Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…
Chương 883
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 883Trần Hữu Nghị cảm giác đầu ngón tay của mình tê dại, cho đến khi trái tim cũng bắt đầu tê dại, lúc mà Linh Lăng vẫn đang nhai, đột nhiên anh ta hôn lên môi cô ấy, bá đạo mà xâm nhập vào sâu miệng cô ấy.Anh ta ngửi được được hương dâu tây trong miệng cô ấy, cùng với vị ngọt trong miệng cô ấy.Lăng Huyền ngẩn người, rất nhanh đã bị anh hôn đến ngơ ngác.Mặc dù đoạn thời gian này Trần Hữu Nghị ở bên Lăng Huyền suốt ngày, nhưng mà, quan hệ của hai người cũng chỉ dừng lại ở kéo tay, ôm hôn một chút, mỗi lần đưa cô về nhà, Trần Hữu Nghị liền bị cô ấy đuổi đi.Anh ta đã nhịn lâu lắm rồi, lần này khó lắm mới có cơ hội mà thân cận cô ấy, đương nhiên là lửa gần rơm, tình cảm sâu nặng rồi.Lăng Huyền cũng thích Trần Hữu Nghị, lại thêm trước đây thấy áy náy với anh, không hề từ chối, cứ để cho chuyện xảy ra theo tự nhiên.Nhưng mà, lúc cô ấy mệt lử mà nằm trên giường, Lăng Huyền liền hối hận không ngừng.Vì sao lúc nãy cô ấy lại mềm lòng mà đồng ý anh ta chứ.Giờ người bị chịu tội là chính cô ấy, cô ấy cảm thấy cả người mình đau đến sắp chết rồi, trái lại Nhan Hự Minh lại mang vẻ mặt thỏa mãn mà ôm cô ấy, người đàn ông chỉ cần thỏa mãn chuyện giường chiếu, còn những vấn đề khác thì không là vấn đề.Trần Hữu Nghị hôn lên bờ vai thon gầy của cô ấy, giống như là hôn chưa đủ, đôi môi ấm áp liên tục hôn lên vai cô ấy, ngửi mùi hương trên người cô ấy.Trần Hữu Nghị cảm thấy hình như th*n d*** của mình lại có phản ứng rồi.Bởi vì bây giờ hai người đều tr*n tr** nên anh ta có phản ứng, Lăng Huyền cũng có thể cảm nhận được, sắc mặt cô ấy liền trắng bệch, sau đó khuôn mặt mang theo sự từ chối, muốn lùi về phía sau.Trần Hữu Nghị thấy vậy, lại không nhịn được cười, anh ta cũng biết lần này mình quá mạnh bạo rồi, chắc chắn cô ấy bị dọa rồi, cũng rất mệt rồi.Anh ta cũng không định muốn cô ấy nữa, vì vậy lại cười, kéo cô ấy từ góc giường bên kia lại mà ôm vào lòng.“Yên tâm đi, không đụng vào em.”Trần Hữu Nghị nói.Linh Lăng nhìn anh ta, lại hỏi khẳng định lại một lần nữa: “Thật sao?”Người đàn ông gật đầu, lúc này cô ấy an tâm mà nằm trong lòng người đàn ông.Trong phòng yên tĩnh, nhịp tim hai người đan xen với nhau, lộ ra một sự ấm áp đẹp đẽ.“Anh có thể đợi đến ngày mà em thực sự mở lòng.”Đột nhiên Trần Hữu Nghị nói.Nghe thấy vậy, tim Lăng Huyền vô thức mà đạp nhanh hơn.Cô ấy vẫn luôn cho rằng, Trần Hữu Nghị không nhìn ra được, tình cảm thực sự trong thâm tâm cô ấy, nhưng cô ấy không ngờ được, anh lại có thể cẩn thận đến bước này.Thậm chí có thể nhìn ra được, cô ấy còn đang do dự…Trong nhất thời cô ấy không biết nên nói cái gì mới được.Trần Hữu Nghị nói tiếp: “Chuyện của mẹ Thẩm Lăng, anh hiểu được em là bất đắc dĩ, vì vậy anh cũng không trách em, ngược lại, anh muốn mình có thể tốt hơn nữa, như vậy mới có thể đến gần trái tim em hơn, vì vậy, Lăng Huyền.”Người đàn ông cẩn thận mà nâng má của người phụ nữ, giống như là đang cầm kho báu trên tay vậy.
Chương 883
Trần Hữu Nghị cảm giác đầu ngón tay của mình tê dại, cho đến khi trái tim cũng bắt đầu tê dại, lúc mà Linh Lăng vẫn đang nhai, đột nhiên anh ta hôn lên môi cô ấy, bá đạo mà xâm nhập vào sâu miệng cô ấy.
Anh ta ngửi được được hương dâu tây trong miệng cô ấy, cùng với vị ngọt trong miệng cô ấy.
Lăng Huyền ngẩn người, rất nhanh đã bị anh hôn đến ngơ ngác.
Mặc dù đoạn thời gian này Trần Hữu Nghị ở bên Lăng Huyền suốt ngày, nhưng mà, quan hệ của hai người cũng chỉ dừng lại ở kéo tay, ôm hôn một chút, mỗi lần đưa cô về nhà, Trần Hữu Nghị liền bị cô ấy đuổi đi.
Anh ta đã nhịn lâu lắm rồi, lần này khó lắm mới có cơ hội mà thân cận cô ấy, đương nhiên là lửa gần rơm, tình cảm sâu nặng rồi.
Lăng Huyền cũng thích Trần Hữu Nghị, lại thêm trước đây thấy áy náy với anh, không hề từ chối, cứ để cho chuyện xảy ra theo tự nhiên.
Nhưng mà, lúc cô ấy mệt lử mà nằm trên giường, Lăng Huyền liền hối hận không ngừng.
Vì sao lúc nãy cô ấy lại mềm lòng mà đồng ý anh ta chứ.
Giờ người bị chịu tội là chính cô ấy, cô ấy cảm thấy cả người mình đau đến sắp chết rồi, trái lại Nhan Hự Minh lại mang vẻ mặt thỏa mãn mà ôm cô ấy, người đàn ông chỉ cần thỏa mãn chuyện giường chiếu, còn những vấn đề khác thì không là vấn đề.
Trần Hữu Nghị hôn lên bờ vai thon gầy của cô ấy, giống như là hôn chưa đủ, đôi môi ấm áp liên tục hôn lên vai cô ấy, ngửi mùi hương trên người cô ấy.
Trần Hữu Nghị cảm thấy hình như th*n d*** của mình lại có phản ứng rồi.
Bởi vì bây giờ hai người đều tr*n tr** nên anh ta có phản ứng, Lăng Huyền cũng có thể cảm nhận được, sắc mặt cô ấy liền trắng bệch, sau đó khuôn mặt mang theo sự từ chối, muốn lùi về phía sau.
Trần Hữu Nghị thấy vậy, lại không nhịn được cười, anh ta cũng biết lần này mình quá mạnh bạo rồi, chắc chắn cô ấy bị dọa rồi, cũng rất mệt rồi.
Anh ta cũng không định muốn cô ấy nữa, vì vậy lại cười, kéo cô ấy từ góc giường bên kia lại mà ôm vào lòng.
“Yên tâm đi, không đụng vào em.”
Trần Hữu Nghị nói.
Linh Lăng nhìn anh ta, lại hỏi khẳng định lại một lần nữa: “Thật sao?”
Người đàn ông gật đầu, lúc này cô ấy an tâm mà nằm trong lòng người đàn ông.
Trong phòng yên tĩnh, nhịp tim hai người đan xen với nhau, lộ ra một sự ấm áp đẹp đẽ.
“Anh có thể đợi đến ngày mà em thực sự mở lòng.”
Đột nhiên Trần Hữu Nghị nói.
Nghe thấy vậy, tim Lăng Huyền vô thức mà đạp nhanh hơn.
Cô ấy vẫn luôn cho rằng, Trần Hữu Nghị không nhìn ra được, tình cảm thực sự trong thâm tâm cô ấy, nhưng cô ấy không ngờ được, anh lại có thể cẩn thận đến bước này.
Thậm chí có thể nhìn ra được, cô ấy còn đang do dự…
Trong nhất thời cô ấy không biết nên nói cái gì mới được.
Trần Hữu Nghị nói tiếp: “Chuyện của mẹ Thẩm Lăng, anh hiểu được em là bất đắc dĩ, vì vậy anh cũng không trách em, ngược lại, anh muốn mình có thể tốt hơn nữa, như vậy mới có thể đến gần trái tim em hơn, vì vậy, Lăng Huyền.”
Người đàn ông cẩn thận mà nâng má của người phụ nữ, giống như là đang cầm kho báu trên tay vậy.
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 883Trần Hữu Nghị cảm giác đầu ngón tay của mình tê dại, cho đến khi trái tim cũng bắt đầu tê dại, lúc mà Linh Lăng vẫn đang nhai, đột nhiên anh ta hôn lên môi cô ấy, bá đạo mà xâm nhập vào sâu miệng cô ấy.Anh ta ngửi được được hương dâu tây trong miệng cô ấy, cùng với vị ngọt trong miệng cô ấy.Lăng Huyền ngẩn người, rất nhanh đã bị anh hôn đến ngơ ngác.Mặc dù đoạn thời gian này Trần Hữu Nghị ở bên Lăng Huyền suốt ngày, nhưng mà, quan hệ của hai người cũng chỉ dừng lại ở kéo tay, ôm hôn một chút, mỗi lần đưa cô về nhà, Trần Hữu Nghị liền bị cô ấy đuổi đi.Anh ta đã nhịn lâu lắm rồi, lần này khó lắm mới có cơ hội mà thân cận cô ấy, đương nhiên là lửa gần rơm, tình cảm sâu nặng rồi.Lăng Huyền cũng thích Trần Hữu Nghị, lại thêm trước đây thấy áy náy với anh, không hề từ chối, cứ để cho chuyện xảy ra theo tự nhiên.Nhưng mà, lúc cô ấy mệt lử mà nằm trên giường, Lăng Huyền liền hối hận không ngừng.Vì sao lúc nãy cô ấy lại mềm lòng mà đồng ý anh ta chứ.Giờ người bị chịu tội là chính cô ấy, cô ấy cảm thấy cả người mình đau đến sắp chết rồi, trái lại Nhan Hự Minh lại mang vẻ mặt thỏa mãn mà ôm cô ấy, người đàn ông chỉ cần thỏa mãn chuyện giường chiếu, còn những vấn đề khác thì không là vấn đề.Trần Hữu Nghị hôn lên bờ vai thon gầy của cô ấy, giống như là hôn chưa đủ, đôi môi ấm áp liên tục hôn lên vai cô ấy, ngửi mùi hương trên người cô ấy.Trần Hữu Nghị cảm thấy hình như th*n d*** của mình lại có phản ứng rồi.Bởi vì bây giờ hai người đều tr*n tr** nên anh ta có phản ứng, Lăng Huyền cũng có thể cảm nhận được, sắc mặt cô ấy liền trắng bệch, sau đó khuôn mặt mang theo sự từ chối, muốn lùi về phía sau.Trần Hữu Nghị thấy vậy, lại không nhịn được cười, anh ta cũng biết lần này mình quá mạnh bạo rồi, chắc chắn cô ấy bị dọa rồi, cũng rất mệt rồi.Anh ta cũng không định muốn cô ấy nữa, vì vậy lại cười, kéo cô ấy từ góc giường bên kia lại mà ôm vào lòng.“Yên tâm đi, không đụng vào em.”Trần Hữu Nghị nói.Linh Lăng nhìn anh ta, lại hỏi khẳng định lại một lần nữa: “Thật sao?”Người đàn ông gật đầu, lúc này cô ấy an tâm mà nằm trong lòng người đàn ông.Trong phòng yên tĩnh, nhịp tim hai người đan xen với nhau, lộ ra một sự ấm áp đẹp đẽ.“Anh có thể đợi đến ngày mà em thực sự mở lòng.”Đột nhiên Trần Hữu Nghị nói.Nghe thấy vậy, tim Lăng Huyền vô thức mà đạp nhanh hơn.Cô ấy vẫn luôn cho rằng, Trần Hữu Nghị không nhìn ra được, tình cảm thực sự trong thâm tâm cô ấy, nhưng cô ấy không ngờ được, anh lại có thể cẩn thận đến bước này.Thậm chí có thể nhìn ra được, cô ấy còn đang do dự…Trong nhất thời cô ấy không biết nên nói cái gì mới được.Trần Hữu Nghị nói tiếp: “Chuyện của mẹ Thẩm Lăng, anh hiểu được em là bất đắc dĩ, vì vậy anh cũng không trách em, ngược lại, anh muốn mình có thể tốt hơn nữa, như vậy mới có thể đến gần trái tim em hơn, vì vậy, Lăng Huyền.”Người đàn ông cẩn thận mà nâng má của người phụ nữ, giống như là đang cầm kho báu trên tay vậy.