Thành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một…

Chương 12: Cảm giác quen thuộc

Tổng Tài Baba: Mami Giận Thật Rồi!Tác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một… Hàn Dư trở về công ty của mình, ánh mắt dừng lại trên một tờ giấy.Cẩn thận cầm lên xem, bỗng nhiên hai tay Hàn Dư xiết chặt lại, lấy điện thoại ra:"Tại sao chỉ có tên và nghề nghiệp".Đầu dây bên kia có phần sợ hãi trước giọng nói của anh:"Tôi cũng không biết thưa chủ tịch, lúc điều tra tôi cũng thắc mắc nhưng vẫn không tra được gì nữa".Hàn Dư tức giận cúp ngang, đôi mắt sắc bén nhìn vào tấm hình của cô:"Đại mỹ nhân, em là của tôi".Lời nói của Hàn Dư mang đến cho người ta một cảm giác chiếm hữu rất cao.- --------Lúc trở về Mộ gia, trong lòng cô không khỏi bồn chồn, hồi hộp.Hôm nay Mộ gia hình như có khách, cô cũng không quan tâm lắm, bước vào.Mộ Nhiếp Chính bảo cô lại, cô cũng thuận ý, ông Mộ vui vẻ nói:"Lạc Anh đây là bạn của ta Ngư Hủy Triết".Cô cố gẳng nở một nụ cười tươi:"Chào ông, tôi là Lạc Anh là vợ của Tư Phàm".Cô không hiểu vì sao nhìn người đàn ông này có chút quen thuộc. Cô cười lạnh, cô từ lâu đã không còn người thân rồi. Có lẽ vì vậy, nên mới có cảm giác muốn gia đình.Cô cũng không náng lại, mệt mỏi nói:"Ba con xin lỗi, hôm nay con hơi mệt không thể trò chuyện cùng ba và ông Ngư đây"."Không sao, không sao, con đi nghĩ ngơi đi, ta và mẹ kế con trò chuyện được rồi".Cô im lặng, đi thẳng lên phòng. Nhìn thấy tên nào đó đang ngủ rất ngon. Tiến lại ngồi xuống giường, tay cô nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của anh, chòm người xuống hôn nhẹ lên má một cái, rồi lại nói nhỏ vào tai anh:"Khi anh nhớ lại, liệu rằng anh còn xem em là vợ, mang đến cho em cảm giác được bảo vệ nữa không?.Nếu rời xa nhau lại có thể mang đến hạnh phúc cho anh, thỳ em nguyện ý làm điều đó.Cô nhìn ra ngoài, một bầu trời cao rộng. Nhưng cũng có bạn là sao, trăng, mây...Còn cô, rồi lại chỉ có một mình.- -------------

Hàn Dư trở về công ty của mình, ánh mắt dừng lại trên một tờ giấy.

Cẩn thận cầm lên xem, bỗng nhiên hai tay Hàn Dư xiết chặt lại, lấy điện thoại ra:"Tại sao chỉ có tên và nghề nghiệp".

Đầu dây bên kia có phần sợ hãi trước giọng nói của anh:"Tôi cũng không biết thưa chủ tịch, lúc điều tra tôi cũng thắc mắc nhưng vẫn không tra được gì nữa".

Hàn Dư tức giận cúp ngang, đôi mắt sắc bén nhìn vào tấm hình của cô:"Đại mỹ nhân, em là của tôi".

Lời nói của Hàn Dư mang đến cho người ta một cảm giác chiếm hữu rất cao.

- --------

Lúc trở về Mộ gia, trong lòng cô không khỏi bồn chồn, hồi hộp.

Hôm nay Mộ gia hình như có khách, cô cũng không quan tâm lắm, bước vào.

Mộ Nhiếp Chính bảo cô lại, cô cũng thuận ý, ông Mộ vui vẻ nói:"Lạc Anh đây là bạn của ta Ngư Hủy Triết".

Cô cố gẳng nở một nụ cười tươi:"Chào ông, tôi là Lạc Anh là vợ của Tư Phàm".

Cô không hiểu vì sao nhìn người đàn ông này có chút quen thuộc. Cô cười lạnh, cô từ lâu đã không còn người thân rồi. Có lẽ vì vậy, nên mới có cảm giác muốn gia đình.

Cô cũng không náng lại, mệt mỏi nói:"Ba con xin lỗi, hôm nay con hơi mệt không thể trò chuyện cùng ba và ông Ngư đây".

"Không sao, không sao, con đi nghĩ ngơi đi, ta và mẹ kế con trò chuyện được rồi".

Cô im lặng, đi thẳng lên phòng. Nhìn thấy tên nào đó đang ngủ rất ngon. Tiến lại ngồi xuống giường, tay cô nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của anh, chòm người xuống hôn nhẹ lên má một cái, rồi lại nói nhỏ vào tai anh:"Khi anh nhớ lại, liệu rằng anh còn xem em là vợ, mang đến cho em cảm giác được bảo vệ nữa không?.

Nếu rời xa nhau lại có thể mang đến hạnh phúc cho anh, thỳ em nguyện ý làm điều đó.

Cô nhìn ra ngoài, một bầu trời cao rộng. Nhưng cũng có bạn là sao, trăng, mây...Còn cô, rồi lại chỉ có một mình.

- -------------

Tổng Tài Baba: Mami Giận Thật Rồi!Tác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một… Hàn Dư trở về công ty của mình, ánh mắt dừng lại trên một tờ giấy.Cẩn thận cầm lên xem, bỗng nhiên hai tay Hàn Dư xiết chặt lại, lấy điện thoại ra:"Tại sao chỉ có tên và nghề nghiệp".Đầu dây bên kia có phần sợ hãi trước giọng nói của anh:"Tôi cũng không biết thưa chủ tịch, lúc điều tra tôi cũng thắc mắc nhưng vẫn không tra được gì nữa".Hàn Dư tức giận cúp ngang, đôi mắt sắc bén nhìn vào tấm hình của cô:"Đại mỹ nhân, em là của tôi".Lời nói của Hàn Dư mang đến cho người ta một cảm giác chiếm hữu rất cao.- --------Lúc trở về Mộ gia, trong lòng cô không khỏi bồn chồn, hồi hộp.Hôm nay Mộ gia hình như có khách, cô cũng không quan tâm lắm, bước vào.Mộ Nhiếp Chính bảo cô lại, cô cũng thuận ý, ông Mộ vui vẻ nói:"Lạc Anh đây là bạn của ta Ngư Hủy Triết".Cô cố gẳng nở một nụ cười tươi:"Chào ông, tôi là Lạc Anh là vợ của Tư Phàm".Cô không hiểu vì sao nhìn người đàn ông này có chút quen thuộc. Cô cười lạnh, cô từ lâu đã không còn người thân rồi. Có lẽ vì vậy, nên mới có cảm giác muốn gia đình.Cô cũng không náng lại, mệt mỏi nói:"Ba con xin lỗi, hôm nay con hơi mệt không thể trò chuyện cùng ba và ông Ngư đây"."Không sao, không sao, con đi nghĩ ngơi đi, ta và mẹ kế con trò chuyện được rồi".Cô im lặng, đi thẳng lên phòng. Nhìn thấy tên nào đó đang ngủ rất ngon. Tiến lại ngồi xuống giường, tay cô nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của anh, chòm người xuống hôn nhẹ lên má một cái, rồi lại nói nhỏ vào tai anh:"Khi anh nhớ lại, liệu rằng anh còn xem em là vợ, mang đến cho em cảm giác được bảo vệ nữa không?.Nếu rời xa nhau lại có thể mang đến hạnh phúc cho anh, thỳ em nguyện ý làm điều đó.Cô nhìn ra ngoài, một bầu trời cao rộng. Nhưng cũng có bạn là sao, trăng, mây...Còn cô, rồi lại chỉ có một mình.- -------------

Chương 12: Cảm giác quen thuộc