Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…
Chương 1140
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 1140Anh thoải mái bế cô lên, đè cô trên giường, bàn tay không ngừng bơi lội trên người cô.Từ trước đến nay Nguyễn Khánh Linh không chịu nổi sự trêu chọc c*̉a anh, kẽ ngâm thành tiếng, âm thanh c*̉a cô càng kịch thích thần kinh đại não c*̉a anh, càng làm cho anh hưng phấn hơn.Cuối cùng kết quả chính là Nguyễn Khánh Linh bị anh lăn lộn đến khóc lóc xin tha.Phạm Nhật Minh hôn lên nước mắt trên khóe mắt cô, động tác phía dưới dần chậm hơn, cuối c*̀ng anh thả cô ra, trong giọng nói là sự thương tiếc: “Em đừng khóc.”Sau đó Phạm Nhật Minh ôm cô đi tắm rửa, suýt nữa thì lại để súng cướp cò ở trong phòng tắm, c*̃ng may cuối c*̀ng anh thấy cả người cô mềm nhũn, nên cố nhịn nếu không sáng mai cô thật sự không thể xuống giường.Lúc về giường, Phạm Nhật Minh rất hài lòng mà ôm cả cơ thể nhỏ nhắn c*̉a cô vào lòng.Cảm xúc lo lắng treo trong lòng tối qua lúc này đã hoàn toàn buông xuống.Theo lý mà nói, bị anh lăn lộn lâu như vậy thì đáng lẽ Nguyễn Khánh Linh đã mệt đến không chịu nổi, nhanh chóng ngủ say. Nhưng mà hôm nay cô cảm thấy thân thể mình rất mệt nhưng đầu óc lại vô c*̀ng tỉnh táo.Những lời mà Mia nói với cô hôm qua không ngừng vang vọng trong đầu cô.Cho dù cô muốn ngủ thế nào thì cảnh tượng Phạm Nhật Minh và Hà Tử Ngưng chạy song song với nhau cũng lần lượt tái hiện trong đầu cô.Phạm Nhật Minh nhận ra cô chưa ngủ, anh nhướng mày hỏi: “Còn có sức mà ngẩn người sao? Còn không ngủ được sao?”Nguyễn Nhật Linh hiểu ẩn ý của anh. Cô lo anh lại muốn lần nữa, vội vàng nói: “Em ngủ ngay đây.”Nhưng mà đầu óc cô ko chịu sự khống chế. Càng không muốn nghĩ thì những hình ảnh không ngừng trái hiện trong đầu cô.Cuối cùng Nguyễn Nhật Linh thật sự nhịn không nổi, cô chọc chọc ngực anh, sau đó ngẩng đầu lên nhìn anh và nhỏ giọng hỏi: “Phạm Nhật Minh! Anh đã ngủ chưa?”Phạm Nhật Minh đã sớm nhận ra cô có tâm sự, vì thế chờ cô nói.Anh bật đèn đầu giường lên, ánh mắt nhìn cô gái trong lòng ngực, giọng nói kiên nhẫn: “Anh chưa ngủ, nói đi, em muốn nói gì?”Khi Nguyễn Khánh Linh thấy người đàn ông đi mở đèn, cô liền biết chắc chắn rằng anh đã nhận ra tâm sự của mình, thế nhưng cô không dám hỏi thẳng anh về việc của Hà Tử Ngưng vì nếu làm thế sẽ khiến anh cảm thấy cô là một người rất nhỏ nhen.Cô cũng không thể làm gì khác hơn là tìm đề khác để nói: “Hôm đó không phải anh cùng bạn anh đi đua ngựa sao? Tại sao bây giờ lại tới đây tìm em?”“Thấy không có gì nên đến tìm em thôi.” Phạm Nhật Minh nhanh chóng trả lời.“Thế còn bạn của anh thì sao? Khi anh đi bạn bè của anh không nói gì sao?” Nguyễn Khánh Linh vẫn cảm thấy khó hiểu.Phạm Nhật Minh nhìn cô, lên tiếng: “Bọn họ không sao cả.”“…”Lúc này, Nguyễn Khánh Linh thật sự không biết nên nói gì, cô vô cùng để ý đến mối quan hệ giữa Hà Tử Ngưng và Phạm Nhật Minh. Thế nhưng nếu muốn cô chủ động hỏi thì cô cảm thấy không dễ như thế.Mặc dù Mia đã nói với cô những phản ứng dị thường của Hà Tử Ngưng thế nhưng đó cũng chỉ là những suy đoán của Mia mà thôi, cũng không thể xem là thật được. Nếu lỡ Phạm Nhật Minh thật sự xem Hà Tử Ngưng là em gái thì sao chứ?
Chương 1140
Anh thoải mái bế cô lên, đè cô trên giường, bàn tay không ngừng bơi lội trên người cô.
Từ trước đến nay Nguyễn Khánh Linh không chịu nổi sự trêu chọc c*̉a anh, kẽ ngâm thành tiếng, âm thanh c*̉a cô càng kịch thích thần kinh đại não c*̉a anh, càng làm cho anh hưng phấn hơn.
Cuối cùng kết quả chính là Nguyễn Khánh Linh bị anh lăn lộn đến khóc lóc xin tha.
Phạm Nhật Minh hôn lên nước mắt trên khóe mắt cô, động tác phía dưới dần chậm hơn, cuối c*̀ng anh thả cô ra, trong giọng nói là sự thương tiếc: “Em đừng khóc.”
Sau đó Phạm Nhật Minh ôm cô đi tắm rửa, suýt nữa thì lại để súng cướp cò ở trong phòng tắm, c*̃ng may cuối c*̀ng anh thấy cả người cô mềm nhũn, nên cố nhịn nếu không sáng mai cô thật sự không thể xuống giường.
Lúc về giường, Phạm Nhật Minh rất hài lòng mà ôm cả cơ thể nhỏ nhắn c*̉a cô vào lòng.
Cảm xúc lo lắng treo trong lòng tối qua lúc này đã hoàn toàn buông xuống.
Theo lý mà nói, bị anh lăn lộn lâu như vậy thì đáng lẽ Nguyễn Khánh Linh đã mệt đến không chịu nổi, nhanh chóng ngủ say. Nhưng mà hôm nay cô cảm thấy thân thể mình rất mệt nhưng đầu óc lại vô c*̀ng tỉnh táo.
Những lời mà Mia nói với cô hôm qua không ngừng vang vọng trong đầu cô.
Cho dù cô muốn ngủ thế nào thì cảnh tượng Phạm Nhật Minh và Hà Tử Ngưng chạy song song với nhau cũng lần lượt tái hiện trong đầu cô.
Phạm Nhật Minh nhận ra cô chưa ngủ, anh nhướng mày hỏi: “Còn có sức mà ngẩn người sao? Còn không ngủ được sao?”
Nguyễn Nhật Linh hiểu ẩn ý của anh. Cô lo anh lại muốn lần nữa, vội vàng nói: “Em ngủ ngay đây.”
Nhưng mà đầu óc cô ko chịu sự khống chế. Càng không muốn nghĩ thì những hình ảnh không ngừng trái hiện trong đầu cô.
Cuối cùng Nguyễn Nhật Linh thật sự nhịn không nổi, cô chọc chọc ngực anh, sau đó ngẩng đầu lên nhìn anh và nhỏ giọng hỏi: “Phạm Nhật Minh! Anh đã ngủ chưa?”
Phạm Nhật Minh đã sớm nhận ra cô có tâm sự, vì thế chờ cô nói.
Anh bật đèn đầu giường lên, ánh mắt nhìn cô gái trong lòng ngực, giọng nói kiên nhẫn: “Anh chưa ngủ, nói đi, em muốn nói gì?”
Khi Nguyễn Khánh Linh thấy người đàn ông đi mở đèn, cô liền biết chắc chắn rằng anh đã nhận ra tâm sự của mình, thế nhưng cô không dám hỏi thẳng anh về việc của Hà Tử Ngưng vì nếu làm thế sẽ khiến anh cảm thấy cô là một người rất nhỏ nhen.
Cô cũng không thể làm gì khác hơn là tìm đề khác để nói: “Hôm đó không phải anh cùng bạn anh đi đua ngựa sao? Tại sao bây giờ lại tới đây tìm em?”
“Thấy không có gì nên đến tìm em thôi.” Phạm Nhật Minh nhanh chóng trả lời.
“Thế còn bạn của anh thì sao? Khi anh đi bạn bè của anh không nói gì sao?” Nguyễn Khánh Linh vẫn cảm thấy khó hiểu.
Phạm Nhật Minh nhìn cô, lên tiếng: “Bọn họ không sao cả.”
“…”
Lúc này, Nguyễn Khánh Linh thật sự không biết nên nói gì, cô vô cùng để ý đến mối quan hệ giữa Hà Tử Ngưng và Phạm Nhật Minh. Thế nhưng nếu muốn cô chủ động hỏi thì cô cảm thấy không dễ như thế.
Mặc dù Mia đã nói với cô những phản ứng dị thường của Hà Tử Ngưng thế nhưng đó cũng chỉ là những suy đoán của Mia mà thôi, cũng không thể xem là thật được. Nếu lỡ Phạm Nhật Minh thật sự xem Hà Tử Ngưng là em gái thì sao chứ?
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 1140Anh thoải mái bế cô lên, đè cô trên giường, bàn tay không ngừng bơi lội trên người cô.Từ trước đến nay Nguyễn Khánh Linh không chịu nổi sự trêu chọc c*̉a anh, kẽ ngâm thành tiếng, âm thanh c*̉a cô càng kịch thích thần kinh đại não c*̉a anh, càng làm cho anh hưng phấn hơn.Cuối cùng kết quả chính là Nguyễn Khánh Linh bị anh lăn lộn đến khóc lóc xin tha.Phạm Nhật Minh hôn lên nước mắt trên khóe mắt cô, động tác phía dưới dần chậm hơn, cuối c*̀ng anh thả cô ra, trong giọng nói là sự thương tiếc: “Em đừng khóc.”Sau đó Phạm Nhật Minh ôm cô đi tắm rửa, suýt nữa thì lại để súng cướp cò ở trong phòng tắm, c*̃ng may cuối c*̀ng anh thấy cả người cô mềm nhũn, nên cố nhịn nếu không sáng mai cô thật sự không thể xuống giường.Lúc về giường, Phạm Nhật Minh rất hài lòng mà ôm cả cơ thể nhỏ nhắn c*̉a cô vào lòng.Cảm xúc lo lắng treo trong lòng tối qua lúc này đã hoàn toàn buông xuống.Theo lý mà nói, bị anh lăn lộn lâu như vậy thì đáng lẽ Nguyễn Khánh Linh đã mệt đến không chịu nổi, nhanh chóng ngủ say. Nhưng mà hôm nay cô cảm thấy thân thể mình rất mệt nhưng đầu óc lại vô c*̀ng tỉnh táo.Những lời mà Mia nói với cô hôm qua không ngừng vang vọng trong đầu cô.Cho dù cô muốn ngủ thế nào thì cảnh tượng Phạm Nhật Minh và Hà Tử Ngưng chạy song song với nhau cũng lần lượt tái hiện trong đầu cô.Phạm Nhật Minh nhận ra cô chưa ngủ, anh nhướng mày hỏi: “Còn có sức mà ngẩn người sao? Còn không ngủ được sao?”Nguyễn Nhật Linh hiểu ẩn ý của anh. Cô lo anh lại muốn lần nữa, vội vàng nói: “Em ngủ ngay đây.”Nhưng mà đầu óc cô ko chịu sự khống chế. Càng không muốn nghĩ thì những hình ảnh không ngừng trái hiện trong đầu cô.Cuối cùng Nguyễn Nhật Linh thật sự nhịn không nổi, cô chọc chọc ngực anh, sau đó ngẩng đầu lên nhìn anh và nhỏ giọng hỏi: “Phạm Nhật Minh! Anh đã ngủ chưa?”Phạm Nhật Minh đã sớm nhận ra cô có tâm sự, vì thế chờ cô nói.Anh bật đèn đầu giường lên, ánh mắt nhìn cô gái trong lòng ngực, giọng nói kiên nhẫn: “Anh chưa ngủ, nói đi, em muốn nói gì?”Khi Nguyễn Khánh Linh thấy người đàn ông đi mở đèn, cô liền biết chắc chắn rằng anh đã nhận ra tâm sự của mình, thế nhưng cô không dám hỏi thẳng anh về việc của Hà Tử Ngưng vì nếu làm thế sẽ khiến anh cảm thấy cô là một người rất nhỏ nhen.Cô cũng không thể làm gì khác hơn là tìm đề khác để nói: “Hôm đó không phải anh cùng bạn anh đi đua ngựa sao? Tại sao bây giờ lại tới đây tìm em?”“Thấy không có gì nên đến tìm em thôi.” Phạm Nhật Minh nhanh chóng trả lời.“Thế còn bạn của anh thì sao? Khi anh đi bạn bè của anh không nói gì sao?” Nguyễn Khánh Linh vẫn cảm thấy khó hiểu.Phạm Nhật Minh nhìn cô, lên tiếng: “Bọn họ không sao cả.”“…”Lúc này, Nguyễn Khánh Linh thật sự không biết nên nói gì, cô vô cùng để ý đến mối quan hệ giữa Hà Tử Ngưng và Phạm Nhật Minh. Thế nhưng nếu muốn cô chủ động hỏi thì cô cảm thấy không dễ như thế.Mặc dù Mia đã nói với cô những phản ứng dị thường của Hà Tử Ngưng thế nhưng đó cũng chỉ là những suy đoán của Mia mà thôi, cũng không thể xem là thật được. Nếu lỡ Phạm Nhật Minh thật sự xem Hà Tử Ngưng là em gái thì sao chứ?