Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…
Chương 1145
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 1145Chẳng qua là anh ta cũng chỉ tạm thời rời đi trong một khoảng thời gian chứ không biến mất một lần nữa.Chẳng qua bao lâu, anh sẽ lại trở về đây lần nữa, đến lúc đó…Mạch Phong Trần nhìn Nguyễn Khánh Linh, khóe miệng hiện lên một nụ cười ôn hòa.Đến lúc đó, anh ta sẽ dùng tất cả biện pháp để Nguyễn Khánh Linh ở lại bên cạnh mình, lần nữa cướp cô khỏi tay Phạm Nhật Minh.“Không cần phải tiễn anh đâu. Bên ngoài rất lạnh, em mau vào trong ngồi đi.”Mạch Phong Trần nói.Nguyễn Khánh Linh lắc đầu một cái, cô vẫn còn muốn tiễn anh đi thế nhưng lại bị Mạch Phong Trần từ chối, anh ta lại cười nói: “Cô bé ngốc, anh cũng không phải đi luôn. Nếu em cứ kiên quyết muốn làm thế thì chẳng phải là muốn anh đi luôn sao?”“Đương nhiên là không rồi.”Nguyễn Khánh Linh vội vàng từ chối.Ngay sau đó, người đàn ông nở nụ cười dịu dàng, anh ta đưa tay xoa đầu cô, lại nói: “Vậy là được rồi, cho nên em không cần phải tiễn anh đâu. Ngược lại sau khi anh về nữa anh có thể đến đón anh.”Nghe thấy anh ta nói thế, Nguyễn Khánh Linh đành gật đầu, sau đó quyến luyến không thôi đưa mắt nhìn người đàn ông rời khỏi đó.Sau khi Mạch Phong Trần rời khỏi nơi này, nụ cười dịu dàng trên mặt dần biến mất.Anh ta đi tới chỗ đậu xe, vừa khéo chạm mặt với Phạm Nhật Minh vừa trở về. Lần này hai người họ cũng không còn cách nào làm như không thấy nhau.Hai người họ đều dừng bước, đối mặt nhau.Hai người họ đều có thể nhìn thấy sự chán ghét từ trong mắt của đối phương. Ngoại trừ sự chán ghét này ra thì còn có một chút lạnh lẽo không rõ.Có lẽ bởi vì cả hai người đều ưu tú giống nhau, lại bởi vì cùng yêu một người phụ nữ.Điều này đã định trước rằng bọn họ phải trở thành đối thủ của nhau.“Phải về nước sao?”Phạm Nhật Minh lên tiếng trước, giọng nói của anh vô cùng bình tĩnh, không chút hào hứng nào, cũng không tự xem mình như người chiến thắng.“Tôi biết anh đang muốn làm gì. Cũng biết được rốt cuộc anh đã làm gì để có thể cưới được Nguyễn Khánh Linh.”Mạch Phong Trần cũng không trả lời thẳng vào câu hỏi của Phạm Nhật Minh, ánh mắt nhỏ sắc bén của người đàn ông tỏa ra sự lạnh lẽo. Ánh mắt của anh ta trông vô cùng sắc bén và lạnh lùng.Thế nhưng Phạm Nhật Minh cũng không bị ảnh hưởng bởi lời nói của anh ta, thậm chí anh còn cười một tiếng, thế nhưng trên nụ cười này lại không hề có chút nhiệt độ nào.Anh lại hỏi ngược lại: “Thật không? Nếu anh đã biết rõ như thế vậy tại sao không đưa cô theo? Hoặc cũng có thể nói, anh cơ bản không thể đưa cô ấy đi được.”Âm thanh trong trẻo của người đàn ông bỗng nhiên mang theo vẻ khó nói.
Chương 1145
Chẳng qua là anh ta cũng chỉ tạm thời rời đi trong một khoảng thời gian chứ không biến mất một lần nữa.
Chẳng qua bao lâu, anh sẽ lại trở về đây lần nữa, đến lúc đó…
Mạch Phong Trần nhìn Nguyễn Khánh Linh, khóe miệng hiện lên một nụ cười ôn hòa.
Đến lúc đó, anh ta sẽ dùng tất cả biện pháp để Nguyễn Khánh Linh ở lại bên cạnh mình, lần nữa cướp cô khỏi tay Phạm Nhật Minh.
“Không cần phải tiễn anh đâu. Bên ngoài rất lạnh, em mau vào trong ngồi đi.”
Mạch Phong Trần nói.
Nguyễn Khánh Linh lắc đầu một cái, cô vẫn còn muốn tiễn anh đi thế nhưng lại bị Mạch Phong Trần từ chối, anh ta lại cười nói: “Cô bé ngốc, anh cũng không phải đi luôn. Nếu em cứ kiên quyết muốn làm thế thì chẳng phải là muốn anh đi luôn sao?”
“Đương nhiên là không rồi.”
Nguyễn Khánh Linh vội vàng từ chối.
Ngay sau đó, người đàn ông nở nụ cười dịu dàng, anh ta đưa tay xoa đầu cô, lại nói: “Vậy là được rồi, cho nên em không cần phải tiễn anh đâu. Ngược lại sau khi anh về nữa anh có thể đến đón anh.”
Nghe thấy anh ta nói thế, Nguyễn Khánh Linh đành gật đầu, sau đó quyến luyến không thôi đưa mắt nhìn người đàn ông rời khỏi đó.
Sau khi Mạch Phong Trần rời khỏi nơi này, nụ cười dịu dàng trên mặt dần biến mất.
Anh ta đi tới chỗ đậu xe, vừa khéo chạm mặt với Phạm Nhật Minh vừa trở về. Lần này hai người họ cũng không còn cách nào làm như không thấy nhau.
Hai người họ đều dừng bước, đối mặt nhau.
Hai người họ đều có thể nhìn thấy sự chán ghét từ trong mắt của đối phương. Ngoại trừ sự chán ghét này ra thì còn có một chút lạnh lẽo không rõ.
Có lẽ bởi vì cả hai người đều ưu tú giống nhau, lại bởi vì cùng yêu một người phụ nữ.
Điều này đã định trước rằng bọn họ phải trở thành đối thủ của nhau.
“Phải về nước sao?”
Phạm Nhật Minh lên tiếng trước, giọng nói của anh vô cùng bình tĩnh, không chút hào hứng nào, cũng không tự xem mình như người chiến thắng.
“Tôi biết anh đang muốn làm gì. Cũng biết được rốt cuộc anh đã làm gì để có thể cưới được Nguyễn Khánh Linh.”
Mạch Phong Trần cũng không trả lời thẳng vào câu hỏi của Phạm Nhật Minh, ánh mắt nhỏ sắc bén của người đàn ông tỏa ra sự lạnh lẽo. Ánh mắt của anh ta trông vô cùng sắc bén và lạnh lùng.
Thế nhưng Phạm Nhật Minh cũng không bị ảnh hưởng bởi lời nói của anh ta, thậm chí anh còn cười một tiếng, thế nhưng trên nụ cười này lại không hề có chút nhiệt độ nào.
Anh lại hỏi ngược lại: “Thật không? Nếu anh đã biết rõ như thế vậy tại sao không đưa cô theo? Hoặc cũng có thể nói, anh cơ bản không thể đưa cô ấy đi được.”
Âm thanh trong trẻo của người đàn ông bỗng nhiên mang theo vẻ khó nói.
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 1145Chẳng qua là anh ta cũng chỉ tạm thời rời đi trong một khoảng thời gian chứ không biến mất một lần nữa.Chẳng qua bao lâu, anh sẽ lại trở về đây lần nữa, đến lúc đó…Mạch Phong Trần nhìn Nguyễn Khánh Linh, khóe miệng hiện lên một nụ cười ôn hòa.Đến lúc đó, anh ta sẽ dùng tất cả biện pháp để Nguyễn Khánh Linh ở lại bên cạnh mình, lần nữa cướp cô khỏi tay Phạm Nhật Minh.“Không cần phải tiễn anh đâu. Bên ngoài rất lạnh, em mau vào trong ngồi đi.”Mạch Phong Trần nói.Nguyễn Khánh Linh lắc đầu một cái, cô vẫn còn muốn tiễn anh đi thế nhưng lại bị Mạch Phong Trần từ chối, anh ta lại cười nói: “Cô bé ngốc, anh cũng không phải đi luôn. Nếu em cứ kiên quyết muốn làm thế thì chẳng phải là muốn anh đi luôn sao?”“Đương nhiên là không rồi.”Nguyễn Khánh Linh vội vàng từ chối.Ngay sau đó, người đàn ông nở nụ cười dịu dàng, anh ta đưa tay xoa đầu cô, lại nói: “Vậy là được rồi, cho nên em không cần phải tiễn anh đâu. Ngược lại sau khi anh về nữa anh có thể đến đón anh.”Nghe thấy anh ta nói thế, Nguyễn Khánh Linh đành gật đầu, sau đó quyến luyến không thôi đưa mắt nhìn người đàn ông rời khỏi đó.Sau khi Mạch Phong Trần rời khỏi nơi này, nụ cười dịu dàng trên mặt dần biến mất.Anh ta đi tới chỗ đậu xe, vừa khéo chạm mặt với Phạm Nhật Minh vừa trở về. Lần này hai người họ cũng không còn cách nào làm như không thấy nhau.Hai người họ đều dừng bước, đối mặt nhau.Hai người họ đều có thể nhìn thấy sự chán ghét từ trong mắt của đối phương. Ngoại trừ sự chán ghét này ra thì còn có một chút lạnh lẽo không rõ.Có lẽ bởi vì cả hai người đều ưu tú giống nhau, lại bởi vì cùng yêu một người phụ nữ.Điều này đã định trước rằng bọn họ phải trở thành đối thủ của nhau.“Phải về nước sao?”Phạm Nhật Minh lên tiếng trước, giọng nói của anh vô cùng bình tĩnh, không chút hào hứng nào, cũng không tự xem mình như người chiến thắng.“Tôi biết anh đang muốn làm gì. Cũng biết được rốt cuộc anh đã làm gì để có thể cưới được Nguyễn Khánh Linh.”Mạch Phong Trần cũng không trả lời thẳng vào câu hỏi của Phạm Nhật Minh, ánh mắt nhỏ sắc bén của người đàn ông tỏa ra sự lạnh lẽo. Ánh mắt của anh ta trông vô cùng sắc bén và lạnh lùng.Thế nhưng Phạm Nhật Minh cũng không bị ảnh hưởng bởi lời nói của anh ta, thậm chí anh còn cười một tiếng, thế nhưng trên nụ cười này lại không hề có chút nhiệt độ nào.Anh lại hỏi ngược lại: “Thật không? Nếu anh đã biết rõ như thế vậy tại sao không đưa cô theo? Hoặc cũng có thể nói, anh cơ bản không thể đưa cô ấy đi được.”Âm thanh trong trẻo của người đàn ông bỗng nhiên mang theo vẻ khó nói.