Thành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một…

Chương 21: Sự yêu thương ngọt ngào

Tổng Tài Baba: Mami Giận Thật Rồi!Tác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một… "Này em làm sao vậy"_anh nắm lấy tay cô. Muốn cười nhưng không dám cười."Không sao cả"_cô hờn dỗi, hất tay anh, ngồi xuống ghế sofa."Anh đang nghe mùi dấm, rất rất là chua"_anh nheo mày."Anh, cái tên hôn đãn này, anh không chọc em anh chết à!"."Tại em ăn giấm quá nhiều thôi"."Không thèm nói với anh ".- Cốc cốc."Vào đi"_anh lấy lại vẻ uy nghiêm của mình, lạnh lùng nói.Triệu Nặc Ân bước vào, trên tay anh ta là một số hồ sơ. Anh nheo mày, Triệu Nặc Ân đặt xuống. Cúi chào rồi rời đi.Vừa bước ra ngoài, giọng nói của anh vang lên:"Trợ lí Triệu, sắp xếp một cuộc họp cổ đông gấp cho tôi"."Vâng"_Triệu Nặc Ân cung kính nói, trong con ngươi đen láy của anh ta hiên lên vài phần giảo hoạt. Nhưng nó đã bị một lớp kính che đi.Không nói gì nữa.Nhưng làm sao có thể qua khỏi con mắt sắc bén của cô. Cô cười nhạt. Mình phải điều tra anh ta?!Sau khi Triệu Nặc Ân đi, Mộ Tư Phàm ngồi vào cái ghế chủ tịch của mình. Bàn tay thon dài cầm lấy một trong nhiều sắp hồ sơ.Bỗng nhiên đôi mắt anh hiện lên vài tia khó hiểu:"Hồ sơ này là sao?".Mục Lạc Anh ngồi ăn trái cây, nghe anh hỏi, thản nhiên nói:"Muốn biết về vài nhân viên nữ"."Làm gì?"."Còn không phải tên hào hoa như anh sao? Ai cũng mê mẫn, lại nói, đi tuyển nhân viên nữ nhiều như vậy"."Hôm nay, em ăn rất nhiều giấm rồi đó bà xã"_anh mỉm cười trêu cô gái nhỏ của mình."Em mới không thích ăn"_cô bĩu môi nói."Hahahaha, bảo bối em thật đáng yêu".Cô hừ lạnh một tiếng, mặc kệ anh nói gì.Không chọc cô nữa, anh đi lại gần nắm lấy tay cô, hiên ngang bước ra ngoài, hai tấm lưng thẳng mà uy nghiêm.Hai con người, cùng một khí chất khiến người khác vị nễ.Phòng họp, mọi cổ đông đều có mặt, chỉ có Mộ Nhiếp Chính và Lâm Đàn.Cô không ngồi, đứng dậy nhìn mọi người, gương mặt không biểu lộ:"Tôi mở cuộc họp này chỉ để thông báo một chuyện, chắc hẳn mọi người cũng đoán được nhỉ?""Các vị cũng biết tôi làm chủ tịch của Phàm Thị chỉ để thay chồng tôi quản lí khi anh ấy sang nước ngoài, bây giờ anh ấy đã trở về, tất nhiên chức vị chủ tịch sẽ do anh ấy đảm nhiệm lại, các vị cổ đông thấy thế nào?""Chúng tôi luôn ủng hộ "_một vị cổ đông hân hoang nói."Đúng vậy ".....Cô mỉm cười hài lòng trước những lời nói này.Cuộc họp kết thúc, trong sự vui vẻ. Cô được chọn làm thư ký riêng của anh. Còn chức vụ giám đốc sẽ do Mạc Phong bạn anh đảm nhiệm, do cậu ta không muốn dựa vào gia tộc, lại nói Mạc Phong cũng muốn tự tay mình làm ra tiền nên mới nhờ anh giúp đỡ. Và tất nhiên Mộ Tư Lĩnh sẽ không có cơ hội quay về Phàm thị, đối với anh cậu ta chỉ là một hạt cát trên xa mạc rộng lớn.Cô và anh không ở lại Phàm thị, mà chạy thẳng về Mộ gia. Ngồi trên chiếc lamborghini màu đen sang trọng, ánh mắt cô nhìn anh, miệng nói:"Tư Phàm, ngày mai là ngày giỗ ba mẹ em, em muốn chúng ta cùng về"."Được, ba mẹ ở đâu?"."Ở thành phố Hoa Lệ, nó rất đẹp"_nói đến đây hai mắt cô đượm buồn, anh cũng thấy đau lòng.Anh mất mẹ, còn vợ yêu lại mất cả ba và mẹ, một mình cô ấy phải vươn lên trước mọi khó khăn.Anh bỗng nhiên vươn tay của mình ra, ôm lấy cô vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc của cô:"Mục Lạc Anh từ nay Mộ Tư Phàm anh sẽ luôn ở bên cạnh em, thay em gánh vác cả cuộc đời này, thay ba mẹ chăm sóc em, lấp đầy khoảng trống cô đơn trong trái tim của em, mang cho em một tình yêu thương mà em vốn có".Lòng cô trở nên ấm áp, mắt rưng rưng:"Cảm ơn anh Tư Phàm, cảm ơn vì ở bên em, cảm ơn vì yêu em, em không cần vinh hoa phú quý, em chỉ cần một người là anh".Trong đáy mắt rộng như biển cả của anh, giờ chỉ tràn đầy sự dịu dàng. Càng ôm chặt lấy cô, như sợ vuột mất.- -------Mọi người hãy ủng hộ "Tì Bà Phiêu Bạc "Theo dõi +Like, cho mình nha >>>>>Cảm ơn các bạn

"Này em làm sao vậy"_anh nắm lấy tay cô. Muốn cười nhưng không dám cười.

"Không sao cả"_cô hờn dỗi, hất tay anh, ngồi xuống ghế sofa.

"Anh đang nghe mùi dấm, rất rất là chua"_anh nheo mày.

"Anh, cái tên hôn đãn này, anh không chọc em anh chết à!".

"Tại em ăn giấm quá nhiều thôi".

"Không thèm nói với anh ".

- Cốc cốc.

"Vào đi"_anh lấy lại vẻ uy nghiêm của mình, lạnh lùng nói.

Triệu Nặc Ân bước vào, trên tay anh ta là một số hồ sơ. Anh nheo mày, Triệu Nặc Ân đặt xuống. Cúi chào rồi rời đi.

Vừa bước ra ngoài, giọng nói của anh vang lên:"Trợ lí Triệu, sắp xếp một cuộc họp cổ đông gấp cho tôi".

"Vâng"_Triệu Nặc Ân cung kính nói, trong con ngươi đen láy của anh ta hiên lên vài phần giảo hoạt. Nhưng nó đã bị một lớp kính che đi.Không nói gì nữa.

Nhưng làm sao có thể qua khỏi con mắt sắc bén của cô. Cô cười nhạt. Mình phải điều tra anh ta?!

Sau khi Triệu Nặc Ân đi, Mộ Tư Phàm ngồi vào cái ghế chủ tịch của mình. Bàn tay thon dài cầm lấy một trong nhiều sắp hồ sơ.

Bỗng nhiên đôi mắt anh hiện lên vài tia khó hiểu:"Hồ sơ này là sao?".

Mục Lạc Anh ngồi ăn trái cây, nghe anh hỏi, thản nhiên nói:"Muốn biết về vài nhân viên nữ".

"Làm gì?".

"Còn không phải tên hào hoa như anh sao? Ai cũng mê mẫn, lại nói, đi tuyển nhân viên nữ nhiều như vậy".

"Hôm nay, em ăn rất nhiều giấm rồi đó bà xã"_anh mỉm cười trêu cô gái nhỏ của mình.

"Em mới không thích ăn"_cô bĩu môi nói.

"Hahahaha, bảo bối em thật đáng yêu".

Cô hừ lạnh một tiếng, mặc kệ anh nói gì.

Không chọc cô nữa, anh đi lại gần nắm lấy tay cô, hiên ngang bước ra ngoài, hai tấm lưng thẳng mà uy nghiêm.

Hai con người, cùng một khí chất khiến người khác vị nễ.

Phòng họp, mọi cổ đông đều có mặt, chỉ có Mộ Nhiếp Chính và Lâm Đàn.

Cô không ngồi, đứng dậy nhìn mọi người, gương mặt không biểu lộ:"Tôi mở cuộc họp này chỉ để thông báo một chuyện, chắc hẳn mọi người cũng đoán được nhỉ?"

"Các vị cũng biết tôi làm chủ tịch của Phàm Thị chỉ để thay chồng tôi quản lí khi anh ấy sang nước ngoài, bây giờ anh ấy đã trở về, tất nhiên chức vị chủ tịch sẽ do anh ấy đảm nhiệm lại, các vị cổ đông thấy thế nào?"

"Chúng tôi luôn ủng hộ "_một vị cổ đông hân hoang nói.

"Đúng vậy "

.....

Cô mỉm cười hài lòng trước những lời nói này.

Cuộc họp kết thúc, trong sự vui vẻ. Cô được chọn làm thư ký riêng của anh. Còn chức vụ giám đốc sẽ do Mạc Phong bạn anh đảm nhiệm, do cậu ta không muốn dựa vào gia tộc, lại nói Mạc Phong cũng muốn tự tay mình làm ra tiền nên mới nhờ anh giúp đỡ. Và tất nhiên Mộ Tư Lĩnh sẽ không có cơ hội quay về Phàm thị, đối với anh cậu ta chỉ là một hạt cát trên xa mạc rộng lớn.

Cô và anh không ở lại Phàm thị, mà chạy thẳng về Mộ gia. Ngồi trên chiếc lamborghini màu đen sang trọng, ánh mắt cô nhìn anh, miệng nói:"Tư Phàm, ngày mai là ngày giỗ ba mẹ em, em muốn chúng ta cùng về".

"Được, ba mẹ ở đâu?".

"Ở thành phố Hoa Lệ, nó rất đẹp"_nói đến đây hai mắt cô đượm buồn, anh cũng thấy đau lòng.

Anh mất mẹ, còn vợ yêu lại mất cả ba và mẹ, một mình cô ấy phải vươn lên trước mọi khó khăn.

Anh bỗng nhiên vươn tay của mình ra, ôm lấy cô vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc của cô:"Mục Lạc Anh từ nay Mộ Tư Phàm anh sẽ luôn ở bên cạnh em, thay em gánh vác cả cuộc đời này, thay ba mẹ chăm sóc em, lấp đầy khoảng trống cô đơn trong trái tim của em, mang cho em một tình yêu thương mà em vốn có".

Lòng cô trở nên ấm áp, mắt rưng rưng:"Cảm ơn anh Tư Phàm, cảm ơn vì ở bên em, cảm ơn vì yêu em, em không cần vinh hoa phú quý, em chỉ cần một người là anh".

Trong đáy mắt rộng như biển cả của anh, giờ chỉ tràn đầy sự dịu dàng. Càng ôm chặt lấy cô, như sợ vuột mất.

- -------

Mọi người hãy ủng hộ "Tì Bà Phiêu Bạc "

Theo dõi +Like, cho mình nha >>>>>Cảm ơn các bạn

Tổng Tài Baba: Mami Giận Thật Rồi!Tác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một… "Này em làm sao vậy"_anh nắm lấy tay cô. Muốn cười nhưng không dám cười."Không sao cả"_cô hờn dỗi, hất tay anh, ngồi xuống ghế sofa."Anh đang nghe mùi dấm, rất rất là chua"_anh nheo mày."Anh, cái tên hôn đãn này, anh không chọc em anh chết à!"."Tại em ăn giấm quá nhiều thôi"."Không thèm nói với anh ".- Cốc cốc."Vào đi"_anh lấy lại vẻ uy nghiêm của mình, lạnh lùng nói.Triệu Nặc Ân bước vào, trên tay anh ta là một số hồ sơ. Anh nheo mày, Triệu Nặc Ân đặt xuống. Cúi chào rồi rời đi.Vừa bước ra ngoài, giọng nói của anh vang lên:"Trợ lí Triệu, sắp xếp một cuộc họp cổ đông gấp cho tôi"."Vâng"_Triệu Nặc Ân cung kính nói, trong con ngươi đen láy của anh ta hiên lên vài phần giảo hoạt. Nhưng nó đã bị một lớp kính che đi.Không nói gì nữa.Nhưng làm sao có thể qua khỏi con mắt sắc bén của cô. Cô cười nhạt. Mình phải điều tra anh ta?!Sau khi Triệu Nặc Ân đi, Mộ Tư Phàm ngồi vào cái ghế chủ tịch của mình. Bàn tay thon dài cầm lấy một trong nhiều sắp hồ sơ.Bỗng nhiên đôi mắt anh hiện lên vài tia khó hiểu:"Hồ sơ này là sao?".Mục Lạc Anh ngồi ăn trái cây, nghe anh hỏi, thản nhiên nói:"Muốn biết về vài nhân viên nữ"."Làm gì?"."Còn không phải tên hào hoa như anh sao? Ai cũng mê mẫn, lại nói, đi tuyển nhân viên nữ nhiều như vậy"."Hôm nay, em ăn rất nhiều giấm rồi đó bà xã"_anh mỉm cười trêu cô gái nhỏ của mình."Em mới không thích ăn"_cô bĩu môi nói."Hahahaha, bảo bối em thật đáng yêu".Cô hừ lạnh một tiếng, mặc kệ anh nói gì.Không chọc cô nữa, anh đi lại gần nắm lấy tay cô, hiên ngang bước ra ngoài, hai tấm lưng thẳng mà uy nghiêm.Hai con người, cùng một khí chất khiến người khác vị nễ.Phòng họp, mọi cổ đông đều có mặt, chỉ có Mộ Nhiếp Chính và Lâm Đàn.Cô không ngồi, đứng dậy nhìn mọi người, gương mặt không biểu lộ:"Tôi mở cuộc họp này chỉ để thông báo một chuyện, chắc hẳn mọi người cũng đoán được nhỉ?""Các vị cũng biết tôi làm chủ tịch của Phàm Thị chỉ để thay chồng tôi quản lí khi anh ấy sang nước ngoài, bây giờ anh ấy đã trở về, tất nhiên chức vị chủ tịch sẽ do anh ấy đảm nhiệm lại, các vị cổ đông thấy thế nào?""Chúng tôi luôn ủng hộ "_một vị cổ đông hân hoang nói."Đúng vậy ".....Cô mỉm cười hài lòng trước những lời nói này.Cuộc họp kết thúc, trong sự vui vẻ. Cô được chọn làm thư ký riêng của anh. Còn chức vụ giám đốc sẽ do Mạc Phong bạn anh đảm nhiệm, do cậu ta không muốn dựa vào gia tộc, lại nói Mạc Phong cũng muốn tự tay mình làm ra tiền nên mới nhờ anh giúp đỡ. Và tất nhiên Mộ Tư Lĩnh sẽ không có cơ hội quay về Phàm thị, đối với anh cậu ta chỉ là một hạt cát trên xa mạc rộng lớn.Cô và anh không ở lại Phàm thị, mà chạy thẳng về Mộ gia. Ngồi trên chiếc lamborghini màu đen sang trọng, ánh mắt cô nhìn anh, miệng nói:"Tư Phàm, ngày mai là ngày giỗ ba mẹ em, em muốn chúng ta cùng về"."Được, ba mẹ ở đâu?"."Ở thành phố Hoa Lệ, nó rất đẹp"_nói đến đây hai mắt cô đượm buồn, anh cũng thấy đau lòng.Anh mất mẹ, còn vợ yêu lại mất cả ba và mẹ, một mình cô ấy phải vươn lên trước mọi khó khăn.Anh bỗng nhiên vươn tay của mình ra, ôm lấy cô vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc của cô:"Mục Lạc Anh từ nay Mộ Tư Phàm anh sẽ luôn ở bên cạnh em, thay em gánh vác cả cuộc đời này, thay ba mẹ chăm sóc em, lấp đầy khoảng trống cô đơn trong trái tim của em, mang cho em một tình yêu thương mà em vốn có".Lòng cô trở nên ấm áp, mắt rưng rưng:"Cảm ơn anh Tư Phàm, cảm ơn vì ở bên em, cảm ơn vì yêu em, em không cần vinh hoa phú quý, em chỉ cần một người là anh".Trong đáy mắt rộng như biển cả của anh, giờ chỉ tràn đầy sự dịu dàng. Càng ôm chặt lấy cô, như sợ vuột mất.- -------Mọi người hãy ủng hộ "Tì Bà Phiêu Bạc "Theo dõi +Like, cho mình nha >>>>>Cảm ơn các bạn

Chương 21: Sự yêu thương ngọt ngào