Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…
Chương 1409
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 1409Là Mạch Phong Trần.Đây là lần đầu tiên anh ta gọi điện cho Nguyễn Khánh Linh sau khi ra nước ngoài.Thấy điện thoại của anh ta, Nguyễn Khánh Linh cũng hơi ngạc nhiên, không biết anh ta gọi đến có chuyện gì.Nhưng mà cô cũng không tránh Phạm Nhật Minh, đứng bên cạnh anh nghe điện thoại.“Phong Trần, sao thế?”“Không có gì, chỉ là muốn hỏi thử xem em đang làm gì?”Mạch Phong Trần nói.“À, em đang đi shopping.”“Được, Khánh Linh, anh về nước rồi, chúng ta hẹn gặp đi.”Nghe vậy Nguyễn Khánh Linh cười nói: “Được.”Lúc này Phạm Nhật Minh đứng bên cạnh nhìn thấy nụ cười của cô, anh híp mắt một cái, trong lòng có vẻ không vui.Nói chuyện với anh ta có gì đáng cười chứ?Bỗng nhiên anh chỉ vào một bản mẫu trong đó, hỏi: “Khánh Linh, em xem thử xem giường em bé này thế nào?”Anh cố ý nói lớn giọng, đảm bảo đầu bên kia có thể nghe thấy.Nguyễn Khánh Linh không đoán được ý đồ của anh, cô nhìn theo hướng ngón tay của Phạm Nhật Minh, gật đầu: “Được đấy, màu cũng rất đẹp.”Quả nhiên đầu dây bên kia nghe được giọng của Phạm Nhật Minh, còn cả lời của anh nói.Mạch Phong Trần chỉ cảm thấy ngực vô cùng khó chịu, anh ta vừa khiếp sợ lại vừa không thể tin được, anh ta gần như không khống chế được tâm trạng của mình, hỏi: “Khánh Linh, em mang thai sao?”“Đúng vậy.”Nguyễn Khánh Linh rất tự nhiên nói.Vì cô chỉ xem Mạch Phong Trần như anh trai của mình nên cũng không nghĩ là tin tức này sẽ khiến anh ta shock.Đầu dây bên kia bỗng nhiên im bặt.Nguyễn Khánh Linh đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy Mạch Phong Trần nói gì, cô cảm thấy rất kỳ lạ, còn tưởng là điện thoại không có tín hiệu, nhưng mà cô nhìn thử trên điện thoại, vẫn có tín hiệu mà…Đã có chuyện gì thế?Vậy nên cô alo một tiếng: “Phong Trần, anh còn đó không?”Mạch Phong Trần bên kia cuối cùng cũng lên tiếng, chỉ là cô nghe được giọng của anh ta không giống ban nãy, giống như đang cực kỳ đè nén gì đó.Chỉ nghe người đàn ông nói: “Khánh Linh, chúc mừng em, đến lúc đó khi đứa bé đầy tháng nhất định phải gọi anh… anh sẽ cho đứa bé bao lì xì lớn nhất.”“Được.”Nguyễn Khánh Linh cũng cười cười, cũng chỉ cho là Mạch Phong Trần đang nói đùa, cũng không tin là thật.Cô lại nói: “Phong Trần, em và Nhật Minh đang đi xem giường em bé, nói chuyện sau được không?”Mạch Phong Trần cười khổ: “Được.”Trong lúc Nguyễn Khánh Linh định cúp điện thoại, Mạch Phong Trần bỗng lên tiếng:“Từ từ đã Khánh Linh, anh có chuyện muốn nhắc nhở em.”
Chương 1409
Là Mạch Phong Trần.
Đây là lần đầu tiên anh ta gọi điện cho Nguyễn Khánh Linh sau khi ra nước ngoài.
Thấy điện thoại của anh ta, Nguyễn Khánh Linh cũng hơi ngạc nhiên, không biết anh ta gọi đến có chuyện gì.
Nhưng mà cô cũng không tránh Phạm Nhật Minh, đứng bên cạnh anh nghe điện thoại.
“Phong Trần, sao thế?”
“Không có gì, chỉ là muốn hỏi thử xem em đang làm gì?”
Mạch Phong Trần nói.
“À, em đang đi shopping.”
“Được, Khánh Linh, anh về nước rồi, chúng ta hẹn gặp đi.”
Nghe vậy Nguyễn Khánh Linh cười nói: “Được.”
Lúc này Phạm Nhật Minh đứng bên cạnh nhìn thấy nụ cười của cô, anh híp mắt một cái, trong lòng có vẻ không vui.
Nói chuyện với anh ta có gì đáng cười chứ?
Bỗng nhiên anh chỉ vào một bản mẫu trong đó, hỏi: “Khánh Linh, em xem thử xem giường em bé này thế nào?”
Anh cố ý nói lớn giọng, đảm bảo đầu bên kia có thể nghe thấy.
Nguyễn Khánh Linh không đoán được ý đồ của anh, cô nhìn theo hướng ngón tay của Phạm Nhật Minh, gật đầu: “Được đấy, màu cũng rất đẹp.”
Quả nhiên đầu dây bên kia nghe được giọng của Phạm Nhật Minh, còn cả lời của anh nói.
Mạch Phong Trần chỉ cảm thấy ngực vô cùng khó chịu, anh ta vừa khiếp sợ lại vừa không thể tin được, anh ta gần như không khống chế được tâm trạng của mình, hỏi: “Khánh Linh, em mang thai sao?”
“Đúng vậy.”
Nguyễn Khánh Linh rất tự nhiên nói.
Vì cô chỉ xem Mạch Phong Trần như anh trai của mình nên cũng không nghĩ là tin tức này sẽ khiến anh ta shock.
Đầu dây bên kia bỗng nhiên im bặt.
Nguyễn Khánh Linh đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy Mạch Phong Trần nói gì, cô cảm thấy rất kỳ lạ, còn tưởng là điện thoại không có tín hiệu, nhưng mà cô nhìn thử trên điện thoại, vẫn có tín hiệu mà…
Đã có chuyện gì thế?
Vậy nên cô alo một tiếng: “Phong Trần, anh còn đó không?”
Mạch Phong Trần bên kia cuối cùng cũng lên tiếng, chỉ là cô nghe được giọng của anh ta không giống ban nãy, giống như đang cực kỳ đè nén gì đó.
Chỉ nghe người đàn ông nói: “Khánh Linh, chúc mừng em, đến lúc đó khi đứa bé đầy tháng nhất định phải gọi anh… anh sẽ cho đứa bé bao lì xì lớn nhất.”
“Được.”
Nguyễn Khánh Linh cũng cười cười, cũng chỉ cho là Mạch Phong Trần đang nói đùa, cũng không tin là thật.
Cô lại nói: “Phong Trần, em và Nhật Minh đang đi xem giường em bé, nói chuyện sau được không?”
Mạch Phong Trần cười khổ: “Được.”
Trong lúc Nguyễn Khánh Linh định cúp điện thoại, Mạch Phong Trần bỗng lên tiếng:
“Từ từ đã Khánh Linh, anh có chuyện muốn nhắc nhở em.”
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 1409Là Mạch Phong Trần.Đây là lần đầu tiên anh ta gọi điện cho Nguyễn Khánh Linh sau khi ra nước ngoài.Thấy điện thoại của anh ta, Nguyễn Khánh Linh cũng hơi ngạc nhiên, không biết anh ta gọi đến có chuyện gì.Nhưng mà cô cũng không tránh Phạm Nhật Minh, đứng bên cạnh anh nghe điện thoại.“Phong Trần, sao thế?”“Không có gì, chỉ là muốn hỏi thử xem em đang làm gì?”Mạch Phong Trần nói.“À, em đang đi shopping.”“Được, Khánh Linh, anh về nước rồi, chúng ta hẹn gặp đi.”Nghe vậy Nguyễn Khánh Linh cười nói: “Được.”Lúc này Phạm Nhật Minh đứng bên cạnh nhìn thấy nụ cười của cô, anh híp mắt một cái, trong lòng có vẻ không vui.Nói chuyện với anh ta có gì đáng cười chứ?Bỗng nhiên anh chỉ vào một bản mẫu trong đó, hỏi: “Khánh Linh, em xem thử xem giường em bé này thế nào?”Anh cố ý nói lớn giọng, đảm bảo đầu bên kia có thể nghe thấy.Nguyễn Khánh Linh không đoán được ý đồ của anh, cô nhìn theo hướng ngón tay của Phạm Nhật Minh, gật đầu: “Được đấy, màu cũng rất đẹp.”Quả nhiên đầu dây bên kia nghe được giọng của Phạm Nhật Minh, còn cả lời của anh nói.Mạch Phong Trần chỉ cảm thấy ngực vô cùng khó chịu, anh ta vừa khiếp sợ lại vừa không thể tin được, anh ta gần như không khống chế được tâm trạng của mình, hỏi: “Khánh Linh, em mang thai sao?”“Đúng vậy.”Nguyễn Khánh Linh rất tự nhiên nói.Vì cô chỉ xem Mạch Phong Trần như anh trai của mình nên cũng không nghĩ là tin tức này sẽ khiến anh ta shock.Đầu dây bên kia bỗng nhiên im bặt.Nguyễn Khánh Linh đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy Mạch Phong Trần nói gì, cô cảm thấy rất kỳ lạ, còn tưởng là điện thoại không có tín hiệu, nhưng mà cô nhìn thử trên điện thoại, vẫn có tín hiệu mà…Đã có chuyện gì thế?Vậy nên cô alo một tiếng: “Phong Trần, anh còn đó không?”Mạch Phong Trần bên kia cuối cùng cũng lên tiếng, chỉ là cô nghe được giọng của anh ta không giống ban nãy, giống như đang cực kỳ đè nén gì đó.Chỉ nghe người đàn ông nói: “Khánh Linh, chúc mừng em, đến lúc đó khi đứa bé đầy tháng nhất định phải gọi anh… anh sẽ cho đứa bé bao lì xì lớn nhất.”“Được.”Nguyễn Khánh Linh cũng cười cười, cũng chỉ cho là Mạch Phong Trần đang nói đùa, cũng không tin là thật.Cô lại nói: “Phong Trần, em và Nhật Minh đang đi xem giường em bé, nói chuyện sau được không?”Mạch Phong Trần cười khổ: “Được.”Trong lúc Nguyễn Khánh Linh định cúp điện thoại, Mạch Phong Trần bỗng lên tiếng:“Từ từ đã Khánh Linh, anh có chuyện muốn nhắc nhở em.”