Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 532: Vì Đi Cứu Cô
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Nghe cậu Bát nói Đồng Kỳ Anh chỉ cảm thấy tâm trạng mình càng phức tạp.Một lúc lâu sau, trong khi cậu Bát vẫn đang chìm đắm trong những ký ức đau buồn và phẫn nộ, Đồng Kỳ Anh mới chậm rãi nói: "Nếu một mạng đổi một mạng thì anh có thể ngừng đối đầu với Phó Quân Tiêu không?"."Bây giờ thứ tôi cần không phải là mạng anh ta mà là ông Mạo" Cậu Bát khịt mũi khinh thường.Đồng Kỳ Anh nhất thời trầm mặc, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.Chiếc xe chở cô đã rời khỏi thành phố Thuận Canh, nhưng điểm đến là đâu cô cũng không biết bởi chiếc xe đang lái về phía bãi đất hoang không người ở.Cậu Bát thấy Đồng Kỳ Anh rất an phận vì vậy liền thu súng lại."Cô không giống con tin chút nào." Cậu Bát trâu nói: "Con tin sẽ không bình tĩnh như cô."Đồng Kỳ Anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đối với lời chế giễu của Cậu Bát cô chỉ cười cũng không nói gì.Chuyện đã đến mức này cô còn có thể làm gì chứ?Trước khi bị đẩy xuống xe Lạc Minh Ánh đã nói với cô: Mạng Phó Quân Tiêu quan trọng hơn cô.Nhưng thật ra là đang ám chỉ với cô một ý khác.Cô cứu cô ta cũng là đang giúp cô ta đạt được mục đích.Cô biết Lạc Minh Ánh muốn ở bên Phó Quân Tiêu mà Đồng Kỳ Anh cô là trở ngại lớn nhất.Thật ra thì cô vì Phó Quân Tiêu nhiều hơn.Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy Đồng Kỳ Anh đột nhiên muốn được giải thoát.Cô ôm bụng mình, trên mặt đau khổ miễn cưỡng nở nụ cười.Bác sĩ trong phòng thí nghiệm của Nhiên Hoàng Minh đang xem kết quả kiểm tra của cô ở bệnh viện, sau khi lấy máu của cô xét nghiệm một lần nữa, sắc mặt liền thay đổi.Mặc dù cô không hiểu sắc mặt bọn họ như kia là có ý gì nhưng tám mươi chín mươi phần trăm đang gián tiếp nói với cô rằng cả đời này cô không thể mang thai không thể sinh con.Tất cả đã không thể quay lại được!Giá như lúc đầu cô không gặp anh cả thì tốt biết bao.Bên kia, Biệt Uyển Quốc Lâm thành phố Cung Huy.Lý Nhã Uyên bể điểm tâm do mình chuẩn bị đi xuống tầng hầm, mở một cánh cửa ra sau đó một mình bước vào.Sau khi cô ta được Phó Quân Tiêu và cậu Thập Lãnh Dật Phong trong ngoài phối hợp giải cứu liền được Phó Quân Tiêu và cậu Thập Lãnh Dật Phong sắp xếp ở đây cùng bọn họ.Nhưng hôm nay là ngày rất đặc biệt của cô ta.Cô ta không biết bọn họ lấy tin tức ở đâu chỉ nghe nói Đồng Kỳ Anh bị nhóm người liều lĩnh bắt cóc.Nếu như mười một giờ tối này bọn họ vẫn chưa đến "Vách đá Phi Điểu" thì bọn chúng sẽ giết Đồng Kỳ Anh.Hy vọng Kỳ Anh sẽ tha thứ cho sự ích kỷ của cô ta!Cô ta không muốn cậu Thập đi chịu chết, cũng không muốn Phó Quân Tiêu đi chịu chết.Với cô ta mà nói, cậu Thập là người mà cô ta yêu, Phó Quân Tiêu là ân nhân cứu mạng của cô ta.Mặc dù Kỳ Anh cũng là bạn tốt nhất của cô ta nhưng hy sinh một người bạn mà có thể cứu được hai người bọn họ vậy thì cô ta tình nguyện hy sinh bạn mình.Lý Nhã Uyên tắt tất cả công cụ truyền tin của Phó Quân Tiêu, sau đó đắp cho hai người bọn họ một cái chăn.Cô ta không dùng thuốc ngủ thông thường mà là một loại thuốc mê đặc biệt, đủ để hai người bọn họ ngủ đến buổi sáng ngày hôm sau.Những đêm nay Lý Nhã Uyên có chút khó ngủ.
Nghe cậu Bát nói Đồng Kỳ Anh chỉ cảm thấy tâm trạng mình càng phức tạp.
Một lúc lâu sau, trong khi cậu Bát vẫn đang chìm đắm trong những ký ức đau buồn và phẫn nộ, Đồng Kỳ Anh mới chậm rãi nói: "Nếu một mạng đổi một mạng thì anh có thể ngừng đối đầu với Phó Quân Tiêu không?".
"Bây giờ thứ tôi cần không phải là mạng anh ta mà là ông Mạo" Cậu Bát khịt mũi khinh thường.
Đồng Kỳ Anh nhất thời trầm mặc, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Chiếc xe chở cô đã rời khỏi thành phố Thuận Canh, nhưng điểm đến là đâu cô cũng không biết bởi chiếc xe đang lái về phía bãi đất hoang không người ở.
Cậu Bát thấy Đồng Kỳ Anh rất an phận vì vậy liền thu súng lại.
"Cô không giống con tin chút nào.
" Cậu Bát trâu nói: "Con tin sẽ không bình tĩnh như cô.
"
Đồng Kỳ Anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đối với lời chế giễu của Cậu Bát cô chỉ cười cũng không nói gì.
Chuyện đã đến mức này cô còn có thể làm gì chứ?
Trước khi bị đẩy xuống xe Lạc Minh Ánh đã nói với cô: Mạng Phó Quân Tiêu quan trọng hơn cô.
Nhưng thật ra là đang ám chỉ với cô một ý khác.
Cô cứu cô ta cũng là đang giúp cô ta đạt được mục đích.
Cô biết Lạc Minh Ánh muốn ở bên Phó Quân Tiêu mà Đồng Kỳ Anh cô là trở ngại lớn nhất.
Thật ra thì cô vì Phó Quân Tiêu nhiều hơn.
Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy Đồng Kỳ Anh đột nhiên muốn được giải thoát.
Cô ôm bụng mình, trên mặt đau khổ miễn cưỡng nở nụ cười.
Bác sĩ trong phòng thí nghiệm của Nhiên Hoàng Minh đang xem kết quả kiểm tra của cô ở bệnh viện, sau khi lấy máu của cô xét nghiệm một lần nữa, sắc mặt liền thay đổi.
Mặc dù cô không hiểu sắc mặt bọn họ như kia là có ý gì nhưng tám mươi chín mươi phần trăm đang gián tiếp nói với cô rằng cả đời này cô không thể mang thai không thể sinh con.
Tất cả đã không thể quay lại được!
Giá như lúc đầu cô không gặp anh cả thì tốt biết bao.
Bên kia, Biệt Uyển Quốc Lâm thành phố Cung Huy.
Lý Nhã Uyên bể điểm tâm do mình chuẩn bị đi xuống tầng hầm, mở một cánh cửa ra sau đó một mình bước vào.
Sau khi cô ta được Phó Quân Tiêu và cậu Thập Lãnh Dật Phong trong ngoài phối hợp giải cứu liền được Phó Quân Tiêu và cậu Thập Lãnh Dật Phong sắp xếp ở đây cùng bọn họ.
Nhưng hôm nay là ngày rất đặc biệt của cô ta.
Cô ta không biết bọn họ lấy tin tức ở đâu chỉ nghe nói Đồng Kỳ Anh bị nhóm người liều lĩnh bắt cóc.
Nếu như mười một giờ tối này bọn họ vẫn chưa đến "Vách đá Phi Điểu" thì bọn chúng sẽ giết Đồng Kỳ Anh.
Hy vọng Kỳ Anh sẽ tha thứ cho sự ích kỷ của cô ta!
Cô ta không muốn cậu Thập đi chịu chết, cũng không muốn Phó Quân Tiêu đi chịu chết.
Với cô ta mà nói, cậu Thập là người mà cô ta yêu, Phó Quân Tiêu là ân nhân cứu mạng của cô ta.
Mặc dù Kỳ Anh cũng là bạn tốt nhất của cô ta nhưng hy sinh một người bạn mà có thể cứu được hai người bọn họ vậy thì cô ta tình nguyện hy sinh bạn mình.
Lý Nhã Uyên tắt tất cả công cụ truyền tin của Phó Quân Tiêu, sau đó đắp cho hai người bọn họ một cái chăn.
Cô ta không dùng thuốc ngủ thông thường mà là một loại thuốc mê đặc biệt, đủ để hai người bọn họ ngủ đến buổi sáng ngày hôm sau.
Những đêm nay Lý Nhã Uyên có chút khó ngủ.
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Nghe cậu Bát nói Đồng Kỳ Anh chỉ cảm thấy tâm trạng mình càng phức tạp.Một lúc lâu sau, trong khi cậu Bát vẫn đang chìm đắm trong những ký ức đau buồn và phẫn nộ, Đồng Kỳ Anh mới chậm rãi nói: "Nếu một mạng đổi một mạng thì anh có thể ngừng đối đầu với Phó Quân Tiêu không?"."Bây giờ thứ tôi cần không phải là mạng anh ta mà là ông Mạo" Cậu Bát khịt mũi khinh thường.Đồng Kỳ Anh nhất thời trầm mặc, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.Chiếc xe chở cô đã rời khỏi thành phố Thuận Canh, nhưng điểm đến là đâu cô cũng không biết bởi chiếc xe đang lái về phía bãi đất hoang không người ở.Cậu Bát thấy Đồng Kỳ Anh rất an phận vì vậy liền thu súng lại."Cô không giống con tin chút nào." Cậu Bát trâu nói: "Con tin sẽ không bình tĩnh như cô."Đồng Kỳ Anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đối với lời chế giễu của Cậu Bát cô chỉ cười cũng không nói gì.Chuyện đã đến mức này cô còn có thể làm gì chứ?Trước khi bị đẩy xuống xe Lạc Minh Ánh đã nói với cô: Mạng Phó Quân Tiêu quan trọng hơn cô.Nhưng thật ra là đang ám chỉ với cô một ý khác.Cô cứu cô ta cũng là đang giúp cô ta đạt được mục đích.Cô biết Lạc Minh Ánh muốn ở bên Phó Quân Tiêu mà Đồng Kỳ Anh cô là trở ngại lớn nhất.Thật ra thì cô vì Phó Quân Tiêu nhiều hơn.Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy Đồng Kỳ Anh đột nhiên muốn được giải thoát.Cô ôm bụng mình, trên mặt đau khổ miễn cưỡng nở nụ cười.Bác sĩ trong phòng thí nghiệm của Nhiên Hoàng Minh đang xem kết quả kiểm tra của cô ở bệnh viện, sau khi lấy máu của cô xét nghiệm một lần nữa, sắc mặt liền thay đổi.Mặc dù cô không hiểu sắc mặt bọn họ như kia là có ý gì nhưng tám mươi chín mươi phần trăm đang gián tiếp nói với cô rằng cả đời này cô không thể mang thai không thể sinh con.Tất cả đã không thể quay lại được!Giá như lúc đầu cô không gặp anh cả thì tốt biết bao.Bên kia, Biệt Uyển Quốc Lâm thành phố Cung Huy.Lý Nhã Uyên bể điểm tâm do mình chuẩn bị đi xuống tầng hầm, mở một cánh cửa ra sau đó một mình bước vào.Sau khi cô ta được Phó Quân Tiêu và cậu Thập Lãnh Dật Phong trong ngoài phối hợp giải cứu liền được Phó Quân Tiêu và cậu Thập Lãnh Dật Phong sắp xếp ở đây cùng bọn họ.Nhưng hôm nay là ngày rất đặc biệt của cô ta.Cô ta không biết bọn họ lấy tin tức ở đâu chỉ nghe nói Đồng Kỳ Anh bị nhóm người liều lĩnh bắt cóc.Nếu như mười một giờ tối này bọn họ vẫn chưa đến "Vách đá Phi Điểu" thì bọn chúng sẽ giết Đồng Kỳ Anh.Hy vọng Kỳ Anh sẽ tha thứ cho sự ích kỷ của cô ta!Cô ta không muốn cậu Thập đi chịu chết, cũng không muốn Phó Quân Tiêu đi chịu chết.Với cô ta mà nói, cậu Thập là người mà cô ta yêu, Phó Quân Tiêu là ân nhân cứu mạng của cô ta.Mặc dù Kỳ Anh cũng là bạn tốt nhất của cô ta nhưng hy sinh một người bạn mà có thể cứu được hai người bọn họ vậy thì cô ta tình nguyện hy sinh bạn mình.Lý Nhã Uyên tắt tất cả công cụ truyền tin của Phó Quân Tiêu, sau đó đắp cho hai người bọn họ một cái chăn.Cô ta không dùng thuốc ngủ thông thường mà là một loại thuốc mê đặc biệt, đủ để hai người bọn họ ngủ đến buổi sáng ngày hôm sau.Những đêm nay Lý Nhã Uyên có chút khó ngủ.