Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…
Chương 1730
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 1730“Vâng.”Nguyễn Khánh Linh không lề mề nữa, cho dù chân vẫn còn mỏi, nhưng cũng không muốn vì vậy mà bỏ lỡ thời gian diễn ra phiên tòa.Đợi khi cô xuống tàng, ăn xong, Phạm Nhật Minh đưa cô lên máy bay tư nhân bay đến Hải Phòng.Trên đường đi, Nguyễn Khánh Linh lại nằm dựa vào trong vòng tay của người đàn ông, nhắm mắt lại nghỉ ngơi, Phạm Nhật Minh xem báo, bàn tay to lớn lâu lâu lại to v**t v* l*n đ*nh đầu cô, bầu không khí thật yên bình và yên tĩnh.Tuy nhiên, không lâu sau, cô gái nhỏ trong lòng liền xoay người, dường như rất khó chịu.Phạm Nhật Minh thấy vậy lập tức bỏ tờ báo xuống, nhìn cô, đè lại thân thể cô, lo lắng nói: “Sao vậy em?”Lúc này, Nguyễn Khánh Linh bực bội trừng anh một cái, phun ra hai chữ: “Đau eo.”Phạm Nhật Minh lập tức nhận ra, đáy mắt anh mang theo một chút ý cười, cũng không bực bội, ngón tay thon dài mảnh khảnh xoa bóp cho cô, cười nói: “Là tại anh sai, đêm qua không nên giày vò em tới như vậy.”“Hừ.”Có sự xoa bóp của Phạm Nhật Minh, cơn đau eo của Nguyễn Khánh Linh cuối cùng đã thuyên giảm rất nhiều.Thắt lưng được thả lỏng, thêm cả việc thái độ nhận lỗi của Phạm Nhật Minh rất tốt, Nguyễn Khánh Linh cũng không oán giận về anh nhiều như trước, cô khẽ hừ một tiếng, sau đó lại tìm một chỗ thoải mái trong vòng tay anh.“Chồng à, Nguyễn Khánh Nga có thể thắng kiện hay không?”Nguyễn Khánh Linh đột nhiên hỏi.Phạm Nhật Minh tiếp tục xoa eo cho cô, ôn tồn nói: “Không thể.”Nghe đến đây, Nguyễn Khánh Linh có chút khó chịu, cho dù trong lòng đã có sự chuẩn bị sẵn rồi.Nguyễn Khánh Nga đã giết người, mặc dù là ngộ sát, nhưng cô ta không thể thoát khỏi tội danh này.Nhưng cô nhớ những gì bà nội Nguyễn đã nói với cô, bà nội muốn cô chăm sóc cho Khánh Nga, nhưng cô lại không làm được điều đó, mà lại để cho Nguyễn Khánh Nga gây ra chuyện như vậy.Nguyễn Khánh Linh ít nhiều gì cũng có chút tự trách, tâm trạng cũng trở nên sa sút.Phạm Nhật Minh nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của cô, mặc dù anh không có cảm tình với Nguyễn Khánh Nga, nhưng vì cô vợ yêu dấu của mình, anh vẫn cất lời nói, giọng điệu mang theo ý an ủi.“Dù không thể thắng kiện nhưng luật sư sẽ đấu tranh để có mức án tốt nhất cho cô ấy, em đừng quá lo lắng.”Nguyễn Khánh Linh ngước mắt lên nhìn Phạm Nhật Minh, nhìn thấy ánh mắt an ủi của người đàn ông, cô cũng không còn phiền muộn như vậy nữa, chỉ lẳng lặng ôm lấy eo Phạm Nhật Minh.Nguyễn Khánh Linh luôn tin lời nói của Phạm Nhật Minh một cách vô điều kiện, lần này cũng không ngoại lệ.Trái tim của cô đã thả lỏng, nhưng cô vẫn không thể hoàn toàn buông xuống, nhưng Nguyễn Khánh Linh không muốn Phạm Nhật Minh lo lắng cho cô, vì vậy cô không thể hiện cảm xúc tiêu cực của mình ra bên ngoài.Khi máy bay đến Hải Phòng, Phạm Nhật Minh vẫn còn nhớ Nguyễn Khánh Linh oán giận rằng đau eo lúc trên đường đi, anh liền bế lấy người phụ nữ rồi xuống máy bay.Cả một đường sau đó anh đều bế cô đến tận chiếc xe chuyên dụng đến đón họ.Lúc đầu Nguyễn Khánh Linh còn xấu hổ, muốn tự mình xuống rồi đi, nhưng lại bị nụ cười của người đàn ông ngăn lại.
Chương 1730
“Vâng.”
Nguyễn Khánh Linh không lề mề nữa, cho dù chân vẫn còn mỏi, nhưng cũng không muốn vì vậy mà bỏ lỡ thời gian diễn ra phiên tòa.
Đợi khi cô xuống tàng, ăn xong, Phạm Nhật Minh đưa cô lên máy bay tư nhân bay đến Hải Phòng.
Trên đường đi, Nguyễn Khánh Linh lại nằm dựa vào trong vòng tay của người đàn ông, nhắm mắt lại nghỉ ngơi, Phạm Nhật Minh xem báo, bàn tay to lớn lâu lâu lại to v**t v* l*n đ*nh đầu cô, bầu không khí thật yên bình và yên tĩnh.
Tuy nhiên, không lâu sau, cô gái nhỏ trong lòng liền xoay người, dường như rất khó chịu.
Phạm Nhật Minh thấy vậy lập tức bỏ tờ báo xuống, nhìn cô, đè lại thân thể cô, lo lắng nói: “Sao vậy em?”
Lúc này, Nguyễn Khánh Linh bực bội trừng anh một cái, phun ra hai chữ: “Đau eo.”
Phạm Nhật Minh lập tức nhận ra, đáy mắt anh mang theo một chút ý cười, cũng không bực bội, ngón tay thon dài mảnh khảnh xoa bóp cho cô, cười nói: “Là tại anh sai, đêm qua không nên giày vò em tới như vậy.”
“Hừ.”
Có sự xoa bóp của Phạm Nhật Minh, cơn đau eo của Nguyễn Khánh Linh cuối cùng đã thuyên giảm rất nhiều.
Thắt lưng được thả lỏng, thêm cả việc thái độ nhận lỗi của Phạm Nhật Minh rất tốt, Nguyễn Khánh Linh cũng không oán giận về anh nhiều như trước, cô khẽ hừ một tiếng, sau đó lại tìm một chỗ thoải mái trong vòng tay anh.
“Chồng à, Nguyễn Khánh Nga có thể thắng kiện hay không?”
Nguyễn Khánh Linh đột nhiên hỏi.
Phạm Nhật Minh tiếp tục xoa eo cho cô, ôn tồn nói: “Không thể.”
Nghe đến đây, Nguyễn Khánh Linh có chút khó chịu, cho dù trong lòng đã có sự chuẩn bị sẵn rồi.
Nguyễn Khánh Nga đã giết người, mặc dù là ngộ sát, nhưng cô ta không thể thoát khỏi tội danh này.
Nhưng cô nhớ những gì bà nội Nguyễn đã nói với cô, bà nội muốn cô chăm sóc cho Khánh Nga, nhưng cô lại không làm được điều đó, mà lại để cho Nguyễn Khánh Nga gây ra chuyện như vậy.
Nguyễn Khánh Linh ít nhiều gì cũng có chút tự trách, tâm trạng cũng trở nên sa sút.
Phạm Nhật Minh nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của cô, mặc dù anh không có cảm tình với Nguyễn Khánh Nga, nhưng vì cô vợ yêu dấu của mình, anh vẫn cất lời nói, giọng điệu mang theo ý an ủi.
“Dù không thể thắng kiện nhưng luật sư sẽ đấu tranh để có mức án tốt nhất cho cô ấy, em đừng quá lo lắng.”
Nguyễn Khánh Linh ngước mắt lên nhìn Phạm Nhật Minh, nhìn thấy ánh mắt an ủi của người đàn ông, cô cũng không còn phiền muộn như vậy nữa, chỉ lẳng lặng ôm lấy eo Phạm Nhật Minh.
Nguyễn Khánh Linh luôn tin lời nói của Phạm Nhật Minh một cách vô điều kiện, lần này cũng không ngoại lệ.
Trái tim của cô đã thả lỏng, nhưng cô vẫn không thể hoàn toàn buông xuống, nhưng Nguyễn Khánh Linh không muốn Phạm Nhật Minh lo lắng cho cô, vì vậy cô không thể hiện cảm xúc tiêu cực của mình ra bên ngoài.
Khi máy bay đến Hải Phòng, Phạm Nhật Minh vẫn còn nhớ Nguyễn Khánh Linh oán giận rằng đau eo lúc trên đường đi, anh liền bế lấy người phụ nữ rồi xuống máy bay.
Cả một đường sau đó anh đều bế cô đến tận chiếc xe chuyên dụng đến đón họ.
Lúc đầu Nguyễn Khánh Linh còn xấu hổ, muốn tự mình xuống rồi đi, nhưng lại bị nụ cười của người đàn ông ngăn lại.
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 1730“Vâng.”Nguyễn Khánh Linh không lề mề nữa, cho dù chân vẫn còn mỏi, nhưng cũng không muốn vì vậy mà bỏ lỡ thời gian diễn ra phiên tòa.Đợi khi cô xuống tàng, ăn xong, Phạm Nhật Minh đưa cô lên máy bay tư nhân bay đến Hải Phòng.Trên đường đi, Nguyễn Khánh Linh lại nằm dựa vào trong vòng tay của người đàn ông, nhắm mắt lại nghỉ ngơi, Phạm Nhật Minh xem báo, bàn tay to lớn lâu lâu lại to v**t v* l*n đ*nh đầu cô, bầu không khí thật yên bình và yên tĩnh.Tuy nhiên, không lâu sau, cô gái nhỏ trong lòng liền xoay người, dường như rất khó chịu.Phạm Nhật Minh thấy vậy lập tức bỏ tờ báo xuống, nhìn cô, đè lại thân thể cô, lo lắng nói: “Sao vậy em?”Lúc này, Nguyễn Khánh Linh bực bội trừng anh một cái, phun ra hai chữ: “Đau eo.”Phạm Nhật Minh lập tức nhận ra, đáy mắt anh mang theo một chút ý cười, cũng không bực bội, ngón tay thon dài mảnh khảnh xoa bóp cho cô, cười nói: “Là tại anh sai, đêm qua không nên giày vò em tới như vậy.”“Hừ.”Có sự xoa bóp của Phạm Nhật Minh, cơn đau eo của Nguyễn Khánh Linh cuối cùng đã thuyên giảm rất nhiều.Thắt lưng được thả lỏng, thêm cả việc thái độ nhận lỗi của Phạm Nhật Minh rất tốt, Nguyễn Khánh Linh cũng không oán giận về anh nhiều như trước, cô khẽ hừ một tiếng, sau đó lại tìm một chỗ thoải mái trong vòng tay anh.“Chồng à, Nguyễn Khánh Nga có thể thắng kiện hay không?”Nguyễn Khánh Linh đột nhiên hỏi.Phạm Nhật Minh tiếp tục xoa eo cho cô, ôn tồn nói: “Không thể.”Nghe đến đây, Nguyễn Khánh Linh có chút khó chịu, cho dù trong lòng đã có sự chuẩn bị sẵn rồi.Nguyễn Khánh Nga đã giết người, mặc dù là ngộ sát, nhưng cô ta không thể thoát khỏi tội danh này.Nhưng cô nhớ những gì bà nội Nguyễn đã nói với cô, bà nội muốn cô chăm sóc cho Khánh Nga, nhưng cô lại không làm được điều đó, mà lại để cho Nguyễn Khánh Nga gây ra chuyện như vậy.Nguyễn Khánh Linh ít nhiều gì cũng có chút tự trách, tâm trạng cũng trở nên sa sút.Phạm Nhật Minh nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của cô, mặc dù anh không có cảm tình với Nguyễn Khánh Nga, nhưng vì cô vợ yêu dấu của mình, anh vẫn cất lời nói, giọng điệu mang theo ý an ủi.“Dù không thể thắng kiện nhưng luật sư sẽ đấu tranh để có mức án tốt nhất cho cô ấy, em đừng quá lo lắng.”Nguyễn Khánh Linh ngước mắt lên nhìn Phạm Nhật Minh, nhìn thấy ánh mắt an ủi của người đàn ông, cô cũng không còn phiền muộn như vậy nữa, chỉ lẳng lặng ôm lấy eo Phạm Nhật Minh.Nguyễn Khánh Linh luôn tin lời nói của Phạm Nhật Minh một cách vô điều kiện, lần này cũng không ngoại lệ.Trái tim của cô đã thả lỏng, nhưng cô vẫn không thể hoàn toàn buông xuống, nhưng Nguyễn Khánh Linh không muốn Phạm Nhật Minh lo lắng cho cô, vì vậy cô không thể hiện cảm xúc tiêu cực của mình ra bên ngoài.Khi máy bay đến Hải Phòng, Phạm Nhật Minh vẫn còn nhớ Nguyễn Khánh Linh oán giận rằng đau eo lúc trên đường đi, anh liền bế lấy người phụ nữ rồi xuống máy bay.Cả một đường sau đó anh đều bế cô đến tận chiếc xe chuyên dụng đến đón họ.Lúc đầu Nguyễn Khánh Linh còn xấu hổ, muốn tự mình xuống rồi đi, nhưng lại bị nụ cười của người đàn ông ngăn lại.