Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 464: Anh Đang Dần Dần Trở Nên Đồi Bại
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Khi Lạc Minh Ánh thấy thì rất đau lòng thay cho Phó Quân Tiêu.Cô ta không nói hai lời, liền rời đi rồi lúc quay lại đã cầm trên tay một miếng băng cá nhân lớn.“Tổng giám đốc Phó, vết thương trên mu bàn tay của anh vẫn nên xử lý đi ạ”Lạc Minh Ánh nhẹ nhàng đặt băng cá nhân lên trên bàn, cạnh bàn tay của Phó Quân Tiêu.Bàn tay cầm bút của Phó Quân Tiêu khựng lại một lúc, ánh mắt của anh nhìn xuống hai hàng dấu răng trên mu bàn tay rồi trong đầu nhớ lại hình ảnh sáng nay mà khóe miệng không khỏi nhếch lên mỉm cười.Chuyện này đều là tại anh hết cả.Khi trời vừa tảng sáng, anh vừa mở mắt liền nhìn thấy một bức tranh sống động và đầy cám dỗ đập vào mắt.Kỳ Anh đang lặng lẽ nằm bên cạnh anh, chiếc váy ngủ màu trắng của cô để hở một nửa làm lộ ra bờ vai tròn trịa và b* ng*c căng sữa cũng hở ra một nửa.Tấm chăn lụa tơ tằm cũng bị cô đá văng ra và cặp mông đào ngọt ngào dính sát vào váy cùng với đôi chân thon dài cân đối hiện ra trước mắt anh..Ngay lập tức các tế bào đang nghỉ ngơi của anh bị đánh thức bởi vẻ đẹp của cô.Anh không kìm chế được dòng điện k*ch th*ch trong người nên chậm rãi duỗi ngón trỏ ra, dọc theo đường cong hấp dẫn trên cơ thể cô mà nhẹ nhàng vuốt từ sống lưng cổ của cô đến đốt sống đuôi và uốn cong một đường xuống phía dưới.Và vì thế...Anh không thể kìm lại...Anh thừa dịp cô ngủ say mà tập kích cố.Kết quả là anh đã bị cô đánh trả.Nếu anh nhớ không làm thì dường như Kỳ Anh đã cắn anh hơn một lần.Hơn nữa, mỗi lần ra tay đều rất nặng.Khi anh suy nghĩ đến điểm này, Phó Quận Tiêu vuốt trán bất lực.Chuyện này thật sự rất hao tâm tổn trí.Thật ra khi Phó Quân Bác nói rằng màng trinh của Kỳ Anh đã từng bị vá lại nhưng anh không quan tâm đến điều đó chút nào.Bởi vì có phải vá hay không thì anh cũng đã nếm thử qua rồi.Thứ nhất, không có vấn đề gì cả.Thứ hai, trong lòng anh cũng biết rất rõ ràng.Tuy nhiên, anh phát hiện ra rằng anh cần phải tiết chế lại một chút h*m m**n của anh đối với Kỳ Anh.Phó Quân Bác đặt tay lên tay vịn của chiếc ghế sô pha, chống đỡ thật chắc chắn rồi anh ấy đứng bật dậy khỏi ghế, đồng thời đẩy Tô Hoài Lan ngã xuống đất một cách không thương tiếc.Tô Hoài Lan vặn eo, tự mình đứng dậy từ trên mặt đất và lại tặng cơ thể của cô ta đến trước mặt Phó Quân Bác một lần nữa.Cô ta đưa hai tay lên ôm cổ anh ấy không chịu buông, vừa v**t v* b* ng*c của anh ấy vừa hôn lên quả táo Adam đang lên xuống của anh ấy.“Em là Kỳ Anh của anh, anh không cần em nữa sao?” Tô Hoài Lan bắt chước giọng nói của Đồng Kỳ Anh y như đúc.Khoảnh khắc đó đã khiến anh ấy suýt chút nữa nghĩ rằng người phụ nữ trước mặt anh ấy chính là Đồng Kỳ Anh.Ngay sau đó Phó Quân Bác nắm lấy cánh tay của Tô Hoài Lan và đột nhiên đôi mắt của anh, ấy trở nên khát máu và bạo lực.Anh ấy ném cô ta lên giường và lại ức h**p người đàn bà để tiện này một lần nữa..
Khi Lạc Minh Ánh thấy thì rất đau lòng thay cho Phó Quân Tiêu.
Cô ta không nói hai lời, liền rời đi rồi lúc quay lại đã cầm trên tay một miếng băng cá nhân lớn.
“Tổng giám đốc Phó, vết thương trên mu bàn tay của anh vẫn nên xử lý đi ạ”
Lạc Minh Ánh nhẹ nhàng đặt băng cá nhân lên trên bàn, cạnh bàn tay của Phó Quân Tiêu.
Bàn tay cầm bút của Phó Quân Tiêu khựng lại một lúc, ánh mắt của anh nhìn xuống hai hàng dấu răng trên mu bàn tay rồi trong đầu nhớ lại hình ảnh sáng nay mà khóe miệng không khỏi nhếch lên mỉm cười.
Chuyện này đều là tại anh hết cả.
Khi trời vừa tảng sáng, anh vừa mở mắt liền nhìn thấy một bức tranh sống động và đầy cám dỗ đập vào mắt.
Kỳ Anh đang lặng lẽ nằm bên cạnh anh, chiếc váy ngủ màu trắng của cô để hở một nửa làm lộ ra bờ vai tròn trịa và b* ng*c căng sữa cũng hở ra một nửa.
Tấm chăn lụa tơ tằm cũng bị cô đá văng ra và cặp mông đào ngọt ngào dính sát vào váy cùng với đôi chân thon dài cân đối hiện ra trước mắt anh..
Ngay lập tức các tế bào đang nghỉ ngơi của anh bị đánh thức bởi vẻ đẹp của cô.
Anh không kìm chế được dòng điện k*ch th*ch trong người nên chậm rãi duỗi ngón trỏ ra, dọc theo đường cong hấp dẫn trên cơ thể cô mà nhẹ nhàng vuốt từ sống lưng cổ của cô đến đốt sống đuôi và uốn cong một đường xuống phía dưới.
Và vì thế...
Anh không thể kìm lại...
Anh thừa dịp cô ngủ say mà tập kích cố.
Kết quả là anh đã bị cô đánh trả.
Nếu anh nhớ không làm thì dường như Kỳ Anh đã cắn anh hơn một lần.
Hơn nữa, mỗi lần ra tay đều rất nặng.
Khi anh suy nghĩ đến điểm này, Phó Quận Tiêu vuốt trán bất lực.
Chuyện này thật sự rất hao tâm tổn trí.
Thật ra khi Phó Quân Bác nói rằng màng trinh của Kỳ Anh đã từng bị vá lại nhưng anh không quan tâm đến điều đó chút nào.
Bởi vì có phải vá hay không thì anh cũng đã nếm thử qua rồi.
Thứ nhất, không có vấn đề gì cả.
Thứ hai, trong lòng anh cũng biết rất rõ ràng.
Tuy nhiên, anh phát hiện ra rằng anh cần phải tiết chế lại một chút h*m m**n của anh đối với Kỳ Anh.
Phó Quân Bác đặt tay lên tay vịn của chiếc ghế sô pha, chống đỡ thật chắc chắn rồi anh ấy đứng bật dậy khỏi ghế, đồng thời đẩy Tô Hoài Lan ngã xuống đất một cách không thương tiếc.
Tô Hoài Lan vặn eo, tự mình đứng dậy từ trên mặt đất và lại tặng cơ thể của cô ta đến trước mặt Phó Quân Bác một lần nữa.
Cô ta đưa hai tay lên ôm cổ anh ấy không chịu buông, vừa v**t v* b* ng*c của anh ấy vừa hôn lên quả táo Adam đang lên xuống của anh ấy.
“Em là Kỳ Anh của anh, anh không cần em nữa sao?” Tô Hoài Lan bắt chước giọng nói của Đồng Kỳ Anh y như đúc.
Khoảnh khắc đó đã khiến anh ấy suýt chút nữa nghĩ rằng người phụ nữ trước mặt anh ấy chính là Đồng Kỳ Anh.
Ngay sau đó Phó Quân Bác nắm lấy cánh tay của Tô Hoài Lan và đột nhiên đôi mắt của anh, ấy trở nên khát máu và bạo lực.
Anh ấy ném cô ta lên giường và lại ức h**p người đàn bà để tiện này một lần nữa..
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Khi Lạc Minh Ánh thấy thì rất đau lòng thay cho Phó Quân Tiêu.Cô ta không nói hai lời, liền rời đi rồi lúc quay lại đã cầm trên tay một miếng băng cá nhân lớn.“Tổng giám đốc Phó, vết thương trên mu bàn tay của anh vẫn nên xử lý đi ạ”Lạc Minh Ánh nhẹ nhàng đặt băng cá nhân lên trên bàn, cạnh bàn tay của Phó Quân Tiêu.Bàn tay cầm bút của Phó Quân Tiêu khựng lại một lúc, ánh mắt của anh nhìn xuống hai hàng dấu răng trên mu bàn tay rồi trong đầu nhớ lại hình ảnh sáng nay mà khóe miệng không khỏi nhếch lên mỉm cười.Chuyện này đều là tại anh hết cả.Khi trời vừa tảng sáng, anh vừa mở mắt liền nhìn thấy một bức tranh sống động và đầy cám dỗ đập vào mắt.Kỳ Anh đang lặng lẽ nằm bên cạnh anh, chiếc váy ngủ màu trắng của cô để hở một nửa làm lộ ra bờ vai tròn trịa và b* ng*c căng sữa cũng hở ra một nửa.Tấm chăn lụa tơ tằm cũng bị cô đá văng ra và cặp mông đào ngọt ngào dính sát vào váy cùng với đôi chân thon dài cân đối hiện ra trước mắt anh..Ngay lập tức các tế bào đang nghỉ ngơi của anh bị đánh thức bởi vẻ đẹp của cô.Anh không kìm chế được dòng điện k*ch th*ch trong người nên chậm rãi duỗi ngón trỏ ra, dọc theo đường cong hấp dẫn trên cơ thể cô mà nhẹ nhàng vuốt từ sống lưng cổ của cô đến đốt sống đuôi và uốn cong một đường xuống phía dưới.Và vì thế...Anh không thể kìm lại...Anh thừa dịp cô ngủ say mà tập kích cố.Kết quả là anh đã bị cô đánh trả.Nếu anh nhớ không làm thì dường như Kỳ Anh đã cắn anh hơn một lần.Hơn nữa, mỗi lần ra tay đều rất nặng.Khi anh suy nghĩ đến điểm này, Phó Quận Tiêu vuốt trán bất lực.Chuyện này thật sự rất hao tâm tổn trí.Thật ra khi Phó Quân Bác nói rằng màng trinh của Kỳ Anh đã từng bị vá lại nhưng anh không quan tâm đến điều đó chút nào.Bởi vì có phải vá hay không thì anh cũng đã nếm thử qua rồi.Thứ nhất, không có vấn đề gì cả.Thứ hai, trong lòng anh cũng biết rất rõ ràng.Tuy nhiên, anh phát hiện ra rằng anh cần phải tiết chế lại một chút h*m m**n của anh đối với Kỳ Anh.Phó Quân Bác đặt tay lên tay vịn của chiếc ghế sô pha, chống đỡ thật chắc chắn rồi anh ấy đứng bật dậy khỏi ghế, đồng thời đẩy Tô Hoài Lan ngã xuống đất một cách không thương tiếc.Tô Hoài Lan vặn eo, tự mình đứng dậy từ trên mặt đất và lại tặng cơ thể của cô ta đến trước mặt Phó Quân Bác một lần nữa.Cô ta đưa hai tay lên ôm cổ anh ấy không chịu buông, vừa v**t v* b* ng*c của anh ấy vừa hôn lên quả táo Adam đang lên xuống của anh ấy.“Em là Kỳ Anh của anh, anh không cần em nữa sao?” Tô Hoài Lan bắt chước giọng nói của Đồng Kỳ Anh y như đúc.Khoảnh khắc đó đã khiến anh ấy suýt chút nữa nghĩ rằng người phụ nữ trước mặt anh ấy chính là Đồng Kỳ Anh.Ngay sau đó Phó Quân Bác nắm lấy cánh tay của Tô Hoài Lan và đột nhiên đôi mắt của anh, ấy trở nên khát máu và bạo lực.Anh ấy ném cô ta lên giường và lại ức h**p người đàn bà để tiện này một lần nữa..