Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 557: Cô Ở Lại Đây Đợi Anh
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Đồng Kỳ Anh không chút do dự trả lời: "Em sẽ ở lại đây chờ anh.""Được" Phó Quân Tiêu khẽ cười.Vào bữa tối, ông nội Phó Hoằng Khôn đã gặp Đồng Kỳ Anh, và cũng như trước đây, thái độ của ông ấy đối với Đồng Kỳ Anh vẫn là thờ ơ, không nóng không lạnh.Sau khi tàn tiệc, Đồng Kỳ Anh và Phó Quân Tiêu đang đi trên hành lang trở về phòng, cô không nhịn được mà hỏi anh: "Có phải là ông nội không thích em đúng không?""Đó là tính cách của ông rồi, em đừng quá để ý" Phó Quân Tiêu nhẹ nhàng đáp.Gần đây, câu mà anh nói với cô nhiều nhất, có lẽ chính là "đừng quá để ý đến bất cứ điều gì.Tuy nhiên, Đồng Kỳ Anh cũng không thật sự để chuyện này vào bụng, thay vào đó, cô quan tâm đến anh nhiều hơn: "Anh đi Thuận Canh khoảng bao lâu mới có thể quay về?""Tối mai anh sẽ trở lại" Phó Quân Tiêu đáp.Gió bắt đầu nổi lên, từng cơn gió lướt qua hành lang bên hồ mang theo hơi lạnh, mặt hồ sen gợn sóng lăn tăn, ánh trăng cũng theo đó mà dập dờn.Phó Quân Tiêu nhanh chóng cởi áo khoác, choàng lên vai Đồng Kỳ Anh..Truyện Nữ CườngThời gian này, anh cảm thấy rất thoải mái khi được ở bên cô.Thậm chí trong lúc vô tình, anh còn chẳng nhận ra rằng bản thân đã không còn nghiện thuốc lá nữa, sắc mặt nhìn qua cũng đã có sức sống hơn nhiều.Lúc này, trong lòng Đồng Kỳ Anh cảm thấy rất ấm áp, cô lập tức rúc vào vòng tay của Phó Quân Tiêu, vươn tay ôm lấy eo anh, dựa đầu lên ngực anh rồi nói: "Vậy thì em cũng sẽ ủ ấm cho anh"Phó Quân Tiêu vui vẻ cười, rất tự nhiên mà ôm lấy bờ vai Đồng Kỳ Anh, cùng nhau trở về phòng.Từ khi anh đưa cô trở về bên mình, hai người chưa từng làm chuyện vợ chồng, hơn nữa vẫn còn là ngủ giường riêng.Anh biết hiện tại, cô chỉ là phụ thuộc vào anh, vẫn chưa đủ để gọi là tình yêu.Phòng của bọn họ chia làm gian trong và gian ngoài, buổi tối, Đồng Kỳ Anh ngủ trên giường lớn ở bên trong, còn Phó Quân Tiêu thì ngủ trên ghế sofa ở gian ngoài.Nửa đêm, Phó Quân Tiêu nằm nghiêng người, mặc dù mắt đã nhắm chặt nhưng đại não của anh vẫn không ngừng hoạt động.Không bao lâu sau, anh đã nghe được tiếng thở nhè nhẹ của Kỳ Anh.Ánh trăng lọt qua khung cửa sổ bằng giấy, khiến cho mọi vật trong phòng đều trở nên mờ ảo.Phó Quân Tiêu bởi vì không ngủ được nên dứt khoát ngồi dậy, đôi mắt đen láy của anh vô tình lướt về phía gian trong.Xuyên qua tấm rèm hạt, có thể thấy hơn nửa chiếc chăn bông đã bị đẩy về phía mép giường.Phó Quân Tiêu thấy vậy thì bước xuống khỏi ghế sofa, vén tấm rèm che lên, nhẹ nhàng bước vào gian trong.Tập đoàn Phó Thị, có tư cách là nhà tài trợ cho bữa tiệc đấu giá từ thiện này, cho nên bà Lãnh nghiễm nhiên trở thành khách mời đặc biệt trong bữa tiệc.Mặc dù buổi đấu giá từ thiện hôm nay là bữa tiệc của các ngôi sao lớn trong làng giải trí, nhưng đây cũng là nơi mà các phu nhân nhà quyền thế tới tranh giành sự chú ý.Nói một cách không mấy dễ nghe thì đây là bữa tiệc mà, ai có tiền thì vung tiền, ai không có tiền thì đến phô trương danh tiếng.Sở dĩ bà Lãnh đưa Đồng Kỳ Anh theo, thực ra là do yêu cầu của Phó Quân Tiêu, nhưng bà ta cũng muốn mang con dâu mình đi để mở mang tầm mắt..
Đồng Kỳ Anh không chút do dự trả lời: "Em sẽ ở lại đây chờ anh.
"
"Được" Phó Quân Tiêu khẽ cười.
Vào bữa tối, ông nội Phó Hoằng Khôn đã gặp Đồng Kỳ Anh, và cũng như trước đây, thái độ của ông ấy đối với Đồng Kỳ Anh vẫn là thờ ơ, không nóng không lạnh.
Sau khi tàn tiệc, Đồng Kỳ Anh và Phó Quân Tiêu đang đi trên hành lang trở về phòng, cô không nhịn được mà hỏi anh: "Có phải là ông nội không thích em đúng không?"
"Đó là tính cách của ông rồi, em đừng quá để ý" Phó Quân Tiêu nhẹ nhàng đáp.
Gần đây, câu mà anh nói với cô nhiều nhất, có lẽ chính là "đừng quá để ý đến bất cứ điều gì.
Tuy nhiên, Đồng Kỳ Anh cũng không thật sự để chuyện này vào bụng, thay vào đó, cô quan tâm đến anh nhiều hơn: "Anh đi Thuận Canh khoảng bao lâu mới có thể quay về?"
"Tối mai anh sẽ trở lại" Phó Quân Tiêu đáp.
Gió bắt đầu nổi lên, từng cơn gió lướt qua hành lang bên hồ mang theo hơi lạnh, mặt hồ sen gợn sóng lăn tăn, ánh trăng cũng theo đó mà dập dờn.
Phó Quân Tiêu nhanh chóng cởi áo khoác, choàng lên vai Đồng Kỳ Anh.
.
Truyện Nữ Cường
Thời gian này, anh cảm thấy rất thoải mái khi được ở bên cô.
Thậm chí trong lúc vô tình, anh còn chẳng nhận ra rằng bản thân đã không còn nghiện thuốc lá nữa, sắc mặt nhìn qua cũng đã có sức sống hơn nhiều.
Lúc này, trong lòng Đồng Kỳ Anh cảm thấy rất ấm áp, cô lập tức rúc vào vòng tay của Phó Quân Tiêu, vươn tay ôm lấy eo anh, dựa đầu lên ngực anh rồi nói: "Vậy thì em cũng sẽ ủ ấm cho anh"
Phó Quân Tiêu vui vẻ cười, rất tự nhiên mà ôm lấy bờ vai Đồng Kỳ Anh, cùng nhau trở về phòng.
Từ khi anh đưa cô trở về bên mình, hai người chưa từng làm chuyện vợ chồng, hơn nữa vẫn còn là ngủ giường riêng.
Anh biết hiện tại, cô chỉ là phụ thuộc vào anh, vẫn chưa đủ để gọi là tình yêu.
Phòng của bọn họ chia làm gian trong và gian ngoài, buổi tối, Đồng Kỳ Anh ngủ trên giường lớn ở bên trong, còn Phó Quân Tiêu thì ngủ trên ghế sofa ở gian ngoài.
Nửa đêm, Phó Quân Tiêu nằm nghiêng người, mặc dù mắt đã nhắm chặt nhưng đại não của anh vẫn không ngừng hoạt động.
Không bao lâu sau, anh đã nghe được tiếng thở nhè nhẹ của Kỳ Anh.
Ánh trăng lọt qua khung cửa sổ bằng giấy, khiến cho mọi vật trong phòng đều trở nên mờ ảo.
Phó Quân Tiêu bởi vì không ngủ được nên dứt khoát ngồi dậy, đôi mắt đen láy của anh vô tình lướt về phía gian trong.
Xuyên qua tấm rèm hạt, có thể thấy hơn nửa chiếc chăn bông đã bị đẩy về phía mép giường.
Phó Quân Tiêu thấy vậy thì bước xuống khỏi ghế sofa, vén tấm rèm che lên, nhẹ nhàng bước vào gian trong.
Tập đoàn Phó Thị, có tư cách là nhà tài trợ cho bữa tiệc đấu giá từ thiện này, cho nên bà Lãnh nghiễm nhiên trở thành khách mời đặc biệt trong bữa tiệc.
Mặc dù buổi đấu giá từ thiện hôm nay là bữa tiệc của các ngôi sao lớn trong làng giải trí, nhưng đây cũng là nơi mà các phu nhân nhà quyền thế tới tranh giành sự chú ý.
Nói một cách không mấy dễ nghe thì đây là bữa tiệc mà, ai có tiền thì vung tiền, ai không có tiền thì đến phô trương danh tiếng.
Sở dĩ bà Lãnh đưa Đồng Kỳ Anh theo, thực ra là do yêu cầu của Phó Quân Tiêu, nhưng bà ta cũng muốn mang con dâu mình đi để mở mang tầm mắt.
.
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Đồng Kỳ Anh không chút do dự trả lời: "Em sẽ ở lại đây chờ anh.""Được" Phó Quân Tiêu khẽ cười.Vào bữa tối, ông nội Phó Hoằng Khôn đã gặp Đồng Kỳ Anh, và cũng như trước đây, thái độ của ông ấy đối với Đồng Kỳ Anh vẫn là thờ ơ, không nóng không lạnh.Sau khi tàn tiệc, Đồng Kỳ Anh và Phó Quân Tiêu đang đi trên hành lang trở về phòng, cô không nhịn được mà hỏi anh: "Có phải là ông nội không thích em đúng không?""Đó là tính cách của ông rồi, em đừng quá để ý" Phó Quân Tiêu nhẹ nhàng đáp.Gần đây, câu mà anh nói với cô nhiều nhất, có lẽ chính là "đừng quá để ý đến bất cứ điều gì.Tuy nhiên, Đồng Kỳ Anh cũng không thật sự để chuyện này vào bụng, thay vào đó, cô quan tâm đến anh nhiều hơn: "Anh đi Thuận Canh khoảng bao lâu mới có thể quay về?""Tối mai anh sẽ trở lại" Phó Quân Tiêu đáp.Gió bắt đầu nổi lên, từng cơn gió lướt qua hành lang bên hồ mang theo hơi lạnh, mặt hồ sen gợn sóng lăn tăn, ánh trăng cũng theo đó mà dập dờn.Phó Quân Tiêu nhanh chóng cởi áo khoác, choàng lên vai Đồng Kỳ Anh..Truyện Nữ CườngThời gian này, anh cảm thấy rất thoải mái khi được ở bên cô.Thậm chí trong lúc vô tình, anh còn chẳng nhận ra rằng bản thân đã không còn nghiện thuốc lá nữa, sắc mặt nhìn qua cũng đã có sức sống hơn nhiều.Lúc này, trong lòng Đồng Kỳ Anh cảm thấy rất ấm áp, cô lập tức rúc vào vòng tay của Phó Quân Tiêu, vươn tay ôm lấy eo anh, dựa đầu lên ngực anh rồi nói: "Vậy thì em cũng sẽ ủ ấm cho anh"Phó Quân Tiêu vui vẻ cười, rất tự nhiên mà ôm lấy bờ vai Đồng Kỳ Anh, cùng nhau trở về phòng.Từ khi anh đưa cô trở về bên mình, hai người chưa từng làm chuyện vợ chồng, hơn nữa vẫn còn là ngủ giường riêng.Anh biết hiện tại, cô chỉ là phụ thuộc vào anh, vẫn chưa đủ để gọi là tình yêu.Phòng của bọn họ chia làm gian trong và gian ngoài, buổi tối, Đồng Kỳ Anh ngủ trên giường lớn ở bên trong, còn Phó Quân Tiêu thì ngủ trên ghế sofa ở gian ngoài.Nửa đêm, Phó Quân Tiêu nằm nghiêng người, mặc dù mắt đã nhắm chặt nhưng đại não của anh vẫn không ngừng hoạt động.Không bao lâu sau, anh đã nghe được tiếng thở nhè nhẹ của Kỳ Anh.Ánh trăng lọt qua khung cửa sổ bằng giấy, khiến cho mọi vật trong phòng đều trở nên mờ ảo.Phó Quân Tiêu bởi vì không ngủ được nên dứt khoát ngồi dậy, đôi mắt đen láy của anh vô tình lướt về phía gian trong.Xuyên qua tấm rèm hạt, có thể thấy hơn nửa chiếc chăn bông đã bị đẩy về phía mép giường.Phó Quân Tiêu thấy vậy thì bước xuống khỏi ghế sofa, vén tấm rèm che lên, nhẹ nhàng bước vào gian trong.Tập đoàn Phó Thị, có tư cách là nhà tài trợ cho bữa tiệc đấu giá từ thiện này, cho nên bà Lãnh nghiễm nhiên trở thành khách mời đặc biệt trong bữa tiệc.Mặc dù buổi đấu giá từ thiện hôm nay là bữa tiệc của các ngôi sao lớn trong làng giải trí, nhưng đây cũng là nơi mà các phu nhân nhà quyền thế tới tranh giành sự chú ý.Nói một cách không mấy dễ nghe thì đây là bữa tiệc mà, ai có tiền thì vung tiền, ai không có tiền thì đến phô trương danh tiếng.Sở dĩ bà Lãnh đưa Đồng Kỳ Anh theo, thực ra là do yêu cầu của Phó Quân Tiêu, nhưng bà ta cũng muốn mang con dâu mình đi để mở mang tầm mắt..