Thành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một…

Chương 17: Nổi giận

Tổng Tài Baba: Mami Giận Thật Rồi!Tác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một… Mộ Gia"Vợ, vợ tôi đâu rồi, mau bảo cô ấy về nhà cho tôi"_ Mộ Tư Phàm như một người điên loạn, đập đồ không ngừng, kèm theo đó là một giọng nói vô cùng tức giận.Mộ Nhiếp Chính cũng rất lo lắng cho cô, cô đã không về nhà hai ngày một đêm rồi.Còn Tư Phàm con ông như mất đi thứ gì đó, điên cuồng la hét. Khuôn mặt không còn ngay thơ nữa, mà đổi lại là một gương mặt băng lãnh.Mộ Nhiếp Chính nhìn anh, dịu dàng nói:"Tư Phàm, đừng quậy nữa, có thể Lạc Anh nó bận việc nên không về được"."Lừa người, tất cả đều lừa người, vợ đã nói sẽ về cùng tôi đi chơi, nhưng đã là hai ngày một đêm rồi lại không thấy, các ngườ lừa tôi sao?"."Ta, ta không lừa con đâu?"_Mộ Nhiếp Chính rũ mặt xuống."Cậu đủ rồi đó, làm cho cha mình buồn cậu vui lắm sao?".Mộ Tư Phàm chuyển dời ánh mắt về phía Lâm Đàn, căm ghét:"Bà im ngay cho tôi, một người đàn bà độc ác như phù thủy"."Mộ Tư Phàm không được mắng mẹ em"_Mộ Tư Lĩnh hung hăng phản bác."Vợ tôi nói không nên mắng người, nhưng mẹ con bà là ngoại lệ "_Mộ Tư Phàm không tia cảm xúc. Như thể anh biến thành một con người mới vậy."Cậu,cậu"_Lâm Đàn không tự chủ được, xô anh ngã xuống, không may đầu đập vào cạnh bàn. Máu chảy ra, nhưng anh không lấy làm đau đớn, nhưng sau đó lại ngất đi."Bà làm gì vậy hã, bà biết Tư Phàm nó bị ngốc rồi nên mới nói vậy, bây giờ bà làm nó bị thương rồi, bà làm tôi thất vọng quá "_Mộ Nhiếp Chính tức giận.Đỡ Mộ Tư Phàm vào phòng, gọi bác sĩ đến."Thiếu gia hiện tại chỉ bị thương ngoài da, và hiện tại não bộ của thiếu gia đã trở lại bình thường "_Bác sĩ cất đồ dùng vào trong,mỉm cười nói."Ý ông là nó không còn bị ngốc và có thể trở lại bình thường?".Bác sĩ tao nhã gật đầu và lịch sự chào tạm biệt rời đi. Mộ Nhiếp Chính vui mừng. Còn Lâm Đàn nghe vậy, hai tay run lên, không tin vào tai mình.Nhờ bà ta mà Mộ Tư Phàm mới trở lại bình thường, không chịu nổi nữa, Lâm Đàn nhanh chóng rời khỏi căn phòng lạnh lẽo này.Giờ chỉ còn Mộ Nhiếp Chính và Mộ Tư Phàm.Ông lấy điện thoại, ấn vào số:"Cậu mau tìm ngay xem Lạc Anh hiện giờ đang ở đâu, tôi cần kết quả nhanh nhất"."Vâng, thưa bang chủ"_đầu dây bên kia nhận lệnh, bàn tay linh hoạt gõ bàn phím, thoạt sau hiện ra một số tư liệu. nhanh chóng báo lại cho Mộ Nhiếp Chính."Thưa bang chủ, tiểu thư Mục hiện giờ ở đường XYZ, trong một căn nhà bỏ hoang "."Được tôi biết rồi ".Mộ Nhiếp Chính hài lòng với tốc độ điều tra của Nhất Chỉ Tư, quả thật ông rất tin cậy vào cậu ta.Tư Phàm sau này, con sẽ là bang chủ của Hắc Long bang, ta cũng nên nghĩ hưu rồi! Mộ Nhiếp Chính nhìn Mộ Tư Phàm đang nằm trên giường, có phần cưng chiều.- --------Tại sao Mộ Nhiếp Chính lại đối tốt với Mộ Tư Phàm như vậy? Còn Mộ Tư Lĩnh lại không được ông quan tâm?Các bạn cùng theo dõi nhé.Bỏ phiếu + like và theo dõi "Tì Bà Phiêu Bạc".Cảm ơn các bạn

Mộ Gia

"Vợ, vợ tôi đâu rồi, mau bảo cô ấy về nhà cho tôi"_ Mộ Tư Phàm như một người điên loạn, đập đồ không ngừng, kèm theo đó là một giọng nói vô cùng tức giận.

Mộ Nhiếp Chính cũng rất lo lắng cho cô, cô đã không về nhà hai ngày một đêm rồi.Còn Tư Phàm con ông như mất đi thứ gì đó, điên cuồng la hét. Khuôn mặt không còn ngay thơ nữa, mà đổi lại là một gương mặt băng lãnh.

Mộ Nhiếp Chính nhìn anh, dịu dàng nói:"Tư Phàm, đừng quậy nữa, có thể Lạc Anh nó bận việc nên không về được".

"Lừa người, tất cả đều lừa người, vợ đã nói sẽ về cùng tôi đi chơi, nhưng đã là hai ngày một đêm rồi lại không thấy, các ngườ lừa tôi sao?".

"Ta, ta không lừa con đâu?"_Mộ Nhiếp Chính rũ mặt xuống.

"Cậu đủ rồi đó, làm cho cha mình buồn cậu vui lắm sao?".

Mộ Tư Phàm chuyển dời ánh mắt về phía Lâm Đàn, căm ghét:"Bà im ngay cho tôi, một người đàn bà độc ác như phù thủy".

"Mộ Tư Phàm không được mắng mẹ em"_Mộ Tư Lĩnh hung hăng phản bác.

"Vợ tôi nói không nên mắng người, nhưng mẹ con bà là ngoại lệ "_Mộ Tư Phàm không tia cảm xúc. Như thể anh biến thành một con người mới vậy.

"Cậu,cậu"_Lâm Đàn không tự chủ được, xô anh ngã xuống, không may đầu đập vào cạnh bàn. Máu chảy ra, nhưng anh không lấy làm đau đớn, nhưng sau đó lại ngất đi.

"Bà làm gì vậy hã, bà biết Tư Phàm nó bị ngốc rồi nên mới nói vậy, bây giờ bà làm nó bị thương rồi, bà làm tôi thất vọng quá "_Mộ Nhiếp Chính tức giận.

Đỡ Mộ Tư Phàm vào phòng, gọi bác sĩ đến.

"Thiếu gia hiện tại chỉ bị thương ngoài da, và hiện tại não bộ của thiếu gia đã trở lại bình thường "_Bác sĩ cất đồ dùng vào trong,mỉm cười nói.

"Ý ông là nó không còn bị ngốc và có thể trở lại bình thường?".

Bác sĩ tao nhã gật đầu và lịch sự chào tạm biệt rời đi. Mộ Nhiếp Chính vui mừng. Còn Lâm Đàn nghe vậy, hai tay run lên, không tin vào tai mình.

Nhờ bà ta mà Mộ Tư Phàm mới trở lại bình thường, không chịu nổi nữa, Lâm Đàn nhanh chóng rời khỏi căn phòng lạnh lẽo này.

Giờ chỉ còn Mộ Nhiếp Chính và Mộ Tư Phàm.

Ông lấy điện thoại, ấn vào số:"Cậu mau tìm ngay xem Lạc Anh hiện giờ đang ở đâu, tôi cần kết quả nhanh nhất".

"Vâng, thưa bang chủ"_đầu dây bên kia nhận lệnh, bàn tay linh hoạt gõ bàn phím, thoạt sau hiện ra một số tư liệu. nhanh chóng báo lại cho Mộ Nhiếp Chính.

"Thưa bang chủ, tiểu thư Mục hiện giờ ở đường XYZ, trong một căn nhà bỏ hoang ".

"Được tôi biết rồi ".

Mộ Nhiếp Chính hài lòng với tốc độ điều tra của Nhất Chỉ Tư, quả thật ông rất tin cậy vào cậu ta.

Tư Phàm sau này, con sẽ là bang chủ của Hắc Long bang, ta cũng nên nghĩ hưu rồi! Mộ Nhiếp Chính nhìn Mộ Tư Phàm đang nằm trên giường, có phần cưng chiều.

- --------

Tại sao Mộ Nhiếp Chính lại đối tốt với Mộ Tư Phàm như vậy? Còn Mộ Tư Lĩnh lại không được ông quan tâm?

Các bạn cùng theo dõi nhé.

Bỏ phiếu + like và theo dõi "Tì Bà Phiêu Bạc".

Cảm ơn các bạn

Tổng Tài Baba: Mami Giận Thật Rồi!Tác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một… Mộ Gia"Vợ, vợ tôi đâu rồi, mau bảo cô ấy về nhà cho tôi"_ Mộ Tư Phàm như một người điên loạn, đập đồ không ngừng, kèm theo đó là một giọng nói vô cùng tức giận.Mộ Nhiếp Chính cũng rất lo lắng cho cô, cô đã không về nhà hai ngày một đêm rồi.Còn Tư Phàm con ông như mất đi thứ gì đó, điên cuồng la hét. Khuôn mặt không còn ngay thơ nữa, mà đổi lại là một gương mặt băng lãnh.Mộ Nhiếp Chính nhìn anh, dịu dàng nói:"Tư Phàm, đừng quậy nữa, có thể Lạc Anh nó bận việc nên không về được"."Lừa người, tất cả đều lừa người, vợ đã nói sẽ về cùng tôi đi chơi, nhưng đã là hai ngày một đêm rồi lại không thấy, các ngườ lừa tôi sao?"."Ta, ta không lừa con đâu?"_Mộ Nhiếp Chính rũ mặt xuống."Cậu đủ rồi đó, làm cho cha mình buồn cậu vui lắm sao?".Mộ Tư Phàm chuyển dời ánh mắt về phía Lâm Đàn, căm ghét:"Bà im ngay cho tôi, một người đàn bà độc ác như phù thủy"."Mộ Tư Phàm không được mắng mẹ em"_Mộ Tư Lĩnh hung hăng phản bác."Vợ tôi nói không nên mắng người, nhưng mẹ con bà là ngoại lệ "_Mộ Tư Phàm không tia cảm xúc. Như thể anh biến thành một con người mới vậy."Cậu,cậu"_Lâm Đàn không tự chủ được, xô anh ngã xuống, không may đầu đập vào cạnh bàn. Máu chảy ra, nhưng anh không lấy làm đau đớn, nhưng sau đó lại ngất đi."Bà làm gì vậy hã, bà biết Tư Phàm nó bị ngốc rồi nên mới nói vậy, bây giờ bà làm nó bị thương rồi, bà làm tôi thất vọng quá "_Mộ Nhiếp Chính tức giận.Đỡ Mộ Tư Phàm vào phòng, gọi bác sĩ đến."Thiếu gia hiện tại chỉ bị thương ngoài da, và hiện tại não bộ của thiếu gia đã trở lại bình thường "_Bác sĩ cất đồ dùng vào trong,mỉm cười nói."Ý ông là nó không còn bị ngốc và có thể trở lại bình thường?".Bác sĩ tao nhã gật đầu và lịch sự chào tạm biệt rời đi. Mộ Nhiếp Chính vui mừng. Còn Lâm Đàn nghe vậy, hai tay run lên, không tin vào tai mình.Nhờ bà ta mà Mộ Tư Phàm mới trở lại bình thường, không chịu nổi nữa, Lâm Đàn nhanh chóng rời khỏi căn phòng lạnh lẽo này.Giờ chỉ còn Mộ Nhiếp Chính và Mộ Tư Phàm.Ông lấy điện thoại, ấn vào số:"Cậu mau tìm ngay xem Lạc Anh hiện giờ đang ở đâu, tôi cần kết quả nhanh nhất"."Vâng, thưa bang chủ"_đầu dây bên kia nhận lệnh, bàn tay linh hoạt gõ bàn phím, thoạt sau hiện ra một số tư liệu. nhanh chóng báo lại cho Mộ Nhiếp Chính."Thưa bang chủ, tiểu thư Mục hiện giờ ở đường XYZ, trong một căn nhà bỏ hoang "."Được tôi biết rồi ".Mộ Nhiếp Chính hài lòng với tốc độ điều tra của Nhất Chỉ Tư, quả thật ông rất tin cậy vào cậu ta.Tư Phàm sau này, con sẽ là bang chủ của Hắc Long bang, ta cũng nên nghĩ hưu rồi! Mộ Nhiếp Chính nhìn Mộ Tư Phàm đang nằm trên giường, có phần cưng chiều.- --------Tại sao Mộ Nhiếp Chính lại đối tốt với Mộ Tư Phàm như vậy? Còn Mộ Tư Lĩnh lại không được ông quan tâm?Các bạn cùng theo dõi nhé.Bỏ phiếu + like và theo dõi "Tì Bà Phiêu Bạc".Cảm ơn các bạn

Chương 17: Nổi giận