Thành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một…
Chương 26: Cơm trưa ngọt ngào
Tổng Tài Baba: Mami Giận Thật Rồi!Tác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một… Mục Lạc Anh vội vàng lái xe đến Phàm thị.Bước chân hiên ngang, nhân viên không những không cảm thấy ghét cô mà ngược lại khi thấy cô, họ còn cúi chào một cái.Cô không kiêu ngạo, vẫn mỉm cười gật đầu, đi thẳng lên phòng Mộ Tư Phàm.- Cốc cốc"Vào đi"_giọng nói có phần băng lãnh của anh vang ra."Chào anh, anh có phải là Mộ Tư Phàm không?"_cô trêu anh.Nghe tiếng vợ yêu, biết ngay người nào đó muốn chọc mình, liền phối hợp theo. Không nhìn cô:"Cô giao cơm phải không?".Hừ! Mộ Tư Phàm, anh cũng biết đùa sao? Tên băng lãnh ngàn năm thối."Anh muốn ăn không?"_cô không trêu anh nữa, đặt cơm lên bàn, ngồi xuống ghế sofa. Môi Tư Phàm biết cô không đấu lạnh mình, vui vẻ đứng dậy đi về phía cô.Cô cẩn thận lấy thức ăn ra,:"Anh ăn đi".Mộ Tư Phàm làm nũng, dựa đầu vào lòng ngực của cô.Như cảm nhận được đ** g* b*ng đang di chuyển theo hành động của anh. Cả cơ thể Mộ Tư Phàm nóng rực, tràn đầy d*c v*ng. Cô hiển nhiên nhìn ra điều đó, gạt anh ra."Đừng quấy"_cô nhíu mày, đánh nhẹ vào bàn tay của anh."Em đút anh ăn đi"."Anh không phải trẻ con"."Nhưng ở bên em, anh luôn luôn là trẻ con".Mục Lạc Anh:"...............""Bảo bối, em ngại sao?".."Hừ! Tên mặt dày nhà anh, suốt ngày chỉ ăn h**p em"_cô quay mặt sang chỗ khác,giận dỗi."Anh nào có, thôi ăn đi, anh đút em, A...."_anh đưa thức ăn lên, lấy tay mình xoay mặt cô lại.Tưởng rằng, Mộ Tư Phàm đút cô bằng đũa, ai ngờ anh ăn lấy thức ăn, rồi đưa vào miệng cô. Cô mở to mắt nhìn anh, muốn nói gì đó nhưng bị Mộ Tư Phàm gặm lấy môi không buông, cứ thế mà làm cô như điên đảo."Ưm, ưm, Tư...Phàm, buông.....ra,ưm"_cô kêu lên vài tiếng.Không muốn vợ yêu khó chịu, Mộ Tư Phàm từ từ buông đôi môi ngọt ngào của cô.Hai má cô đỏ ửng lên, tim đập nhanh hơn bình thường. Cứ mỗi lúc cùng Mộ Tư Phàm hôn, cô đều như vậy.Có lẽ, bây giờ trái tim nhỏ bé của cô đã bị người đàn ông này chiếm giữ.Một lát sau, hai người ăn xong, cô không nén lại mà rời khỏi. Mộ Tư Phàm buồn bã mà chẳng biết làm gì.Khi vừa ra khỏi Phàm thị, tiếng chuông điện thoại của cô vang lên, cô nhanh chóng bắt máy:"Alo, Tiểu Khuê, chuyện gì?"."Chuyện lần trước, cậu nhờ mình điều tra về Triệu Nặc Ân, mình điều tra xong rồi"."Vậy gặp nhau chỗ cũ"."Ừm, chờ mình 20" ".Triệu Nặc Ân, nếu để tôi biết anh muốn hại Phàm thị và Mộ Tư Phàm, tôi sẽ không tha cho anh!!- -------
Mục Lạc Anh vội vàng lái xe đến Phàm thị.
Bước chân hiên ngang, nhân viên không những không cảm thấy ghét cô mà ngược lại khi thấy cô, họ còn cúi chào một cái.
Cô không kiêu ngạo, vẫn mỉm cười gật đầu, đi thẳng lên phòng Mộ Tư Phàm.
- Cốc cốc
"Vào đi"_giọng nói có phần băng lãnh của anh vang ra.
"Chào anh, anh có phải là Mộ Tư Phàm không?"_cô trêu anh.
Nghe tiếng vợ yêu, biết ngay người nào đó muốn chọc mình, liền phối hợp theo. Không nhìn cô:"Cô giao cơm phải không?".
Hừ! Mộ Tư Phàm, anh cũng biết đùa sao? Tên băng lãnh ngàn năm thối.
"Anh muốn ăn không?"_cô không trêu anh nữa, đặt cơm lên bàn, ngồi xuống ghế sofa. Môi Tư Phàm biết cô không đấu lạnh mình, vui vẻ đứng dậy đi về phía cô.
Cô cẩn thận lấy thức ăn ra,:"Anh ăn đi".
Mộ Tư Phàm làm nũng, dựa đầu vào lòng ngực của cô.
Như cảm nhận được đ** g* b*ng đang di chuyển theo hành động của anh. Cả cơ thể Mộ Tư Phàm nóng rực, tràn đầy d*c v*ng. Cô hiển nhiên nhìn ra điều đó, gạt anh ra.
"Đừng quấy"_cô nhíu mày, đánh nhẹ vào bàn tay của anh.
"Em đút anh ăn đi".
"Anh không phải trẻ con".
"Nhưng ở bên em, anh luôn luôn là trẻ con".
Mục Lạc Anh:"..............."
"Bảo bối, em ngại sao?"..
"Hừ! Tên mặt dày nhà anh, suốt ngày chỉ ăn h**p em"_cô quay mặt sang chỗ khác,giận dỗi.
"Anh nào có, thôi ăn đi, anh đút em, A...."_anh đưa thức ăn lên, lấy tay mình xoay mặt cô lại.
Tưởng rằng, Mộ Tư Phàm đút cô bằng đũa, ai ngờ anh ăn lấy thức ăn, rồi đưa vào miệng cô. Cô mở to mắt nhìn anh, muốn nói gì đó nhưng bị Mộ Tư Phàm gặm lấy môi không buông, cứ thế mà làm cô như điên đảo.
"Ưm, ưm, Tư...Phàm, buông.....ra,ưm"_cô kêu lên vài tiếng.
Không muốn vợ yêu khó chịu, Mộ Tư Phàm từ từ buông đôi môi ngọt ngào của cô.
Hai má cô đỏ ửng lên, tim đập nhanh hơn bình thường. Cứ mỗi lúc cùng Mộ Tư Phàm hôn, cô đều như vậy.
Có lẽ, bây giờ trái tim nhỏ bé của cô đã bị người đàn ông này chiếm giữ.
Một lát sau, hai người ăn xong, cô không nén lại mà rời khỏi. Mộ Tư Phàm buồn bã mà chẳng biết làm gì.
Khi vừa ra khỏi Phàm thị, tiếng chuông điện thoại của cô vang lên, cô nhanh chóng bắt máy:"Alo, Tiểu Khuê, chuyện gì?".
"Chuyện lần trước, cậu nhờ mình điều tra về Triệu Nặc Ân, mình điều tra xong rồi".
"Vậy gặp nhau chỗ cũ".
"Ừm, chờ mình 20" ".
Triệu Nặc Ân, nếu để tôi biết anh muốn hại Phàm thị và Mộ Tư Phàm, tôi sẽ không tha cho anh!!
- -------
Tổng Tài Baba: Mami Giận Thật Rồi!Tác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một… Mục Lạc Anh vội vàng lái xe đến Phàm thị.Bước chân hiên ngang, nhân viên không những không cảm thấy ghét cô mà ngược lại khi thấy cô, họ còn cúi chào một cái.Cô không kiêu ngạo, vẫn mỉm cười gật đầu, đi thẳng lên phòng Mộ Tư Phàm.- Cốc cốc"Vào đi"_giọng nói có phần băng lãnh của anh vang ra."Chào anh, anh có phải là Mộ Tư Phàm không?"_cô trêu anh.Nghe tiếng vợ yêu, biết ngay người nào đó muốn chọc mình, liền phối hợp theo. Không nhìn cô:"Cô giao cơm phải không?".Hừ! Mộ Tư Phàm, anh cũng biết đùa sao? Tên băng lãnh ngàn năm thối."Anh muốn ăn không?"_cô không trêu anh nữa, đặt cơm lên bàn, ngồi xuống ghế sofa. Môi Tư Phàm biết cô không đấu lạnh mình, vui vẻ đứng dậy đi về phía cô.Cô cẩn thận lấy thức ăn ra,:"Anh ăn đi".Mộ Tư Phàm làm nũng, dựa đầu vào lòng ngực của cô.Như cảm nhận được đ** g* b*ng đang di chuyển theo hành động của anh. Cả cơ thể Mộ Tư Phàm nóng rực, tràn đầy d*c v*ng. Cô hiển nhiên nhìn ra điều đó, gạt anh ra."Đừng quấy"_cô nhíu mày, đánh nhẹ vào bàn tay của anh."Em đút anh ăn đi"."Anh không phải trẻ con"."Nhưng ở bên em, anh luôn luôn là trẻ con".Mục Lạc Anh:"...............""Bảo bối, em ngại sao?".."Hừ! Tên mặt dày nhà anh, suốt ngày chỉ ăn h**p em"_cô quay mặt sang chỗ khác,giận dỗi."Anh nào có, thôi ăn đi, anh đút em, A...."_anh đưa thức ăn lên, lấy tay mình xoay mặt cô lại.Tưởng rằng, Mộ Tư Phàm đút cô bằng đũa, ai ngờ anh ăn lấy thức ăn, rồi đưa vào miệng cô. Cô mở to mắt nhìn anh, muốn nói gì đó nhưng bị Mộ Tư Phàm gặm lấy môi không buông, cứ thế mà làm cô như điên đảo."Ưm, ưm, Tư...Phàm, buông.....ra,ưm"_cô kêu lên vài tiếng.Không muốn vợ yêu khó chịu, Mộ Tư Phàm từ từ buông đôi môi ngọt ngào của cô.Hai má cô đỏ ửng lên, tim đập nhanh hơn bình thường. Cứ mỗi lúc cùng Mộ Tư Phàm hôn, cô đều như vậy.Có lẽ, bây giờ trái tim nhỏ bé của cô đã bị người đàn ông này chiếm giữ.Một lát sau, hai người ăn xong, cô không nén lại mà rời khỏi. Mộ Tư Phàm buồn bã mà chẳng biết làm gì.Khi vừa ra khỏi Phàm thị, tiếng chuông điện thoại của cô vang lên, cô nhanh chóng bắt máy:"Alo, Tiểu Khuê, chuyện gì?"."Chuyện lần trước, cậu nhờ mình điều tra về Triệu Nặc Ân, mình điều tra xong rồi"."Vậy gặp nhau chỗ cũ"."Ừm, chờ mình 20" ".Triệu Nặc Ân, nếu để tôi biết anh muốn hại Phàm thị và Mộ Tư Phàm, tôi sẽ không tha cho anh!!- -------