Tác giả:

Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…

Chương 1010

Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 1010Mặc dù Phạm Nhật Minh không trả lời câu hỏi c*̉a Trần Hữu Nghị nhưng khi hai người họ nhìn thấy Nguyễn Khánh Linh nằm trên giường bệnh, thì ngay lập tức hiểu rõ trong lòng.Cô gái nằm trên giường bệnh sắc mặt tuy có chút xanh xao trắng bệch, nhưng môi lại đỏ hồng, không những như vậy đôi má c*̉a cô còn mềm mại trắng nõn, hiện ra vẻ quyến rũ.Thoạt nhìn thì có vẻ như dáng vẻ vừa được cưng chiều, giống như hình dáng c*̉a một bức tranh câu dẫn người khác đầy vẻ xinh đẹp. Hiển nhiên rằng Phạm Nhật Minh c*̃ng biết rằng dáng vẻ hiện giờ c*̉a cô vợ trẻ c*̉a mình thật là muốn khiến người khác phạm tội.Do vậy anh nhanh chóng bước đến, có phần bá đạo đứng trước giường c*̉a Nguyễn Khánh Linh, che đi ánh nhìn c*̉a Trần Hữu Nghị và Lăng Huyền.Không muốn để cho dáng vẻ c*̉a cô gái bị người ngoài nhìn, một bên là anh em tốt c*̉a mình, còn một bên là chị em tốt c*̉a Nguyễn Khánh Linh.Thấy vậy, Lăng Huyền không khỏi bật cười: “Tôi nói này chủ tịch Sở, tôi là phụ nữ, anh không cần đề phòng như vậy chứ? Mong muốn bảo vệ Khánh Linh c*̉a anh có phải là có chút gượng gạo không?”Phạm Nhật Minh mím môi, không nói gì.Tuy nhiên góc quần áo c*̉a anh dường như bị kéo nhẹ ra, chẳng lâu sau, Phạm Nhật Minh nhíu mày, cho dù trong lòng không vui nhưng cuối c*̀ng c*̃ng phải tránh sang một bên.Maay ào lúc này, Nguyễn Khánh Linh đã tỉnh táo trở lại, ánh mắt cô c*̃ng đã trở nên trong sáng như lúc đầu.Nguyễn Khánh Linh nhìn thấy Lăng Huyền và Trần Hữu Nghị, có chút ngạc nhiên mừng rỡ hỏi: “Sao muộn như thế này các cậu còn đến đây vậy?”Lăng Huyền bước đến, ngồi ở một bên giường, kéo lấy tay cô, có chút đau lòng lại có chút tức giận: “Nói nhảm vì vậy, cậu đã nằm viện như thế này tớ nhất định phải đến thăm càng sớm càng tốt chứ sao!”Vừa nói Lăng Huyền vừa nhìn Nguyễn Khánh Linh cẩn thận từ trên xuống dưới, lại nói tiếp: “Cậu có còn cảm thấy chỗ nào không khỏe nữa không?”Nhe được những lời nói đầy quan tâm c*̉a người bạn tốt, trong lòng Nguyễn Khánh Linh cảm thấy vô c*̀ng ấm áp, cô cười rồi lắc lắc đàu nói: “Không có, tớ rất khỏe?”“Bộ dạng cậu như thế này mà còn nói ổn ư? Còn không nhìn xem gương mặt cậu giờ đã trắng bệch như thế nào rồi…”Lăng Huyền cứ luyên thuyên không ngừng nhưng trong lời nói lại rõ ràng thể hiện sự quan tâm dành cho Nguyễn Khánh Linh.Phạm Nhật Minh lúc dnày liền nhớ đến Nguyễn Khánh Linh kêu đói ban nãy, vì vậy liền tạm thời cắt ngang việc luyên tha luyên thuyên c*̉a Lăng Huyền, nói với Nguyễn Khánh Linh: “Anh ra ngoài mua cho em ít đồ ăn, em ngoan ngoãn nằm yên trên giường đừng cử động lung tung đấy.”“Em biết rồi mà…”Thực ra, việc Phạm Nhật Minh quan tâm dặn dò đi dặn dò lại cô nhiều lần như vậy trước mặt c*̉a Lăng Huyền và Trần Hữu Nghị vẫn khiến cho Nguyễn Khánh Linh có chút ngại ngùng, xấu hổ, nhưng đương nhiên  cô c*̃ng cảm thấy có chút ngọt ngào.Ánh mắt c*̉a Nguyễn Khánh Linh dõi theo người đàn ông cho đến khi anh khuất bóng sau cánh cửa phòng.“Được rồi, được rồi, người ta c*̃ng đã đi rồi, cậu còn không nỡ thu lại ánh mắt đó hả?”Giọng nói trêu chọc c*̉a Lăng Huyền vang lên bên tai Nguyễn Khánh Linh.Nguyễn Khánh Linh có chút ngại ngùng, cô rất nhanh chóng thu hồi ánh mắt lại.

Chương 1010

Mặc dù Phạm Nhật Minh không trả lời câu hỏi c*̉a Trần Hữu Nghị nhưng khi hai người họ nhìn thấy Nguyễn Khánh Linh nằm trên giường bệnh, thì ngay lập tức hiểu rõ trong lòng.

Cô gái nằm trên giường bệnh sắc mặt tuy có chút xanh xao trắng bệch, nhưng môi lại đỏ hồng, không những như vậy đôi má c*̉a cô còn mềm mại trắng nõn, hiện ra vẻ quyến rũ.

Thoạt nhìn thì có vẻ như dáng vẻ vừa được cưng chiều, giống như hình dáng c*̉a một bức tranh câu dẫn người khác đầy vẻ xinh đẹp. Hiển nhiên rằng Phạm Nhật Minh c*̃ng biết rằng dáng vẻ hiện giờ c*̉a cô vợ trẻ c*̉a mình thật là muốn khiến người khác phạm tội.

Do vậy anh nhanh chóng bước đến, có phần bá đạo đứng trước giường c*̉a Nguyễn Khánh Linh, che đi ánh nhìn c*̉a Trần Hữu Nghị và Lăng Huyền.

Không muốn để cho dáng vẻ c*̉a cô gái bị người ngoài nhìn, một bên là anh em tốt c*̉a mình, còn một bên là chị em tốt c*̉a Nguyễn Khánh Linh.

Thấy vậy, Lăng Huyền không khỏi bật cười: “Tôi nói này chủ tịch Sở, tôi là phụ nữ, anh không cần đề phòng như vậy chứ? Mong muốn bảo vệ Khánh Linh c*̉a anh có phải là có chút gượng gạo không?”

Phạm Nhật Minh mím môi, không nói gì.

Tuy nhiên góc quần áo c*̉a anh dường như bị kéo nhẹ ra, chẳng lâu sau, Phạm Nhật Minh nhíu mày, cho dù trong lòng không vui nhưng cuối c*̀ng c*̃ng phải tránh sang một bên.

Maay ào lúc này, Nguyễn Khánh Linh đã tỉnh táo trở lại, ánh mắt cô c*̃ng đã trở nên trong sáng như lúc đầu.

Nguyễn Khánh Linh nhìn thấy Lăng Huyền và Trần Hữu Nghị, có chút ngạc nhiên mừng rỡ hỏi: “Sao muộn như thế này các cậu còn đến đây vậy?”

Lăng Huyền bước đến, ngồi ở một bên giường, kéo lấy tay cô, có chút đau lòng lại có chút tức giận: “Nói nhảm vì vậy, cậu đã nằm viện như thế này tớ nhất định phải đến thăm càng sớm càng tốt chứ sao!”

Vừa nói Lăng Huyền vừa nhìn Nguyễn Khánh Linh cẩn thận từ trên xuống dưới, lại nói tiếp: “Cậu có còn cảm thấy chỗ nào không khỏe nữa không?”

Nhe được những lời nói đầy quan tâm c*̉a người bạn tốt, trong lòng Nguyễn Khánh Linh cảm thấy vô c*̀ng ấm áp, cô cười rồi lắc lắc đàu nói: “Không có, tớ rất khỏe?”

“Bộ dạng cậu như thế này mà còn nói ổn ư? Còn không nhìn xem gương mặt cậu giờ đã trắng bệch như thế nào rồi…”

Lăng Huyền cứ luyên thuyên không ngừng nhưng trong lời nói lại rõ ràng thể hiện sự quan tâm dành cho Nguyễn Khánh Linh.

Phạm Nhật Minh lúc dnày liền nhớ đến Nguyễn Khánh Linh kêu đói ban nãy, vì vậy liền tạm thời cắt ngang việc luyên tha luyên thuyên c*̉a Lăng Huyền, nói với Nguyễn Khánh Linh: “Anh ra ngoài mua cho em ít đồ ăn, em ngoan ngoãn nằm yên trên giường đừng cử động lung tung đấy.”

“Em biết rồi mà…”

Thực ra, việc Phạm Nhật Minh quan tâm dặn dò đi dặn dò lại cô nhiều lần như vậy trước mặt c*̉a Lăng Huyền và Trần Hữu Nghị vẫn khiến cho Nguyễn Khánh Linh có chút ngại ngùng, xấu hổ, nhưng đương nhiên  cô c*̃ng cảm thấy có chút ngọt ngào.

Ánh mắt c*̉a Nguyễn Khánh Linh dõi theo người đàn ông cho đến khi anh khuất bóng sau cánh cửa phòng.

“Được rồi, được rồi, người ta c*̃ng đã đi rồi, cậu còn không nỡ thu lại ánh mắt đó hả?”

Giọng nói trêu chọc c*̉a Lăng Huyền vang lên bên tai Nguyễn Khánh Linh.

Nguyễn Khánh Linh có chút ngại ngùng, cô rất nhanh chóng thu hồi ánh mắt lại.

Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 1010Mặc dù Phạm Nhật Minh không trả lời câu hỏi c*̉a Trần Hữu Nghị nhưng khi hai người họ nhìn thấy Nguyễn Khánh Linh nằm trên giường bệnh, thì ngay lập tức hiểu rõ trong lòng.Cô gái nằm trên giường bệnh sắc mặt tuy có chút xanh xao trắng bệch, nhưng môi lại đỏ hồng, không những như vậy đôi má c*̉a cô còn mềm mại trắng nõn, hiện ra vẻ quyến rũ.Thoạt nhìn thì có vẻ như dáng vẻ vừa được cưng chiều, giống như hình dáng c*̉a một bức tranh câu dẫn người khác đầy vẻ xinh đẹp. Hiển nhiên rằng Phạm Nhật Minh c*̃ng biết rằng dáng vẻ hiện giờ c*̉a cô vợ trẻ c*̉a mình thật là muốn khiến người khác phạm tội.Do vậy anh nhanh chóng bước đến, có phần bá đạo đứng trước giường c*̉a Nguyễn Khánh Linh, che đi ánh nhìn c*̉a Trần Hữu Nghị và Lăng Huyền.Không muốn để cho dáng vẻ c*̉a cô gái bị người ngoài nhìn, một bên là anh em tốt c*̉a mình, còn một bên là chị em tốt c*̉a Nguyễn Khánh Linh.Thấy vậy, Lăng Huyền không khỏi bật cười: “Tôi nói này chủ tịch Sở, tôi là phụ nữ, anh không cần đề phòng như vậy chứ? Mong muốn bảo vệ Khánh Linh c*̉a anh có phải là có chút gượng gạo không?”Phạm Nhật Minh mím môi, không nói gì.Tuy nhiên góc quần áo c*̉a anh dường như bị kéo nhẹ ra, chẳng lâu sau, Phạm Nhật Minh nhíu mày, cho dù trong lòng không vui nhưng cuối c*̀ng c*̃ng phải tránh sang một bên.Maay ào lúc này, Nguyễn Khánh Linh đã tỉnh táo trở lại, ánh mắt cô c*̃ng đã trở nên trong sáng như lúc đầu.Nguyễn Khánh Linh nhìn thấy Lăng Huyền và Trần Hữu Nghị, có chút ngạc nhiên mừng rỡ hỏi: “Sao muộn như thế này các cậu còn đến đây vậy?”Lăng Huyền bước đến, ngồi ở một bên giường, kéo lấy tay cô, có chút đau lòng lại có chút tức giận: “Nói nhảm vì vậy, cậu đã nằm viện như thế này tớ nhất định phải đến thăm càng sớm càng tốt chứ sao!”Vừa nói Lăng Huyền vừa nhìn Nguyễn Khánh Linh cẩn thận từ trên xuống dưới, lại nói tiếp: “Cậu có còn cảm thấy chỗ nào không khỏe nữa không?”Nhe được những lời nói đầy quan tâm c*̉a người bạn tốt, trong lòng Nguyễn Khánh Linh cảm thấy vô c*̀ng ấm áp, cô cười rồi lắc lắc đàu nói: “Không có, tớ rất khỏe?”“Bộ dạng cậu như thế này mà còn nói ổn ư? Còn không nhìn xem gương mặt cậu giờ đã trắng bệch như thế nào rồi…”Lăng Huyền cứ luyên thuyên không ngừng nhưng trong lời nói lại rõ ràng thể hiện sự quan tâm dành cho Nguyễn Khánh Linh.Phạm Nhật Minh lúc dnày liền nhớ đến Nguyễn Khánh Linh kêu đói ban nãy, vì vậy liền tạm thời cắt ngang việc luyên tha luyên thuyên c*̉a Lăng Huyền, nói với Nguyễn Khánh Linh: “Anh ra ngoài mua cho em ít đồ ăn, em ngoan ngoãn nằm yên trên giường đừng cử động lung tung đấy.”“Em biết rồi mà…”Thực ra, việc Phạm Nhật Minh quan tâm dặn dò đi dặn dò lại cô nhiều lần như vậy trước mặt c*̉a Lăng Huyền và Trần Hữu Nghị vẫn khiến cho Nguyễn Khánh Linh có chút ngại ngùng, xấu hổ, nhưng đương nhiên  cô c*̃ng cảm thấy có chút ngọt ngào.Ánh mắt c*̉a Nguyễn Khánh Linh dõi theo người đàn ông cho đến khi anh khuất bóng sau cánh cửa phòng.“Được rồi, được rồi, người ta c*̃ng đã đi rồi, cậu còn không nỡ thu lại ánh mắt đó hả?”Giọng nói trêu chọc c*̉a Lăng Huyền vang lên bên tai Nguyễn Khánh Linh.Nguyễn Khánh Linh có chút ngại ngùng, cô rất nhanh chóng thu hồi ánh mắt lại.

Chương 1010