Thành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một…

Chương 29: Cậu bé này là con cậu sao?

Tổng Tài Baba: Mami Giận Thật Rồi!Tác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một… Khoảng năm phút sau, Mao Hiểu Thần có mặt tại Mộ gia. Có ai biết rằng anh đã vượt mấy cái đèn đỏ chưa?.Mao Hiểu Đồng là bác sĩ, mới từ nước ngoài trở về. Bạn của Mộ Tư Phàm, Mạc Phong và Ngôn Bách Thần. Anh sử hữu vẻ đẹp ấm áp cùng với gương mặt của một người con lai.Mao Hiểu Thần đi thẳng lên phòng của Mộ Tư Phàm.Mao Hiểu Đồng thở không ra hơi, mồ hôi khắp người:"Nè! Cậu biết đã là mấy giờ rồi không hả? Kêu tôi đến đây làm gì?".Mộ Tư Phàm liếc Mao Hiểu Thần một cái, Mao Hiểu Thần cảm thấy lạnh sống lưng, Mộ Tư Phàm chỉ tay về phía người con gái trên giường:" Khám cho cô ấy".Mao Hiểu Thần hiểu ra, đi lại khám cho cô, nhẹ nhàng nói:"Bị sốt thôi, kê thuốc uống là được"."Còn không mau kê thuốc rồi xéo cho bổn thiếu gia "_Mộ Tư Phàm hằn giọng nói."Hừ! Cậu quá đáng, tôi mới đến chưa được mười phút nữa liền muốn đuổi, cậu tàn nhẫn quá đi"_Mao Hiểu Thần chật vật nói.Nhìn thấy vẻ mặt đó, Mộ Tư Phàm nhăn mày, tỏ vẻ không thích."Tùy cậu, muốn ở lại bao lâu thỳ ở nhưng phải đi ra khỏi phòng tôi"."Xề! Nhỏ mọn "_Mao Hiểu Thần bĩu môi nói. Vừa đi đến cửa liền nhìn thấy một cậu bé, mặc áo ngắn, quần lửng, cái chân ngắn ngủn lộ ra nhìn dễ thương quá đi mất. Mao Hiểu Thần chỉ tay:"Này Tư Phàm, cậu bé này là con cậu sao?".Mộ Tư Phàm hướng mắt nhìn về cậu bé,:"Tôi chưa có con lớn như vậy"."Vậy đây ai?".Mục Lạc Anh trong cơn mê, vẫn còn nghe được, thều thào:"Tư Phàm".Mộ Tư Phàm nghe tiếng vợ yêu, hai mắt sáng rỡ:"Anh đây, em sao rồi?".Mục Lạc Anh mệt mỏi, chỉ tay về phía cậu bé:"Hôm nay, em..em gặp, cậu bé, bé đó, bị mẹ bỏ rơi nên em..em đem về chăm sóc"."Được rồi, anh hiểu rồi, em nghĩ ngơi đi".Và rồi cô nhắm nghiền mắt lại.Mộ Tư Phàm đi lại bế cậu bé lên:"Con tên gì?".Cậu bé chưa kịp trả lời,tên nào đó nãy giờ mặt đen như đít nồi:"Cậu lơ mình à!!".Mộ Tư Phàm không trả lời, dùng ánh mắt sắc bén nhìn, Mao Hiểu Thần ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh. Chỉ để lại một làn gió thoáng ngang.- --------Còn--------

Khoảng năm phút sau, Mao Hiểu Thần có mặt tại Mộ gia. Có ai biết rằng anh đã vượt mấy cái đèn đỏ chưa?.

Mao Hiểu Đồng là bác sĩ, mới từ nước ngoài trở về. Bạn của Mộ Tư Phàm, Mạc Phong và Ngôn Bách Thần. Anh sử hữu vẻ đẹp ấm áp cùng với gương mặt của một người con lai.

Mao Hiểu Thần đi thẳng lên phòng của Mộ Tư Phàm.

Mao Hiểu Đồng thở không ra hơi, mồ hôi khắp người:"Nè! Cậu biết đã là mấy giờ rồi không hả? Kêu tôi đến đây làm gì?".

Mộ Tư Phàm liếc Mao Hiểu Thần một cái, Mao Hiểu Thần cảm thấy lạnh sống lưng, Mộ Tư Phàm chỉ tay về phía người con gái trên giường:" Khám cho cô ấy".

Mao Hiểu Thần hiểu ra, đi lại khám cho cô, nhẹ nhàng nói:"Bị sốt thôi, kê thuốc uống là được".

"Còn không mau kê thuốc rồi xéo cho bổn thiếu gia "_Mộ Tư Phàm hằn giọng nói.

"Hừ! Cậu quá đáng, tôi mới đến chưa được mười phút nữa liền muốn đuổi, cậu tàn nhẫn quá đi"_Mao Hiểu Thần chật vật nói.Nhìn thấy vẻ mặt đó, Mộ Tư Phàm nhăn mày, tỏ vẻ không thích.

"Tùy cậu, muốn ở lại bao lâu thỳ ở nhưng phải đi ra khỏi phòng tôi".

"Xề! Nhỏ mọn "_Mao Hiểu Thần bĩu môi nói. Vừa đi đến cửa liền nhìn thấy một cậu bé, mặc áo ngắn, quần lửng, cái chân ngắn ngủn lộ ra nhìn dễ thương quá đi mất. Mao Hiểu Thần chỉ tay:"Này Tư Phàm, cậu bé này là con cậu sao?".

Mộ Tư Phàm hướng mắt nhìn về cậu bé,:"Tôi chưa có con lớn như vậy".

"Vậy đây ai?".

Mục Lạc Anh trong cơn mê, vẫn còn nghe được, thều thào:"Tư Phàm".

Mộ Tư Phàm nghe tiếng vợ yêu, hai mắt sáng rỡ:"Anh đây, em sao rồi?".

Mục Lạc Anh mệt mỏi, chỉ tay về phía cậu bé:"Hôm nay, em..em gặp, cậu bé, bé đó, bị mẹ bỏ rơi nên em..em đem về chăm sóc".

"Được rồi, anh hiểu rồi, em nghĩ ngơi đi".

Và rồi cô nhắm nghiền mắt lại.

Mộ Tư Phàm đi lại bế cậu bé lên:"Con tên gì?".

Cậu bé chưa kịp trả lời,tên nào đó nãy giờ mặt đen như đít nồi:"Cậu lơ mình à!!".

Mộ Tư Phàm không trả lời, dùng ánh mắt sắc bén nhìn, Mao Hiểu Thần ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh. Chỉ để lại một làn gió thoáng ngang.

- --------Còn--------

Tổng Tài Baba: Mami Giận Thật Rồi!Tác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Tây Đô lúc này đã là trời tối,màu đen đã bao phủ xuống, chỉ còn nhìn thấy những ngọn đèn đường. Một chiếc xe lamborghini màu đỏ đang chạy với một tốc độ, có thể nói là kinh khủng. Người đàn ông ngồi bên trong xe một tay lái xe, một tay đặt lên vành cửa kính. - Rầm. Một tiếng, chiếc xe lúc nảy giờ chỉ còn là một đám lửa lớn và một làn khói nghi ngút. Người đàn ông kia bây giờ đang nằm trên đường, thân hình cao to đầy máu, vết thương lớn nhỏ thỳ đầy mình. Từ xa, một chiếc xe mô tô màu đen chạy về phía anh ta, người con gái đỗ xe bước xuống, mái tóc dài bay bay trước gió thật mê hoặc. "Anh gì đó ơi? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!". Không đợi người kia trả lời, cô liền đỡ anh lên chiếc mô tô của mình. Chạy thẳng đến bệnh viện. "Chuẩn bị phòng mổ..tôi phải cứu người"_cô gái đó nghiêm nghị nói. Những người ở đó nghe thấy, nhanh chóng đi chuẩn bị. Sau 10" đã xong, cô gái đó bước vào phòng mổ, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta. Cô đeo găng tay vào. Cô tiến lại, tay phải cầm một… Khoảng năm phút sau, Mao Hiểu Thần có mặt tại Mộ gia. Có ai biết rằng anh đã vượt mấy cái đèn đỏ chưa?.Mao Hiểu Đồng là bác sĩ, mới từ nước ngoài trở về. Bạn của Mộ Tư Phàm, Mạc Phong và Ngôn Bách Thần. Anh sử hữu vẻ đẹp ấm áp cùng với gương mặt của một người con lai.Mao Hiểu Thần đi thẳng lên phòng của Mộ Tư Phàm.Mao Hiểu Đồng thở không ra hơi, mồ hôi khắp người:"Nè! Cậu biết đã là mấy giờ rồi không hả? Kêu tôi đến đây làm gì?".Mộ Tư Phàm liếc Mao Hiểu Thần một cái, Mao Hiểu Thần cảm thấy lạnh sống lưng, Mộ Tư Phàm chỉ tay về phía người con gái trên giường:" Khám cho cô ấy".Mao Hiểu Thần hiểu ra, đi lại khám cho cô, nhẹ nhàng nói:"Bị sốt thôi, kê thuốc uống là được"."Còn không mau kê thuốc rồi xéo cho bổn thiếu gia "_Mộ Tư Phàm hằn giọng nói."Hừ! Cậu quá đáng, tôi mới đến chưa được mười phút nữa liền muốn đuổi, cậu tàn nhẫn quá đi"_Mao Hiểu Thần chật vật nói.Nhìn thấy vẻ mặt đó, Mộ Tư Phàm nhăn mày, tỏ vẻ không thích."Tùy cậu, muốn ở lại bao lâu thỳ ở nhưng phải đi ra khỏi phòng tôi"."Xề! Nhỏ mọn "_Mao Hiểu Thần bĩu môi nói. Vừa đi đến cửa liền nhìn thấy một cậu bé, mặc áo ngắn, quần lửng, cái chân ngắn ngủn lộ ra nhìn dễ thương quá đi mất. Mao Hiểu Thần chỉ tay:"Này Tư Phàm, cậu bé này là con cậu sao?".Mộ Tư Phàm hướng mắt nhìn về cậu bé,:"Tôi chưa có con lớn như vậy"."Vậy đây ai?".Mục Lạc Anh trong cơn mê, vẫn còn nghe được, thều thào:"Tư Phàm".Mộ Tư Phàm nghe tiếng vợ yêu, hai mắt sáng rỡ:"Anh đây, em sao rồi?".Mục Lạc Anh mệt mỏi, chỉ tay về phía cậu bé:"Hôm nay, em..em gặp, cậu bé, bé đó, bị mẹ bỏ rơi nên em..em đem về chăm sóc"."Được rồi, anh hiểu rồi, em nghĩ ngơi đi".Và rồi cô nhắm nghiền mắt lại.Mộ Tư Phàm đi lại bế cậu bé lên:"Con tên gì?".Cậu bé chưa kịp trả lời,tên nào đó nãy giờ mặt đen như đít nồi:"Cậu lơ mình à!!".Mộ Tư Phàm không trả lời, dùng ánh mắt sắc bén nhìn, Mao Hiểu Thần ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh. Chỉ để lại một làn gió thoáng ngang.- --------Còn--------

Chương 29: Cậu bé này là con cậu sao?