Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 492: Bồi Thường
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Khóe miệng Phó Quân Tiêu khẽ nhếch, nâng tay lên, nhẹ nhàng nắm cằm của Đồng Kỳ Anh."Vợ yêu, ngày mai em sẽ đi, tối nay có phải sẽ cho anh chút gì đó để bồi thường không?" Giọng anh tràn đầy từ tính, lộ ra h*m m**n t*nh d*c đang nhen nhóm.Đồng Kỳ Anh đảo mắt, làm bộ nghe không hiểu, nói: "Anh là đại boss muốn cái gì có cái đó, không cần chút bồi thường này của em""Anh muốn em hôn một cái...!A, em hiểu mà" Phó Quân Tiêu xấu xa vuốt môi.Mặt Đồng Kỳ Anh đỏ rực lên, không nói hai lời liền cự tuyệt: "Không cần!"."Anh phục vụ em thoải mái như vậy, thưởng cho anh một chút phúc lợi đi, thế nào?" Phó Quân Tiêu nỗ lực dụ dỗ.Đồng Kỳ Anh giơ tay bắt chéo nhau làm thành hình chữ "X", cố ý cự tuyệt: "Không được!""Được rồi." Phó Quân Tiêu thỏa hiệp nói.Khóe miệng Đồng Kỳ Anh giơ lên, chủ động nhích lại gần, hôn lên môi Phó Quân Tiêu: "Anh cả, em yêu anh""Anh biết." Phó Quân Tiêu cao hứng hôn lên môi Đồng Kỳ Anh: "Anh cũng yêu em""Sau khi em về nước, trừ những tiếp xúc lễ nghi cơ bản thì không được có hành vi củ chi quá phận với người phụ nữ khác.Mặc kệ là thư kí hay thiên kim danh viện gì đó, đều không được!" Đồng Kỳ Anh nghiêm túc nói.Phó Quận Tiêu buồn cười, nhưng lại thật sự giơ tay lên thề: "Trừ vợ yêu ra anh sẽ không liếc mắt nhìn người khác nhiều hơn một cái.Trừ vợ yêu ra anh sẽ không động chạm gì với người khác.Nếu không thì anh, Phó Quân Tiêu."Đồng Kỳ Anh vội vàng che miệng Phó Quân Tiêu lại, than thở nói: "Anh thế mà lại thề thật đấy à.Anh không thề em cũng vẫn tin tưởng anh""Kỳ Anh”"Dạ?""Nếu về sau sinh con thì bất kể là nam hay nữ, đứa đầu sẽ theo họ em, đứa sau sẽ theo họ anh""Vì sao? Đứa bé không thể theo họ của cả hai a?""Bởi vì, em sinh con cho anh rất vất vả.Cục cưng đầu tiên hẳn sẽ phải theo họ em" "Không cần." Đồng Kỳ Anh ngọt ngào cười."Vì sao không cần?" Phó Quân Tiêu nghi hoặc khó hiểu, lại bổ sung nói: "Hai bé đều phải theo họ em mới đúng."Đồng Kỳ Anh buồn cười gạt bàn tay đang v**t v* của Phó Quân Tiêu ra, sau đó bổ nhào về phía người đàn ông đang không an phận: "Đêm nay anh thành thành thật thật ngủ cho em""Anh chỉ muốn ngủ với em" Anh ôm cô gái bé nhỏ trên người mình, bàn tay bất tri bất giác hướng lên thắt lưng tinh tế, sau đó thuận thể vươn về quần nhỏ màu trắng của cô."Ngày mai em đi rồi.." Con người Phó Quân Tiêu mê ly.Đồng Kỳ Anh vẫn lắc đầu như cũ.Phó Quân Tiêu không thuận theo, không buông tha: "Bảo bối, anh muốn".
Khóe miệng Phó Quân Tiêu khẽ nhếch, nâng tay lên, nhẹ nhàng nắm cằm của Đồng Kỳ Anh.
"Vợ yêu, ngày mai em sẽ đi, tối nay có phải sẽ cho anh chút gì đó để bồi thường không?" Giọng anh tràn đầy từ tính, lộ ra h*m m**n t*nh d*c đang nhen nhóm.
Đồng Kỳ Anh đảo mắt, làm bộ nghe không hiểu, nói: "Anh là đại boss muốn cái gì có cái đó, không cần chút bồi thường này của em"
"Anh muốn em hôn một cái...!A, em hiểu mà" Phó Quân Tiêu xấu xa vuốt môi.
Mặt Đồng Kỳ Anh đỏ rực lên, không nói hai lời liền cự tuyệt: "Không cần!".
"Anh phục vụ em thoải mái như vậy, thưởng cho anh một chút phúc lợi đi, thế nào?" Phó Quân Tiêu nỗ lực dụ dỗ.
Đồng Kỳ Anh giơ tay bắt chéo nhau làm thành hình chữ "X", cố ý cự tuyệt: "Không được!"
"Được rồi." Phó Quân Tiêu thỏa hiệp nói.
Khóe miệng Đồng Kỳ Anh giơ lên, chủ động nhích lại gần, hôn lên môi Phó Quân Tiêu: "Anh cả, em yêu anh"
"Anh biết." Phó Quân Tiêu cao hứng hôn lên môi Đồng Kỳ Anh: "Anh cũng yêu em"
"Sau khi em về nước, trừ những tiếp xúc lễ nghi cơ bản thì không được có hành vi củ chi quá phận với người phụ nữ khác.
Mặc kệ là thư kí hay thiên kim danh viện gì đó, đều không được!" Đồng Kỳ Anh nghiêm túc nói.
Phó Quận Tiêu buồn cười, nhưng lại thật sự giơ tay lên thề: "Trừ vợ yêu ra anh sẽ không liếc mắt nhìn người khác nhiều hơn một cái.
Trừ vợ yêu ra anh sẽ không động chạm gì với người khác.
Nếu không thì anh, Phó Quân Tiêu."
Đồng Kỳ Anh vội vàng che miệng Phó Quân Tiêu lại, than thở nói: "Anh thế mà lại thề thật đấy à.
Anh không thề em cũng vẫn tin tưởng anh"
"Kỳ Anh”
"Dạ?"
"Nếu về sau sinh con thì bất kể là nam hay nữ, đứa đầu sẽ theo họ em, đứa sau sẽ theo họ anh"
"Vì sao? Đứa bé không thể theo họ của cả hai a?"
"Bởi vì, em sinh con cho anh rất vất vả.
Cục cưng đầu tiên hẳn sẽ phải theo họ em" "Không cần." Đồng Kỳ Anh ngọt ngào cười.
"Vì sao không cần?" Phó Quân Tiêu nghi hoặc khó hiểu, lại bổ sung nói: "Hai bé đều phải theo họ em mới đúng."
Đồng Kỳ Anh buồn cười gạt bàn tay đang v**t v* của Phó Quân Tiêu ra, sau đó bổ nhào về phía người đàn ông đang không an phận: "Đêm nay anh thành thành thật thật ngủ cho em"
"Anh chỉ muốn ngủ với em" Anh ôm cô gái bé nhỏ trên người mình, bàn tay bất tri bất giác hướng lên thắt lưng tinh tế, sau đó thuận thể vươn về quần nhỏ màu trắng của cô.
"Ngày mai em đi rồi.." Con người Phó Quân Tiêu mê ly.
Đồng Kỳ Anh vẫn lắc đầu như cũ.
Phó Quân Tiêu không thuận theo, không buông tha: "Bảo bối, anh muốn".
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Khóe miệng Phó Quân Tiêu khẽ nhếch, nâng tay lên, nhẹ nhàng nắm cằm của Đồng Kỳ Anh."Vợ yêu, ngày mai em sẽ đi, tối nay có phải sẽ cho anh chút gì đó để bồi thường không?" Giọng anh tràn đầy từ tính, lộ ra h*m m**n t*nh d*c đang nhen nhóm.Đồng Kỳ Anh đảo mắt, làm bộ nghe không hiểu, nói: "Anh là đại boss muốn cái gì có cái đó, không cần chút bồi thường này của em""Anh muốn em hôn một cái...!A, em hiểu mà" Phó Quân Tiêu xấu xa vuốt môi.Mặt Đồng Kỳ Anh đỏ rực lên, không nói hai lời liền cự tuyệt: "Không cần!"."Anh phục vụ em thoải mái như vậy, thưởng cho anh một chút phúc lợi đi, thế nào?" Phó Quân Tiêu nỗ lực dụ dỗ.Đồng Kỳ Anh giơ tay bắt chéo nhau làm thành hình chữ "X", cố ý cự tuyệt: "Không được!""Được rồi." Phó Quân Tiêu thỏa hiệp nói.Khóe miệng Đồng Kỳ Anh giơ lên, chủ động nhích lại gần, hôn lên môi Phó Quân Tiêu: "Anh cả, em yêu anh""Anh biết." Phó Quân Tiêu cao hứng hôn lên môi Đồng Kỳ Anh: "Anh cũng yêu em""Sau khi em về nước, trừ những tiếp xúc lễ nghi cơ bản thì không được có hành vi củ chi quá phận với người phụ nữ khác.Mặc kệ là thư kí hay thiên kim danh viện gì đó, đều không được!" Đồng Kỳ Anh nghiêm túc nói.Phó Quận Tiêu buồn cười, nhưng lại thật sự giơ tay lên thề: "Trừ vợ yêu ra anh sẽ không liếc mắt nhìn người khác nhiều hơn một cái.Trừ vợ yêu ra anh sẽ không động chạm gì với người khác.Nếu không thì anh, Phó Quân Tiêu."Đồng Kỳ Anh vội vàng che miệng Phó Quân Tiêu lại, than thở nói: "Anh thế mà lại thề thật đấy à.Anh không thề em cũng vẫn tin tưởng anh""Kỳ Anh”"Dạ?""Nếu về sau sinh con thì bất kể là nam hay nữ, đứa đầu sẽ theo họ em, đứa sau sẽ theo họ anh""Vì sao? Đứa bé không thể theo họ của cả hai a?""Bởi vì, em sinh con cho anh rất vất vả.Cục cưng đầu tiên hẳn sẽ phải theo họ em" "Không cần." Đồng Kỳ Anh ngọt ngào cười."Vì sao không cần?" Phó Quân Tiêu nghi hoặc khó hiểu, lại bổ sung nói: "Hai bé đều phải theo họ em mới đúng."Đồng Kỳ Anh buồn cười gạt bàn tay đang v**t v* của Phó Quân Tiêu ra, sau đó bổ nhào về phía người đàn ông đang không an phận: "Đêm nay anh thành thành thật thật ngủ cho em""Anh chỉ muốn ngủ với em" Anh ôm cô gái bé nhỏ trên người mình, bàn tay bất tri bất giác hướng lên thắt lưng tinh tế, sau đó thuận thể vươn về quần nhỏ màu trắng của cô."Ngày mai em đi rồi.." Con người Phó Quân Tiêu mê ly.Đồng Kỳ Anh vẫn lắc đầu như cũ.Phó Quân Tiêu không thuận theo, không buông tha: "Bảo bối, anh muốn".