Tác giả:

Chương 1: Em tên gì? “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhật Linh nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhật Linh cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóa kéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạch, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói…

Chương 1286

Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé NhỏTác giả: Nụ CườiTruyện Ngôn TìnhChương 1: Em tên gì? “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhật Linh nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhật Linh cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóa kéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạch, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói… Chương 1286Robert nghĩ tới đây, chân nhũn cả ra, dù sao số tiền đó quá lớn.Ông ta chưa từng nghĩ rằng Lê Vân Hàng thế mà lại làm ra chuyện không ăn được thì đạp đổ như thế, để lại một mớ rắc rối.“Không không không, tôi nhớ là người đại diện hợp pháp của công ty là ông, không phải tôi, bị cáo cũng sẽ là ông”“Sao cơ? Ông chủ, ông có ý gì?”Robert nghe James nói thế, chân nhũn ra, ngồi phệt xuống đất.“Ông khoan đừng lo, tôi có cách cứu ông”“Cứu tôi, mọi thứ rõ ràng đều là ông chỉ thị, tôi mới làm thết James, chẳng lẽ ông muốn qua cầu rút ván?”Nghĩ tới công lao bao lâu nay của mình, Robert lạnh giọng hỏi.“Robert, ông bình tĩnh chút đã, đương nhiên tôi sẽ không bỏ rơi ông, tôi nói rồi, tôi có cách cứu ông! Ông nghĩ kỹ xem, nếu chúng ta đều bị kiện thì xong thật rồi”James nói thế, sự giảo hoạt trong mắt càng đậm hơn.“Cách, cách gì cơ?”Robert nghẹn giọng hỏi tiếp, bây giờ ông ta chỉ có cách tin James thôi.“Chuyện này hả..”James vẫn chưa nói xong, đột nhiên có một người vội vã xông vào phòng làm việc, hoang mang nhìn James, không kịp chào hỏi gì.“Tổng giám đốc .James, nơi nhốt Lâm Ảnh đã bị phá, bây giờ cảnh sát đang vây ngoài cửa”“Cái gì?” James đột ngột đứng dậy, đồng tử co lại, ông ta đã chọn nơi ẩn mật nhất để giam giữ Lâm Ảnh, thế mà vẫn bị phát hiện sao?“Tổng giám đốc .James?” Robert phát hiện ra tình hình không ổn lắm, gọi.“Chuyện của cậu đợi tôi về rồi nói” James lập tức không do dự mà tắt điện thoại, vội vàng đi ra khỏi phòng làm việc, khiến Robert bên kia càng hoảng.“Alo, Tổng giám đốc .James! Alo!”Bên kia truyền tới tiếng tút tút.Robert đột nhiên mất hết sức lực, ngồi xuống, .James ban nãy có ý muốn từ bỏ ông ta và LX, muốn để ông ta tự chịu trách nhiệm, thế này thì bằng lấy mạng ông ta còn gì?Huống hồ ông ta không hề hoài nghỉ James sẽ bỏ rơi mình, dù là ai, trong mắt James, người vô dụng đều không đáng để thương hại.Qua cầu rút ván, chuyện này chắc chắn James làm được.Đồng tử Robert thu lại, nếu James đã đối xử với ông ta như thế, thì đừng trách ông ta không nhân từ.“Peter!”“Cót “Đi, điều tra cổ phiếu còn bao nhiêu, chuyển toàn bộ thành tiền mặt đi” Robert nhẹ nhàng vuốt trán, lên tiếng.“Tổng giám đốc địn| “E là không tới lượt cậu chất vấn tôi nhỉ?” Sắc mặt Robert đột nhiên lạnh đi, nhìn Peter chằm chằm, khiến anh ta chột dạ.Peter cẩn thận dè dặt hỏi.“Vâng, tôi lập tức làm ngay!” Peter đi từ từ ra khỏi phòng làm việc.Mà bên Lâm Ảnh, cảnh sát đã ném đạn khói vào trong phòng qua cửa sổ, khiến những người nọ sợ hãi chạy ra ngoài, mấy người cảnh sát đứng ngoài cửa, lập tức khống chế mấy tên nọ.Nhưng người trong đó vẫn trấn tĩnh, lập tức kẹp chặt Lâm Ảnh.Lâm Quân từ từ đi vào cùng mấy cảnh sát.“U… u..” Lâm Ảnh cố sức giãy giụa, trong miệng bị nhét vải, không nói được câu nào.

Chương 1286

Robert nghĩ tới đây, chân nhũn cả ra, dù sao số tiền đó quá lớn.

Ông ta chưa từng nghĩ rằng Lê Vân Hàng thế mà lại làm ra chuyện không ăn được thì đạp đổ như thế, để lại một mớ rắc rối.

“Không không không, tôi nhớ là người đại diện hợp pháp của công ty là ông, không phải tôi, bị cáo cũng sẽ là ông”

“Sao cơ? Ông chủ, ông có ý gì?”

Robert nghe James nói thế, chân nhũn ra, ngồi phệt xuống đất.

“Ông khoan đừng lo, tôi có cách cứu ông”

“Cứu tôi, mọi thứ rõ ràng đều là ông chỉ thị, tôi mới làm thết James, chẳng lẽ ông muốn qua cầu rút ván?”

Nghĩ tới công lao bao lâu nay của mình, Robert lạnh giọng hỏi.

“Robert, ông bình tĩnh chút đã, đương nhiên tôi sẽ không bỏ rơi ông, tôi nói rồi, tôi có cách cứu ông! Ông nghĩ kỹ xem, nếu chúng ta đều bị kiện thì xong thật rồi”

James nói thế, sự giảo hoạt trong mắt càng đậm hơn.

“Cách, cách gì cơ?”

Robert nghẹn giọng hỏi tiếp, bây giờ ông ta chỉ có cách tin James thôi.

“Chuyện này hả..”

James vẫn chưa nói xong, đột nhiên có một người vội vã xông vào phòng làm việc, hoang mang nhìn James, không kịp chào hỏi gì.

“Tổng giám đốc .James, nơi nhốt Lâm Ảnh đã bị phá, bây giờ cảnh sát đang vây ngoài cửa”

“Cái gì?” James đột ngột đứng dậy, đồng tử co lại, ông ta đã chọn nơi ẩn mật nhất để giam giữ Lâm Ảnh, thế mà vẫn bị phát hiện sao?

“Tổng giám đốc .James?” Robert phát hiện ra tình hình không ổn lắm, gọi.

“Chuyện của cậu đợi tôi về rồi nói” James lập tức không do dự mà tắt điện thoại, vội vàng đi ra khỏi phòng làm việc, khiến Robert bên kia càng hoảng.

“Alo, Tổng giám đốc .James! Alo!”

Bên kia truyền tới tiếng tút tút.

Robert đột nhiên mất hết sức lực, ngồi xuống, .James ban nãy có ý muốn từ bỏ ông ta và LX, muốn để ông ta tự chịu trách nhiệm, thế này thì bằng lấy mạng ông ta còn gì?

Huống hồ ông ta không hề hoài nghỉ James sẽ bỏ rơi mình, dù là ai, trong mắt James, người vô dụng đều không đáng để thương hại.

Qua cầu rút ván, chuyện này chắc chắn James làm được.

Đồng tử Robert thu lại, nếu James đã đối xử với ông ta như thế, thì đừng trách ông ta không nhân từ.

“Peter!”

“Cót “Đi, điều tra cổ phiếu còn bao nhiêu, chuyển toàn bộ thành tiền mặt đi” Robert nhẹ nhàng vuốt trán, lên tiếng.

“Tổng giám đốc địn| “E là không tới lượt cậu chất vấn tôi nhỉ?” Sắc mặt Robert đột nhiên lạnh đi, nhìn Peter chằm chằm, khiến anh ta chột dạ.

Peter cẩn thận dè dặt hỏi.

“Vâng, tôi lập tức làm ngay!” Peter đi từ từ ra khỏi phòng làm việc.

Mà bên Lâm Ảnh, cảnh sát đã ném đạn khói vào trong phòng qua cửa sổ, khiến những người nọ sợ hãi chạy ra ngoài, mấy người cảnh sát đứng ngoài cửa, lập tức khống chế mấy tên nọ.

Nhưng người trong đó vẫn trấn tĩnh, lập tức kẹp chặt Lâm Ảnh.

Lâm Quân từ từ đi vào cùng mấy cảnh sát.

“U… u..” Lâm Ảnh cố sức giãy giụa, trong miệng bị nhét vải, không nói được câu nào.

Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé NhỏTác giả: Nụ CườiTruyện Ngôn TìnhChương 1: Em tên gì? “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhật Linh nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhật Linh cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóa kéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạch, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói… Chương 1286Robert nghĩ tới đây, chân nhũn cả ra, dù sao số tiền đó quá lớn.Ông ta chưa từng nghĩ rằng Lê Vân Hàng thế mà lại làm ra chuyện không ăn được thì đạp đổ như thế, để lại một mớ rắc rối.“Không không không, tôi nhớ là người đại diện hợp pháp của công ty là ông, không phải tôi, bị cáo cũng sẽ là ông”“Sao cơ? Ông chủ, ông có ý gì?”Robert nghe James nói thế, chân nhũn ra, ngồi phệt xuống đất.“Ông khoan đừng lo, tôi có cách cứu ông”“Cứu tôi, mọi thứ rõ ràng đều là ông chỉ thị, tôi mới làm thết James, chẳng lẽ ông muốn qua cầu rút ván?”Nghĩ tới công lao bao lâu nay của mình, Robert lạnh giọng hỏi.“Robert, ông bình tĩnh chút đã, đương nhiên tôi sẽ không bỏ rơi ông, tôi nói rồi, tôi có cách cứu ông! Ông nghĩ kỹ xem, nếu chúng ta đều bị kiện thì xong thật rồi”James nói thế, sự giảo hoạt trong mắt càng đậm hơn.“Cách, cách gì cơ?”Robert nghẹn giọng hỏi tiếp, bây giờ ông ta chỉ có cách tin James thôi.“Chuyện này hả..”James vẫn chưa nói xong, đột nhiên có một người vội vã xông vào phòng làm việc, hoang mang nhìn James, không kịp chào hỏi gì.“Tổng giám đốc .James, nơi nhốt Lâm Ảnh đã bị phá, bây giờ cảnh sát đang vây ngoài cửa”“Cái gì?” James đột ngột đứng dậy, đồng tử co lại, ông ta đã chọn nơi ẩn mật nhất để giam giữ Lâm Ảnh, thế mà vẫn bị phát hiện sao?“Tổng giám đốc .James?” Robert phát hiện ra tình hình không ổn lắm, gọi.“Chuyện của cậu đợi tôi về rồi nói” James lập tức không do dự mà tắt điện thoại, vội vàng đi ra khỏi phòng làm việc, khiến Robert bên kia càng hoảng.“Alo, Tổng giám đốc .James! Alo!”Bên kia truyền tới tiếng tút tút.Robert đột nhiên mất hết sức lực, ngồi xuống, .James ban nãy có ý muốn từ bỏ ông ta và LX, muốn để ông ta tự chịu trách nhiệm, thế này thì bằng lấy mạng ông ta còn gì?Huống hồ ông ta không hề hoài nghỉ James sẽ bỏ rơi mình, dù là ai, trong mắt James, người vô dụng đều không đáng để thương hại.Qua cầu rút ván, chuyện này chắc chắn James làm được.Đồng tử Robert thu lại, nếu James đã đối xử với ông ta như thế, thì đừng trách ông ta không nhân từ.“Peter!”“Cót “Đi, điều tra cổ phiếu còn bao nhiêu, chuyển toàn bộ thành tiền mặt đi” Robert nhẹ nhàng vuốt trán, lên tiếng.“Tổng giám đốc địn| “E là không tới lượt cậu chất vấn tôi nhỉ?” Sắc mặt Robert đột nhiên lạnh đi, nhìn Peter chằm chằm, khiến anh ta chột dạ.Peter cẩn thận dè dặt hỏi.“Vâng, tôi lập tức làm ngay!” Peter đi từ từ ra khỏi phòng làm việc.Mà bên Lâm Ảnh, cảnh sát đã ném đạn khói vào trong phòng qua cửa sổ, khiến những người nọ sợ hãi chạy ra ngoài, mấy người cảnh sát đứng ngoài cửa, lập tức khống chế mấy tên nọ.Nhưng người trong đó vẫn trấn tĩnh, lập tức kẹp chặt Lâm Ảnh.Lâm Quân từ từ đi vào cùng mấy cảnh sát.“U… u..” Lâm Ảnh cố sức giãy giụa, trong miệng bị nhét vải, không nói được câu nào.

Chương 1286