi điện thoại về nhà nếu gọi không được thì nói người đến trong thôn tìm ông, đến lúc đó ông sẽ nghĩ cách sắp xếp chỗ ở cho thiếu niên đó. Tiểu Tiêu, đừng nói cháu chính là cậu thiếu niên mười sáu năm trước đấy chứ?” Sở hữu manh mối đều đối thượng. Tiêu Lăng Dạ gật đầu: “Đúng vậy! Chính là cháu!”