Tác giả:

Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…

Chương 702: Anh Có Muốn Hôn Cô Không

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khi anh thấy cô đang nằm ở trên mặt bàn, sợ đến mức lập tức đứng dậy khỏi bàn máy tính, mở cửa phòng chạy ra ngoài.Quay đầu lại mới nhớ ra mình không mang theo chìa khóa, lại bước nhanh chạy về phòng mình lấy chìa khóa.Minh Tư Thành lo lắng mở cửa phòng ra, thở hồng hộc chạy đến trước bàn đọc sách, định lay bả vai của Nhiên Mộc Miên, đã nhìn thấy cô đang ngủ với vẻ mặt yên tĩnh, hô hấp đều đều, lập tức thở phào nhẹ nhõm.Hóa ra, chỉ là cô nhóc này chơi mệt rồi, nên ngủ thiếp đi.Thảo nào khi anh cầm chìa khóa mở cửa phát ra âm thanh lớn như vậy, cô cũng không nghe thấy.Minh Tư Thành không biết mình đang làm gì, cứ như vậy đứng bên cạnh cô nhóc này, không hiểu sao cứ nhìn chằm chằm vào cô một lúc mới cúi người xuống, ôm cô nhấc ra khỏi ghế.Anh nhẹ nhàng đặt cô ở trên chiếc giường lớn của mình, và khi anh định đứng dậy, lúc cánh tay anh rút ra từ vai của cô, trong lúc lơ đãng đã kéo dây vai áo ngủ của cô rơi xuống.Bờ vai trắng như tuyết và nửa b** ng*c bị ngăn cách bởi xương quai xanh gợi cảm, anh không tự chủ được mà nhấp nhô hầu hết, chỉ cảm thấy cô gái trước mặt vô cùng xinh đẹp và thu hút, khiến cho anh miệng đắng lưỡi khô.Khi nhịp tim tăng nhanh, cơ thể cảm thấy hơi khô nóng không thể giải thích được.Sau khi Minh Tư Thành đột nhiên tỉnh tráo trở lại, anh vô thức nhắm hai mắt lại, và hít một hơi thật sau, không để cho bản thân suy nghĩ lung tung.Nhưng lúc này, anh vẫn duy trì tư thế khom lưng cúi người, rõ ràng trong đầu nhanh chóng bảo rằng cơ thể mình phải nhanh chóng tránh xa khỏi cô nhóc này mới đúng.Nhưng kết quả là, hai chân lại không nghe theo sự sai bảo, giống như bị hóa đá, chúng bị đóng băng tại chỗ và không cách nào động đậy được.Rõ ràng cơ thể muốn đứng thẳng dậy, lúc này lại đang dần dần chìm xuống.Hình bóng của anh đã hoàn toàn bao phủ lấy cô, bờ môi mỏng tiến tới đôi môi hồng của cô.Chỉ ở một khoảng cách mỏng như chiếc lá, anh liền cố gắng ngăn mình lại.Anh đang làm cái gì vậy?Hôn trộm cô ấy sao?Tại sao lại muốn hôn trộm cô?Sau khi hôn trộm cô ấy thì sao?Tâm trí của Minh Tư Thành lúc này có chút hỗn loạn.Sau khi nhắm mắt lại, anh đã chiến thắng con ma háo sắc ở trong lòng của mình, đưa tay kéo tấm chăn mỏng ở bên cạnh, sau khi đắp lên người cho cô nhóc này, thì quay người rời đi.Ra khỏi phòng, Minh Tư Thành thở ra một hơn, lại chậm rãi hít vào một hơi.Không khí ở bên ngoài vẫn trong lành hơn.Thế nhưng, anh vẫn cảm thấy cơ thể của mình rất nóng.Anh nhẹ nhàng khép cửa phòng lại cho cô, sau khi trở lại gian phòng phía đông, liền vọt thẳng đi tắm nước lạnh.Vậy mà, trong đầu anh, bóng hình xinh đẹp của cô nhóc kia cứ lởn vởn không thể nào xua tan được.Và không hiểu sao anh đã tắm nước lạnh tới tận một tiếng đồng hồ.Kết quả là, suốt cả một đêm nay, anh cứ lăn lộn khó ngủ.Sáng sớm ngày hôm sau.Nhiên Mộc Miên được đánh thức bởi người quản gia của nhà họ Minh.Nơi ở của nhà họ Minh và biệt thự nhà họ Phó có khuôn phép không khác biệt lắm, bảy giờ sáng, đến đúng giờ phải ăn sáng với bề trên.Tối hôm qua chơi game quá khuya, Nhiên Mộc Miên ngồi trước bàn ăn có hơi ủ rũ, muốn ngáp lại không dám ngáp, vì sợ vô lễ với Minh Phúc Đạt.Từ hôm qua đến giờ, Nhiên Mộc Miên cũng chỉ gặp được Minh Phúc Đạt, người quản gia nhà họ Minh và ba người giúp việc.Ngoài ra cô không thấy bất kỳ người thân nào khác.Sau khi nhìn thấy Minh Phúc Đạt cầm đũa lên ăn trước, cô mới cầm lấy thìa, ăn cháo trứng muối thịt nạc ở bên trong bát.Minh Phúc Đạt có thể nhìn thấy được, cô bé Nhiên Mộc Miên này đúng là xuất thân từ một gia đình có gia thế, thái độ của bản thân rất đúng mực.Ông ta cũng biết rằng, cô bé này không nguyện ý gả cho nhà họ Minh bọn họ, thế nhưng cô lại không giở tính đại tiểu thư ra, mà khiến cho chuyện này rối tinh rối mù lên.Cô rất kính trọng bậc cha chú, có tri thức và hiểu lễ nghĩa, không hổ danh là cháu dâu mà ông ta chọn.Đồng thời, ông cụ cũng biết, lớp người trẻ tuổi bọn họ rất coi trọng tình yêu tự do.Nhưng mà đối với ông cụ, tình yêu còn phải xem trọng đến việc môn đăng hộ đổi nữa.Sau khi Nhiên Mộc Miên lặng lẽ ăn xong bữa sáng, Minh Phúc Đạt đặt bát đũa xuống, ân cần hỏi thăm: "Vì ông và bố mẹ của cháu và cả ông cụ nội của cháu nữa đã thống nhất hôn ước với nhau, cho nên bước tiếp theo chính là phải tổ chức lễ đính hôn công khai cho cháu và Tư Thành"Cô nào biết được Minh Phúc Đạt còn nghĩ xa hơn cô: "Bây giờ cháu đính hôn với Tư Thành, chờ đến khi cháu tốt nghiệp đại học, sẽ đi đăng ký kết hôn với Tư Thành ngay."".." Nhiên Mộc Miên không phản bác được, vẻ mặt càng không tình nguyện."Ông nội, là ông cưới Mộc Miên hay là con cưới Mộc Miên vậy ạ?" Thế nhưng vào lúc này, âm thanh lười biếng của Minh Tư Thành vang lên từ phía sau.Minh Phúc Đạt lập tức hơi nhướng mày, giọng nói mang theo tia giận giữ, quát lớn: "Nói xằng bậy! Không biết lớn nhỏ rồi phải không?".

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi anh thấy cô đang nằm ở trên mặt bàn, sợ đến mức lập tức đứng dậy khỏi bàn máy tính, mở cửa phòng chạy ra ngoài.

Quay đầu lại mới nhớ ra mình không mang theo chìa khóa, lại bước nhanh chạy về phòng mình lấy chìa khóa.

Minh Tư Thành lo lắng mở cửa phòng ra, thở hồng hộc chạy đến trước bàn đọc sách, định lay bả vai của Nhiên Mộc Miên, đã nhìn thấy cô đang ngủ với vẻ mặt yên tĩnh, hô hấp đều đều, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Hóa ra, chỉ là cô nhóc này chơi mệt rồi, nên ngủ thiếp đi.

Thảo nào khi anh cầm chìa khóa mở cửa phát ra âm thanh lớn như vậy, cô cũng không nghe thấy.

Minh Tư Thành không biết mình đang làm gì, cứ như vậy đứng bên cạnh cô nhóc này, không hiểu sao cứ nhìn chằm chằm vào cô một lúc mới cúi người xuống, ôm cô nhấc ra khỏi ghế.

Anh nhẹ nhàng đặt cô ở trên chiếc giường lớn của mình, và khi anh định đứng dậy, lúc cánh tay anh rút ra từ vai của cô, trong lúc lơ đãng đã kéo dây vai áo ngủ của cô rơi xuống.

Bờ vai trắng như tuyết và nửa b** ng*c bị ngăn cách bởi xương quai xanh gợi cảm, anh không tự chủ được mà nhấp nhô hầu hết, chỉ cảm thấy cô gái trước mặt vô cùng xinh đẹp và thu hút, khiến cho anh miệng đắng lưỡi khô.

Khi nhịp tim tăng nhanh, cơ thể cảm thấy hơi khô nóng không thể giải thích được.

Sau khi Minh Tư Thành đột nhiên tỉnh tráo trở lại, anh vô thức nhắm hai mắt lại, và hít một hơi thật sau, không để cho bản thân suy nghĩ lung tung.

Nhưng lúc này, anh vẫn duy trì tư thế khom lưng cúi người, rõ ràng trong đầu nhanh chóng bảo rằng cơ thể mình phải nhanh chóng tránh xa khỏi cô nhóc này mới đúng.

Nhưng kết quả là, hai chân lại không nghe theo sự sai bảo, giống như bị hóa đá, chúng bị đóng băng tại chỗ và không cách nào động đậy được.

Rõ ràng cơ thể muốn đứng thẳng dậy, lúc này lại đang dần dần chìm xuống.

Hình bóng của anh đã hoàn toàn bao phủ lấy cô, bờ môi mỏng tiến tới đôi môi hồng của cô.

Chỉ ở một khoảng cách mỏng như chiếc lá, anh liền cố gắng ngăn mình lại.

Anh đang làm cái gì vậy?

Hôn trộm cô ấy sao?

Tại sao lại muốn hôn trộm cô?

Sau khi hôn trộm cô ấy thì sao?

Tâm trí của Minh Tư Thành lúc này có chút hỗn loạn.

Sau khi nhắm mắt lại, anh đã chiến thắng con ma háo sắc ở trong lòng của mình, đưa tay kéo tấm chăn mỏng ở bên cạnh, sau khi đắp lên người cho cô nhóc này, thì quay người rời đi.

Ra khỏi phòng, Minh Tư Thành thở ra một hơn, lại chậm rãi hít vào một hơi.

Không khí ở bên ngoài vẫn trong lành hơn.

Thế nhưng, anh vẫn cảm thấy cơ thể của mình rất nóng.

Anh nhẹ nhàng khép cửa phòng lại cho cô, sau khi trở lại gian phòng phía đông, liền vọt thẳng đi tắm nước lạnh.

Vậy mà, trong đầu anh, bóng hình xinh đẹp của cô nhóc kia cứ lởn vởn không thể nào xua tan được.

Và không hiểu sao anh đã tắm nước lạnh tới tận một tiếng đồng hồ.

Kết quả là, suốt cả một đêm nay, anh cứ lăn lộn khó ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Nhiên Mộc Miên được đánh thức bởi người quản gia của nhà họ Minh.

Nơi ở của nhà họ Minh và biệt thự nhà họ Phó có khuôn phép không khác biệt lắm, bảy giờ sáng, đến đúng giờ phải ăn sáng với bề trên.

Tối hôm qua chơi game quá khuya, Nhiên Mộc Miên ngồi trước bàn ăn có hơi ủ rũ, muốn ngáp lại không dám ngáp, vì sợ vô lễ với Minh Phúc Đạt.

Từ hôm qua đến giờ, Nhiên Mộc Miên cũng chỉ gặp được Minh Phúc Đạt, người quản gia nhà họ Minh và ba người giúp việc.

Ngoài ra cô không thấy bất kỳ người thân nào khác.

Image removed.

Sau khi nhìn thấy Minh Phúc Đạt cầm đũa lên ăn trước, cô mới cầm lấy thìa, ăn cháo trứng muối thịt nạc ở bên trong bát.

Minh Phúc Đạt có thể nhìn thấy được, cô bé Nhiên Mộc Miên này đúng là xuất thân từ một gia đình có gia thế, thái độ của bản thân rất đúng mực.

Ông ta cũng biết rằng, cô bé này không nguyện ý gả cho nhà họ Minh bọn họ, thế nhưng cô lại không giở tính đại tiểu thư ra, mà khiến cho chuyện này rối tinh rối mù lên.

Cô rất kính trọng bậc cha chú, có tri thức và hiểu lễ nghĩa, không hổ danh là cháu dâu mà ông ta chọn.

Đồng thời, ông cụ cũng biết, lớp người trẻ tuổi bọn họ rất coi trọng tình yêu tự do.

Nhưng mà đối với ông cụ, tình yêu còn phải xem trọng đến việc môn đăng hộ đổi nữa.

Sau khi Nhiên Mộc Miên lặng lẽ ăn xong bữa sáng, Minh Phúc Đạt đặt bát đũa xuống, ân cần hỏi thăm: "Vì ông và bố mẹ của cháu và cả ông cụ nội của cháu nữa đã thống nhất hôn ước với nhau, cho nên bước tiếp theo chính là phải tổ chức lễ đính hôn công khai cho cháu và Tư Thành"

Image removed.

Cô nào biết được Minh Phúc Đạt còn nghĩ xa hơn cô: "Bây giờ cháu đính hôn với Tư Thành, chờ đến khi cháu tốt nghiệp đại học, sẽ đi đăng ký kết hôn với Tư Thành ngay.

"

".

.

" Nhiên Mộc Miên không phản bác được, vẻ mặt càng không tình nguyện.

"Ông nội, là ông cưới Mộc Miên hay là con cưới Mộc Miên vậy ạ?" Thế nhưng vào lúc này, âm thanh lười biếng của Minh Tư Thành vang lên từ phía sau.

Minh Phúc Đạt lập tức hơi nhướng mày, giọng nói mang theo tia giận giữ, quát lớn: "Nói xằng bậy! Không biết lớn nhỏ rồi phải không?".

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khi anh thấy cô đang nằm ở trên mặt bàn, sợ đến mức lập tức đứng dậy khỏi bàn máy tính, mở cửa phòng chạy ra ngoài.Quay đầu lại mới nhớ ra mình không mang theo chìa khóa, lại bước nhanh chạy về phòng mình lấy chìa khóa.Minh Tư Thành lo lắng mở cửa phòng ra, thở hồng hộc chạy đến trước bàn đọc sách, định lay bả vai của Nhiên Mộc Miên, đã nhìn thấy cô đang ngủ với vẻ mặt yên tĩnh, hô hấp đều đều, lập tức thở phào nhẹ nhõm.Hóa ra, chỉ là cô nhóc này chơi mệt rồi, nên ngủ thiếp đi.Thảo nào khi anh cầm chìa khóa mở cửa phát ra âm thanh lớn như vậy, cô cũng không nghe thấy.Minh Tư Thành không biết mình đang làm gì, cứ như vậy đứng bên cạnh cô nhóc này, không hiểu sao cứ nhìn chằm chằm vào cô một lúc mới cúi người xuống, ôm cô nhấc ra khỏi ghế.Anh nhẹ nhàng đặt cô ở trên chiếc giường lớn của mình, và khi anh định đứng dậy, lúc cánh tay anh rút ra từ vai của cô, trong lúc lơ đãng đã kéo dây vai áo ngủ của cô rơi xuống.Bờ vai trắng như tuyết và nửa b** ng*c bị ngăn cách bởi xương quai xanh gợi cảm, anh không tự chủ được mà nhấp nhô hầu hết, chỉ cảm thấy cô gái trước mặt vô cùng xinh đẹp và thu hút, khiến cho anh miệng đắng lưỡi khô.Khi nhịp tim tăng nhanh, cơ thể cảm thấy hơi khô nóng không thể giải thích được.Sau khi Minh Tư Thành đột nhiên tỉnh tráo trở lại, anh vô thức nhắm hai mắt lại, và hít một hơi thật sau, không để cho bản thân suy nghĩ lung tung.Nhưng lúc này, anh vẫn duy trì tư thế khom lưng cúi người, rõ ràng trong đầu nhanh chóng bảo rằng cơ thể mình phải nhanh chóng tránh xa khỏi cô nhóc này mới đúng.Nhưng kết quả là, hai chân lại không nghe theo sự sai bảo, giống như bị hóa đá, chúng bị đóng băng tại chỗ và không cách nào động đậy được.Rõ ràng cơ thể muốn đứng thẳng dậy, lúc này lại đang dần dần chìm xuống.Hình bóng của anh đã hoàn toàn bao phủ lấy cô, bờ môi mỏng tiến tới đôi môi hồng của cô.Chỉ ở một khoảng cách mỏng như chiếc lá, anh liền cố gắng ngăn mình lại.Anh đang làm cái gì vậy?Hôn trộm cô ấy sao?Tại sao lại muốn hôn trộm cô?Sau khi hôn trộm cô ấy thì sao?Tâm trí của Minh Tư Thành lúc này có chút hỗn loạn.Sau khi nhắm mắt lại, anh đã chiến thắng con ma háo sắc ở trong lòng của mình, đưa tay kéo tấm chăn mỏng ở bên cạnh, sau khi đắp lên người cho cô nhóc này, thì quay người rời đi.Ra khỏi phòng, Minh Tư Thành thở ra một hơn, lại chậm rãi hít vào một hơi.Không khí ở bên ngoài vẫn trong lành hơn.Thế nhưng, anh vẫn cảm thấy cơ thể của mình rất nóng.Anh nhẹ nhàng khép cửa phòng lại cho cô, sau khi trở lại gian phòng phía đông, liền vọt thẳng đi tắm nước lạnh.Vậy mà, trong đầu anh, bóng hình xinh đẹp của cô nhóc kia cứ lởn vởn không thể nào xua tan được.Và không hiểu sao anh đã tắm nước lạnh tới tận một tiếng đồng hồ.Kết quả là, suốt cả một đêm nay, anh cứ lăn lộn khó ngủ.Sáng sớm ngày hôm sau.Nhiên Mộc Miên được đánh thức bởi người quản gia của nhà họ Minh.Nơi ở của nhà họ Minh và biệt thự nhà họ Phó có khuôn phép không khác biệt lắm, bảy giờ sáng, đến đúng giờ phải ăn sáng với bề trên.Tối hôm qua chơi game quá khuya, Nhiên Mộc Miên ngồi trước bàn ăn có hơi ủ rũ, muốn ngáp lại không dám ngáp, vì sợ vô lễ với Minh Phúc Đạt.Từ hôm qua đến giờ, Nhiên Mộc Miên cũng chỉ gặp được Minh Phúc Đạt, người quản gia nhà họ Minh và ba người giúp việc.Ngoài ra cô không thấy bất kỳ người thân nào khác.Sau khi nhìn thấy Minh Phúc Đạt cầm đũa lên ăn trước, cô mới cầm lấy thìa, ăn cháo trứng muối thịt nạc ở bên trong bát.Minh Phúc Đạt có thể nhìn thấy được, cô bé Nhiên Mộc Miên này đúng là xuất thân từ một gia đình có gia thế, thái độ của bản thân rất đúng mực.Ông ta cũng biết rằng, cô bé này không nguyện ý gả cho nhà họ Minh bọn họ, thế nhưng cô lại không giở tính đại tiểu thư ra, mà khiến cho chuyện này rối tinh rối mù lên.Cô rất kính trọng bậc cha chú, có tri thức và hiểu lễ nghĩa, không hổ danh là cháu dâu mà ông ta chọn.Đồng thời, ông cụ cũng biết, lớp người trẻ tuổi bọn họ rất coi trọng tình yêu tự do.Nhưng mà đối với ông cụ, tình yêu còn phải xem trọng đến việc môn đăng hộ đổi nữa.Sau khi Nhiên Mộc Miên lặng lẽ ăn xong bữa sáng, Minh Phúc Đạt đặt bát đũa xuống, ân cần hỏi thăm: "Vì ông và bố mẹ của cháu và cả ông cụ nội của cháu nữa đã thống nhất hôn ước với nhau, cho nên bước tiếp theo chính là phải tổ chức lễ đính hôn công khai cho cháu và Tư Thành"Cô nào biết được Minh Phúc Đạt còn nghĩ xa hơn cô: "Bây giờ cháu đính hôn với Tư Thành, chờ đến khi cháu tốt nghiệp đại học, sẽ đi đăng ký kết hôn với Tư Thành ngay."".." Nhiên Mộc Miên không phản bác được, vẻ mặt càng không tình nguyện."Ông nội, là ông cưới Mộc Miên hay là con cưới Mộc Miên vậy ạ?" Thế nhưng vào lúc này, âm thanh lười biếng của Minh Tư Thành vang lên từ phía sau.Minh Phúc Đạt lập tức hơi nhướng mày, giọng nói mang theo tia giận giữ, quát lớn: "Nói xằng bậy! Không biết lớn nhỏ rồi phải không?".

Chương 702: Anh Có Muốn Hôn Cô Không