Tác giả:

Khách sạn Romanti. Một trong sáu khách sạn cao cấp nhất của Vân thị, có sức chứa hàng nghìn người, các bóng hồng xinh đẹp đan xen lẫn nhau và những người thành công trong giới thượng lưu đang nói chuyện phiếm với nhau. Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một trận xôn xao, làm cho mọi người sôi nổi nhìn lại. Tần Hạ cũng không ngoại lệ, quay đầu liền nhìn thấy người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú, có gia thế cao quý và đang thông thả tiến vào. Trong mắt cô không kìm được mà tràn ngập niềm vui sướng, không đợi cô mở miệng, sắc mặt anh bất chợt liền thay đổi. Người đàn ông không phải đi vào một mình, cánh tay kéo theo một nữ nhân xinh đẹp vô cùng e thẹn, ngọn đèn trên đỉnh đầu vừa vặn đánh vào hai người, bọn họ bước đi thong thả trên một tầng sáng chói mắt, tuấn nam mỹ nữ sáng chói mắt, trong nháy mắt trở thành tiêu điểm của cả hội trường. Tần Hạ sắc mặt trắng bệt như tờ giấy. Tần Tư Điềm? Chị gái cùng cha khác mẹ của cô, vì cái gì bạn trai của cô lại ở cùng, không ngờ thoạt nhìn hai người thân…

Chương 54: Ở lại đêm nay

Nghiện Vợ: Tổng Tài Cao Lãnh, Xin Tiết ChếTác giả: Trình DữuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn Romanti. Một trong sáu khách sạn cao cấp nhất của Vân thị, có sức chứa hàng nghìn người, các bóng hồng xinh đẹp đan xen lẫn nhau và những người thành công trong giới thượng lưu đang nói chuyện phiếm với nhau. Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một trận xôn xao, làm cho mọi người sôi nổi nhìn lại. Tần Hạ cũng không ngoại lệ, quay đầu liền nhìn thấy người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú, có gia thế cao quý và đang thông thả tiến vào. Trong mắt cô không kìm được mà tràn ngập niềm vui sướng, không đợi cô mở miệng, sắc mặt anh bất chợt liền thay đổi. Người đàn ông không phải đi vào một mình, cánh tay kéo theo một nữ nhân xinh đẹp vô cùng e thẹn, ngọn đèn trên đỉnh đầu vừa vặn đánh vào hai người, bọn họ bước đi thong thả trên một tầng sáng chói mắt, tuấn nam mỹ nữ sáng chói mắt, trong nháy mắt trở thành tiêu điểm của cả hội trường. Tần Hạ sắc mặt trắng bệt như tờ giấy. Tần Tư Điềm? Chị gái cùng cha khác mẹ của cô, vì cái gì bạn trai của cô lại ở cùng, không ngờ thoạt nhìn hai người thân… Cuối cùng Tần Hạ không đáp ứng lời mời đi ăn của Phó Thiên, bởi vì đã chuẩn bị xong nguyên liệu cho bữa tối, nhưng cô nhất thời nhanh miệng nói ra lời mời, người nào đó tâm trạng đang bị treo trên cột liền đáp ứng.Chuông cửa vang lên, đúng lúc Tần Hạ vừa nấu xong một món, mang sang bàn liền chạy ra mở cửa, nhìn thấy người đứng ở trước cửa, hoảng hốt một chút: "Anh nhanh như vậy đã đến rồi sao? Mau vào".Phó Thiên mặc âu phục cùng với giày da, thân dài đứng thẳng, đứng trong hành lang âm u chật hẹp, giống như một đế vương cao cao tại thượng, khiến cho người khác không thể nào bỏ qua.Tần Hạ lấy đôi dép lớn mới vừa mua từ trong tủ ra, "Đây là đôi dép nam tôi vừa mới mua ở siêu thị dưới lầu, anh thử xem xem có hợp không?""Rất hợp" Sau khi Phó Thiên mang vào, anh cảm thấy vô cùng thoải mái so với những đôi giày hàng hiệu giá cao ngất ngưỡng, môi bạc khẽ nhếch lên.Nhận thấy được anh đang nhìn chăm chú, Tần Hạ ho nhẹ một tiếng: "Còn một món nữa là xong rồi, anh hãy vào ngồi trước đi""Anh giúp em mang bát và đũa ra bàn" Phó Thiên liếc nhìn cái bàn nhỏ bên kia đang bày món ăn, cởi áo vest, cuộn tay áo lên hướng nhà bếp đi đến."Không.." Tần Hạ còn chưa kịp từ chối, trên tay đã có đồ đeo vào, chờ cô đi đến nhà bếp, anh đã giống như ở nhà của mình đi lấy bát đũa, không thể làm gì khác ngầm đồng ý hành động của anh.Năm phút sau, món ăn cuối cùng cũng đã được hoàn thành, bất quá bàn trà có chút nhỏ, khó khăn lắm mới bỏ đủ bốn món ăn.Tần Hạ sờ sờ cái mũi, có chút ngượng ngùng mà nói rằng: "Vốn định mua bàn trà lớn hơn, cuối cùng lại quên mất"."Là nên mua bàn ăn lớn, không thể luôn khom lưng ăn cơm, đối với thân thể không tốt, Phó Thiên gật đầu đồng ý, đưa bát cơm cho cô.Tần Hạ vốn định chính mình tự đi lấy, không nghĩ tới bị anh giành trước, lúc này nói cái gì nữa dường như có chút khác người đành lặng lẽ chấp nhận.Hai người cùng nhau ăn bữa tối không có trầm tình mà còn mang theo ấm áp như một gia đình nhỏ.Tần Hạ ăn không nhiều, còn lại đều chui vào bụng Phó Thiên, khẩu vị ăn uống lớn hơn cô tưởng, không khỏi vui mừng vì mình làm được điều tốt gì đó.Phó Thiên còn muốn giúp cô dọn dẹp đồ, bị cô đặt ngồi trên ghế:" Tôi đi rửa chén, anh ngồi ở đây, nhàm chán thì mở TV ra xem "Nói xong không đợi anh trả lời cô liền đi vào nhà bếp.Nghe thấy bên trong vang lên tiếng bác đũa va vào nhau, trong ánh mắt Phó Thiên toát lên ý cười.Tần Hạ nghe thấy thanh âm tin tức từ TV truyền đến, trong lòng cũng thả lỏng đôi chút, chỉ có mấy cái bát rửa tí là xong xuôi, đi ra nhìn thấy Phó Thiên đang ngồi trên sôfa, tay dài mũichân dài, ngồi trên sôfa đơn sơ vẫn cảm giác được vẻ ngoài cao quý, đường cong nhan sắc lưu loát sắc bén, mũi cao ngất thẳng tắp, trong nháy mắt bừng tĩnh.Phó Thiên bỗng nhiên quay đầu nhìn qua, đôi mắt sâu xa như viên ngọc:" Làm sao vậy? "Giọng nói trầm thấp gợi cảm.Lại vén tóc lên một chút, Tần Hạ khôi phục lại, đi tới," Anh.. "Phó Thiên nhìn thời gian, đứng lên, cầm lấy áo vest," Đã khuya, anh phải đi "Một tia sáng trắng đột nhiên xẹt qua căn phòng, một tiếng nổ lớn, mưa to lập tức, vỗ trên mặt đất tạo thành âm thanh cực lớn, sấm sét ầm ầm lại cuộn giữa mây đen, bầu trời ngoài cửa sổ giống như một cái miệng lớn.Sự chú ý của Tần Hạ lập tức bị thu hút, cau mày nói:" Tại sao lại mưa? Dự báo thời tiết hôm nay không nói sẽ mưa. "Mưa to, hạt mưa văng vào cửa sổ như muốn vỡ kính, cô vội vàng đóng cửa sổ, quay lại thì thấy Phó Thiên đang khoác áo, chuẩn bị rời đi." Bên ngoài trời mưa to quá, và có sấm chớp. Không an toàn cho lắm, nếu không thì anh hãy ở lại đây đêm nay.. "Phó Thiên đột nhiên nhìn cô, chống lại ánh mắt thực rất sáng của cô, có chút kinh ngạc.Tần Hạ trong lòng run lên, chuyển đổi câu chuyện:" Bất quá ở đây chỉ có một chiếc giường, anh chỉ có thể ngủ trên sôfa."

Cuối cùng Tần Hạ không đáp ứng lời mời đi ăn của Phó Thiên, bởi vì đã chuẩn bị xong nguyên liệu cho bữa tối, nhưng cô nhất thời nhanh miệng nói ra lời mời, người nào đó tâm trạng đang bị treo trên cột liền đáp ứng.

Chuông cửa vang lên, đúng lúc Tần Hạ vừa nấu xong một món, mang sang bàn liền chạy ra mở cửa, nhìn thấy người đứng ở trước cửa, hoảng hốt một chút: "Anh nhanh như vậy đã đến rồi sao? Mau vào".

Phó Thiên mặc âu phục cùng với giày da, thân dài đứng thẳng, đứng trong hành lang âm u chật hẹp, giống như một đế vương cao cao tại thượng, khiến cho người khác không thể nào bỏ qua.

Tần Hạ lấy đôi dép lớn mới vừa mua từ trong tủ ra, "Đây là đôi dép nam tôi vừa mới mua ở siêu thị dưới lầu, anh thử xem xem có hợp không?"

"Rất hợp" Sau khi Phó Thiên mang vào, anh cảm thấy vô cùng thoải mái so với những đôi giày hàng hiệu giá cao ngất ngưỡng, môi bạc khẽ nhếch lên.

Nhận thấy được anh đang nhìn chăm chú, Tần Hạ ho nhẹ một tiếng: "Còn một món nữa là xong rồi, anh hãy vào ngồi trước đi"

"Anh giúp em mang bát và đũa ra bàn" Phó Thiên liếc nhìn cái bàn nhỏ bên kia đang bày món ăn, cởi áo vest, cuộn tay áo lên hướng nhà bếp đi đến.

"Không.." Tần Hạ còn chưa kịp từ chối, trên tay đã có đồ đeo vào, chờ cô đi đến nhà bếp, anh đã giống như ở nhà của mình đi lấy bát đũa, không thể làm gì khác ngầm đồng ý hành động của anh.

Năm phút sau, món ăn cuối cùng cũng đã được hoàn thành, bất quá bàn trà có chút nhỏ, khó khăn lắm mới bỏ đủ bốn món ăn.

Tần Hạ sờ sờ cái mũi, có chút ngượng ngùng mà nói rằng: "Vốn định mua bàn trà lớn hơn, cuối cùng lại quên mất".

"Là nên mua bàn ăn lớn, không thể luôn khom lưng ăn cơm, đối với thân thể không tốt, Phó Thiên gật đầu đồng ý, đưa bát cơm cho cô.

Tần Hạ vốn định chính mình tự đi lấy, không nghĩ tới bị anh giành trước, lúc này nói cái gì nữa dường như có chút khác người đành lặng lẽ chấp nhận.

Hai người cùng nhau ăn bữa tối không có trầm tình mà còn mang theo ấm áp như một gia đình nhỏ.

Tần Hạ ăn không nhiều, còn lại đều chui vào bụng Phó Thiên, khẩu vị ăn uống lớn hơn cô tưởng, không khỏi vui mừng vì mình làm được điều tốt gì đó.

Phó Thiên còn muốn giúp cô dọn dẹp đồ, bị cô đặt ngồi trên ghế:" Tôi đi rửa chén, anh ngồi ở đây, nhàm chán thì mở TV ra xem "Nói xong không đợi anh trả lời cô liền đi vào nhà bếp.

Nghe thấy bên trong vang lên tiếng bác đũa va vào nhau, trong ánh mắt Phó Thiên toát lên ý cười.

Tần Hạ nghe thấy thanh âm tin tức từ TV truyền đến, trong lòng cũng thả lỏng đôi chút, chỉ có mấy cái bát rửa tí là xong xuôi, đi ra nhìn thấy Phó Thiên đang ngồi trên sôfa, tay dài mũichân dài, ngồi trên sôfa đơn sơ vẫn cảm giác được vẻ ngoài cao quý, đường cong nhan sắc lưu loát sắc bén, mũi cao ngất thẳng tắp, trong nháy mắt bừng tĩnh.

Phó Thiên bỗng nhiên quay đầu nhìn qua, đôi mắt sâu xa như viên ngọc:" Làm sao vậy? "

Giọng nói trầm thấp gợi cảm.

Lại vén tóc lên một chút, Tần Hạ khôi phục lại, đi tới," Anh.. "

Phó Thiên nhìn thời gian, đứng lên, cầm lấy áo vest," Đã khuya, anh phải đi "

Một tia sáng trắng đột nhiên xẹt qua căn phòng, một tiếng nổ lớn, mưa to lập tức, vỗ trên mặt đất tạo thành âm thanh cực lớn, sấm sét ầm ầm lại cuộn giữa mây đen, bầu trời ngoài cửa sổ giống như một cái miệng lớn.

Sự chú ý của Tần Hạ lập tức bị thu hút, cau mày nói:" Tại sao lại mưa? Dự báo thời tiết hôm nay không nói sẽ mưa. "

Mưa to, hạt mưa văng vào cửa sổ như muốn vỡ kính, cô vội vàng đóng cửa sổ, quay lại thì thấy Phó Thiên đang khoác áo, chuẩn bị rời đi.

" Bên ngoài trời mưa to quá, và có sấm chớp. Không an toàn cho lắm, nếu không thì anh hãy ở lại đây đêm nay.. "

Phó Thiên đột nhiên nhìn cô, chống lại ánh mắt thực rất sáng của cô, có chút kinh ngạc.

Tần Hạ trong lòng run lên, chuyển đổi câu chuyện:" Bất quá ở đây chỉ có một chiếc giường, anh chỉ có thể ngủ trên sôfa."

Nghiện Vợ: Tổng Tài Cao Lãnh, Xin Tiết ChếTác giả: Trình DữuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn Romanti. Một trong sáu khách sạn cao cấp nhất của Vân thị, có sức chứa hàng nghìn người, các bóng hồng xinh đẹp đan xen lẫn nhau và những người thành công trong giới thượng lưu đang nói chuyện phiếm với nhau. Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một trận xôn xao, làm cho mọi người sôi nổi nhìn lại. Tần Hạ cũng không ngoại lệ, quay đầu liền nhìn thấy người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú, có gia thế cao quý và đang thông thả tiến vào. Trong mắt cô không kìm được mà tràn ngập niềm vui sướng, không đợi cô mở miệng, sắc mặt anh bất chợt liền thay đổi. Người đàn ông không phải đi vào một mình, cánh tay kéo theo một nữ nhân xinh đẹp vô cùng e thẹn, ngọn đèn trên đỉnh đầu vừa vặn đánh vào hai người, bọn họ bước đi thong thả trên một tầng sáng chói mắt, tuấn nam mỹ nữ sáng chói mắt, trong nháy mắt trở thành tiêu điểm của cả hội trường. Tần Hạ sắc mặt trắng bệt như tờ giấy. Tần Tư Điềm? Chị gái cùng cha khác mẹ của cô, vì cái gì bạn trai của cô lại ở cùng, không ngờ thoạt nhìn hai người thân… Cuối cùng Tần Hạ không đáp ứng lời mời đi ăn của Phó Thiên, bởi vì đã chuẩn bị xong nguyên liệu cho bữa tối, nhưng cô nhất thời nhanh miệng nói ra lời mời, người nào đó tâm trạng đang bị treo trên cột liền đáp ứng.Chuông cửa vang lên, đúng lúc Tần Hạ vừa nấu xong một món, mang sang bàn liền chạy ra mở cửa, nhìn thấy người đứng ở trước cửa, hoảng hốt một chút: "Anh nhanh như vậy đã đến rồi sao? Mau vào".Phó Thiên mặc âu phục cùng với giày da, thân dài đứng thẳng, đứng trong hành lang âm u chật hẹp, giống như một đế vương cao cao tại thượng, khiến cho người khác không thể nào bỏ qua.Tần Hạ lấy đôi dép lớn mới vừa mua từ trong tủ ra, "Đây là đôi dép nam tôi vừa mới mua ở siêu thị dưới lầu, anh thử xem xem có hợp không?""Rất hợp" Sau khi Phó Thiên mang vào, anh cảm thấy vô cùng thoải mái so với những đôi giày hàng hiệu giá cao ngất ngưỡng, môi bạc khẽ nhếch lên.Nhận thấy được anh đang nhìn chăm chú, Tần Hạ ho nhẹ một tiếng: "Còn một món nữa là xong rồi, anh hãy vào ngồi trước đi""Anh giúp em mang bát và đũa ra bàn" Phó Thiên liếc nhìn cái bàn nhỏ bên kia đang bày món ăn, cởi áo vest, cuộn tay áo lên hướng nhà bếp đi đến."Không.." Tần Hạ còn chưa kịp từ chối, trên tay đã có đồ đeo vào, chờ cô đi đến nhà bếp, anh đã giống như ở nhà của mình đi lấy bát đũa, không thể làm gì khác ngầm đồng ý hành động của anh.Năm phút sau, món ăn cuối cùng cũng đã được hoàn thành, bất quá bàn trà có chút nhỏ, khó khăn lắm mới bỏ đủ bốn món ăn.Tần Hạ sờ sờ cái mũi, có chút ngượng ngùng mà nói rằng: "Vốn định mua bàn trà lớn hơn, cuối cùng lại quên mất"."Là nên mua bàn ăn lớn, không thể luôn khom lưng ăn cơm, đối với thân thể không tốt, Phó Thiên gật đầu đồng ý, đưa bát cơm cho cô.Tần Hạ vốn định chính mình tự đi lấy, không nghĩ tới bị anh giành trước, lúc này nói cái gì nữa dường như có chút khác người đành lặng lẽ chấp nhận.Hai người cùng nhau ăn bữa tối không có trầm tình mà còn mang theo ấm áp như một gia đình nhỏ.Tần Hạ ăn không nhiều, còn lại đều chui vào bụng Phó Thiên, khẩu vị ăn uống lớn hơn cô tưởng, không khỏi vui mừng vì mình làm được điều tốt gì đó.Phó Thiên còn muốn giúp cô dọn dẹp đồ, bị cô đặt ngồi trên ghế:" Tôi đi rửa chén, anh ngồi ở đây, nhàm chán thì mở TV ra xem "Nói xong không đợi anh trả lời cô liền đi vào nhà bếp.Nghe thấy bên trong vang lên tiếng bác đũa va vào nhau, trong ánh mắt Phó Thiên toát lên ý cười.Tần Hạ nghe thấy thanh âm tin tức từ TV truyền đến, trong lòng cũng thả lỏng đôi chút, chỉ có mấy cái bát rửa tí là xong xuôi, đi ra nhìn thấy Phó Thiên đang ngồi trên sôfa, tay dài mũichân dài, ngồi trên sôfa đơn sơ vẫn cảm giác được vẻ ngoài cao quý, đường cong nhan sắc lưu loát sắc bén, mũi cao ngất thẳng tắp, trong nháy mắt bừng tĩnh.Phó Thiên bỗng nhiên quay đầu nhìn qua, đôi mắt sâu xa như viên ngọc:" Làm sao vậy? "Giọng nói trầm thấp gợi cảm.Lại vén tóc lên một chút, Tần Hạ khôi phục lại, đi tới," Anh.. "Phó Thiên nhìn thời gian, đứng lên, cầm lấy áo vest," Đã khuya, anh phải đi "Một tia sáng trắng đột nhiên xẹt qua căn phòng, một tiếng nổ lớn, mưa to lập tức, vỗ trên mặt đất tạo thành âm thanh cực lớn, sấm sét ầm ầm lại cuộn giữa mây đen, bầu trời ngoài cửa sổ giống như một cái miệng lớn.Sự chú ý của Tần Hạ lập tức bị thu hút, cau mày nói:" Tại sao lại mưa? Dự báo thời tiết hôm nay không nói sẽ mưa. "Mưa to, hạt mưa văng vào cửa sổ như muốn vỡ kính, cô vội vàng đóng cửa sổ, quay lại thì thấy Phó Thiên đang khoác áo, chuẩn bị rời đi." Bên ngoài trời mưa to quá, và có sấm chớp. Không an toàn cho lắm, nếu không thì anh hãy ở lại đây đêm nay.. "Phó Thiên đột nhiên nhìn cô, chống lại ánh mắt thực rất sáng của cô, có chút kinh ngạc.Tần Hạ trong lòng run lên, chuyển đổi câu chuyện:" Bất quá ở đây chỉ có một chiếc giường, anh chỉ có thể ngủ trên sôfa."

Chương 54: Ở lại đêm nay