Tác giả:

Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…

Chương 2: Lam Khiết , em có đồng ý lấy anh không?

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Năm năm, anh đã yêu nhầm TrầnHạ Lan trong năm năm!Thậm chí, năm năm qua, anhkhông ít lần anh nhìn thấy ân nhân cứumạng mình, bị Trần Hạ Lan chèn ép, ức h**p.Tạo hóa trêu ngươi!Khi lấy lại bình tĩnh, Từ Lam Khiếtđang rầu rĩ đi ra ngoài.Bị Trân Hạ Lan sỉ nhục, tâm trạngcủa cô ấy không tốt hơn Diệp HuyềnTân là bao.Diệp Huyền Tần đột nhiên ngăn côlại: ‘Lam Khiết, chờ một chút.”Trần Hạ Lan tức giận: “Đồ khốn,anh buông tay ra. Nếu anh dám ngăncản, anh cũng cút đi cho tôi!”Diệp Huyền Tần giêu cợt: “Bảo tôicút? Rồi cô sẽ hối hận”Trần Hạ Lan: “Hối hận? Người hốihận chính là anh đấy. Đợi khi tôi thamgia lễ lấy lại binh quyền của Diệp soái,sẽ có vô số hào môn theo đuổi tôi, đếntư cách quỳ xuống l**m giày của tôianh còn không cói”Vốn tưởng rằng lấy lễ phục chức ranói, Diệp Huyền Tần sẽ quay lại quy lụymặc cô sỉ nhục. Nhưng không ngờDiệp Huyền Tần đột nhiên quỳ một gốixuống trước Từ Lam Khiết : “Lam Khiết,em sẽ gả cho anhchứ?”Cái gì!Tất cả mọi người có mặt đều sữngsờ, vẻ mặt khó tinIVào ngày cưới, Diệp Huyền Tần từbỏ vợ sắp cưới và cầu hôn phù dâu!Mà đó còn là vợ sắp cưới nhậnđược thư mời của Diệp soái!Nực cười, vô cùng nực cười.Từ Lam Khiết còn đang nghi ngờrằng mình đã nghe nhầm.Diệp Huyền Tần chân thành nói:“Lam Khiết, gả cho anh nhé. Anh lấydanh dự của một người đàn ông anhhứa với em, anh sẽ khiến em trở thànhngười phụ nữ hạnh phúc nhất trên thếgiới này. Một đời phú quý, một kiếp vinh hoa.Trần Hạ Lan phát điên: “DiệpHuyền Tần, đồ khốn nạn, bây giờ anhdập đầu xin lỗi, có lẽ tôi có thể tha thứcho anh. Anh đừng quên, anh đã ở tùnăm năm, bây giờ tôi anh một cơ hội,chính là phúc của tổ tiên của anhl”“Cút!” Diệp Huyền Tần lớn tiếng mắng.Năm năm ngồi tù chính là điểmNhưng mà, chính Diệp Huyền Tầnđã đánh Trần Hạ Lan. Trái tim Từ LamKhiết đập loạn xạ.Trước đây, DiệpHuyền Tần đối xử với Trân Hạ Lan tốtnhư thế nào cô đều nhìn thấy. Nhưngbây giờ, anh ấy đã thực sự vì mình màđánh Trần Hạ Lan…Một ý nghĩ khác chợt hiện ra trong đầu cô.Mà Trần Hạ Lan đã hoàn toàn sụpđổ. Con chó theo đuôi mình lại vì ngườiđàn bà khác mà đánh mình, hắn dựavào cái gì chứ!Diệp Huyền Tần hừ lạnh một tiếng:“Từ nay về sau Từ Lam Khiết là vợ củatôi. Kẻ nào ức h**p em ấy, tôi sẽ giết cảnhà kẻ đó. Còn không phục, tôi quật cảmộ tổ tiên của kẻ đó!”Năm năm nhẫn nhị, Chiến Thầncuối cùng cũng phát tiết. Trước sát khíđằng đằng, một áp lực vô hình lập tứcđè lên cả nhà Trần Hạ Lan khiến họkhông dám thở mạnh. Trần Hạ Lan độtnhiên sinh ra cảm giác khó hiểu. Ngườiđàn ông này hoàn toàn không phải làngười đàn ông cô đã quen trong suốt năm năm!“Lam Khiết, đi thôi” Diệp HuyềnTân nhẹ nhàng nắm lấy tay Từ Lam Khiết .Trần Hạ Lan nghiến răng: “Từ LamKhiết, cô dám bước ra khỏi cửa này thửxem! Cô đừng quên, cô chỉ là một kẻăn bám vào gia đình tôi. Cô có tin, tôicó thể khiến cô khuynh gia bại sản”Từ Lam Khiết dừng bước, trongtình thế tiến thoái lưỡng nan. Cô ấy biếtrằng Trần Hạ Lan có năng lực này.Nhất là bây giờ cô ta còn nhận được thư mời.Diệp Huyền Tần nhẹ nhàng nói:“Lam Khiết, đi nào. Trời có sập anh thay em gánh”Từ Lam Khiết thoáng có cảm giác rung động.Hai người bước ra ngoài.Trần Hạ Lan hét lớn: “Gái đ**m phốichó, răng long đầu bạc. Tôi sẽ cho cácngười quỳ xuống cầu xin tôi, như một con chó.”Bên ngoài, các khách mời háo hứcmong chờ sự xuất hiện của đôi uyên ương.Cửa mở ra.Nhưng không phải cô dâu chú rểbước ra ngoài mà là chú rể và phù dâu.Mọi nguòi chết lặng và sững sờ tạichỗ. Một tình tiết chỉ có trên phimtruyền hình lại xuất hiện trước mắthọ.Mọi người nhất thời không thể chấpnhận được.Trùng hợp là, cũng có một sốmày Từ Lam Khiết rũ xuống: “Trần HạLan đã nhận được thư mời từ Diệpsoái, gia đình cô ấy sẽ sớm vươn lênthành hào môn. Đây là thời điểm tốt đểanh leo lên cành cao”Diệp Huyền Tần giêu cợt: “Thư mờikhông phải là do tôi nói một câu làxong sao? Họ tự hào vì điều đó, vậy tôisẽ để họ làm người hầu tại buổi lễ”Từ Lam Khiết thở dài: “Bây giờ màanh còn khoác lác”Diệp Huyền Tần: “Tôi nói thật đấy,em muốn tham gia buổi lễ không? Tôiđưa em vào.”Từ Lam Khiết không muốn ngheDiệp Huyền Tần “khoe khoang”, vì vậycô ấy thay đổi chủ đề: “Còn nữa tôi đãđính hôn với Phương Ngạn của nhà họPhương rồi…Diệp Huyền Tần: “Ở thành phố LâmHải, ai mà không biết Phương Ngạn làmột kẻ nghiện m* t**, d*m đ*ng, biếtbao nhiêu phụ nữ qua tay gã ta rồi.“Tôi biết em không muốn lấy hắn,chỉ là do gia đình ép buộc và không thểkhông đồng ý. Chỉ cần em nói một lời,tôi sẽ cứu em thoát khỏi hố lửa”Từ Lam Khiết cười khổ: “Nhà họPhương thế lực lớn, anh không sợPhương Ngạn trả thù sao?”Diệp Mặc đột nhiên nở nụ cười: “Từkhi em nói ra ba chữ ‘ˆEmđồng ý, tôi đãsẵn sàng trở thành kẻ thù của thế giới này.Từ Lam Khiết ngẩng đầu lên, sữngsờ. Người đàn ông này lại đánh trúngnội tâm của mình. Vốn dĩ cô hoàn toànmuốn Diệp Huyền Tần làm lá chắn,nhưng hiện tại, nguyên tắc của cô cóchút lung lay.Chỉ là nhà họ Phương quen biết cảchính tà hai bên, cả quyền lực và sựgiàu có đều có thể đè bẹp Diệp HuyềnTân. Anh ta sẽ dùng gì để đấu với nhàhọ Phương.Chỉ có lòng nhiệt huyết, liệu có thểchống chọi được với sự tàn khốc của thực tại?Cuối cùng anh ta có thể bị hủy hoạibởi nhà họ Phương.“Về nhà trước đi” Từ Lam Khiết vẻmặt u sầu: “Đợi anh qua được ải chamẹ tôi rồi tính”Cô trong nhất thời chẳng biết làmgì mới tốt.Nhà của Từ Lam Khiết hôm nay rấtđông bạn bè. Đầu tháng sau, Từ LamKhiết sẽ gả vào gia đình giàu có họPhương, hai bác lớn đến nhà cô chúcmừng rồi đưa tiền mừng.“Em ba, Lam Khiết lần này có thểTừ Huy Hoàng nói: “Với khả năngcủa em, vị trí giám đốc chiến dịch về cơbản là vô vọng. Tuy nhiên, con rể củaem là Phương Ngạn nói rằng nó sẽgiúp tôi. Nhà họ Phuơng đã ra tay, vị trínày vững rồi”Lời nói đầy hài lòng và đánh giá vôcùng cao về con rể tương lai.Mọi người cũng hùa theo khenPhương Ngạn.Lúc này, bác hai đột nhiên bật dậy,giật lấy điện thoại và kêu lên: “Khônghay! Lam Khiết có chuyện rồi”Tim Từ Huy Hoàng giật thót mộtcái: “Làm sao vậy? Mau đưa tôi xem.”Ông ta giật lấy điện thoại.Một tin tức hot được hiển thị trên điện thoại.“Vào ngày hôn lễ, Diệp Huyền Tânđã bỏ cô dâu và cầu hôn phù dâu Từ Lam Khiết …”Đột nhiên, Từ Huy Hoàng máuchảy ngược vê tim, trời đất quay cuồng,phun ra một ngụm máu, ngã trên sô pha.“Tạo nghiệt mà … Tức chết … Ta rồi!”Nhà họ Từ hốt hoảng: “Mau, mauđưa đi bệnh viện, ông ấy lên cơn đautim rồi”

Năm năm, anh đã yêu nhầm Trần

Hạ Lan trong năm năm!

Thậm chí, năm năm qua, anh

không ít lần anh nhìn thấy ân nhân cứu

mạng mình, bị Trần Hạ Lan chèn ép, ức h**p.

Tạo hóa trêu ngươi!

Khi lấy lại bình tĩnh, Từ Lam Khiết

đang rầu rĩ đi ra ngoài.

Bị Trân Hạ Lan sỉ nhục, tâm trạng

của cô ấy không tốt hơn Diệp Huyền

Tân là bao.

Diệp Huyền Tần đột nhiên ngăn cô

lại: ‘Lam Khiết, chờ một chút.”

Trần Hạ Lan tức giận: “Đồ khốn,

anh buông tay ra. Nếu anh dám ngăn

cản, anh cũng cút đi cho tôi!”

Diệp Huyền Tần giêu cợt: “Bảo tôi

cút? Rồi cô sẽ hối hận”

Trần Hạ Lan: “Hối hận? Người hối

hận chính là anh đấy. Đợi khi tôi tham

gia lễ lấy lại binh quyền của Diệp soái,

sẽ có vô số hào môn theo đuổi tôi, đến

tư cách quỳ xuống l**m giày của tôi

anh còn không cói”

Vốn tưởng rằng lấy lễ phục chức ra

nói, Diệp Huyền Tần sẽ quay lại quy lụy

mặc cô sỉ nhục. Nhưng không ngờ

Diệp Huyền Tần đột nhiên quỳ một gối

xuống trước Từ Lam Khiết : “Lam Khiết,

em sẽ gả cho anhchứ?”

Cái gì!

Tất cả mọi người có mặt đều sững

sờ, vẻ mặt khó tinI

Vào ngày cưới, Diệp Huyền Tần từ

bỏ vợ sắp cưới và cầu hôn phù dâu!

Mà đó còn là vợ sắp cưới nhận

được thư mời của Diệp soái!

Nực cười, vô cùng nực cười.

Từ Lam Khiết còn đang nghi ngờ

rằng mình đã nghe nhầm.

Diệp Huyền Tần chân thành nói:

“Lam Khiết, gả cho anh nhé. Anh lấy

danh dự của một người đàn ông anh

hứa với em, anh sẽ khiến em trở thành

người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế

giới này. Một đời phú quý, một kiếp vinh hoa.

Trần Hạ Lan phát điên: “Diệp

Huyền Tần, đồ khốn nạn, bây giờ anh

dập đầu xin lỗi, có lẽ tôi có thể tha thứ

cho anh. Anh đừng quên, anh đã ở tù

năm năm, bây giờ tôi anh một cơ hội,

chính là phúc của tổ tiên của anhl”

“Cút!” Diệp Huyền Tần lớn tiếng mắng.

Năm năm ngồi tù chính là điểm

Nhưng mà, chính Diệp Huyền Tần

đã đánh Trần Hạ Lan. Trái tim Từ Lam

Khiết đập loạn xạ.Trước đây, Diệp

Huyền Tần đối xử với Trân Hạ Lan tốt

như thế nào cô đều nhìn thấy. Nhưng

bây giờ, anh ấy đã thực sự vì mình mà

đánh Trần Hạ Lan…

Một ý nghĩ khác chợt hiện ra trong đầu cô.

Mà Trần Hạ Lan đã hoàn toàn sụp

đổ. Con chó theo đuôi mình lại vì người

đàn bà khác mà đánh mình, hắn dựa

vào cái gì chứ!

Diệp Huyền Tần hừ lạnh một tiếng:

“Từ nay về sau Từ Lam Khiết là vợ của

tôi. Kẻ nào ức h**p em ấy, tôi sẽ giết cả

nhà kẻ đó. Còn không phục, tôi quật cả

mộ tổ tiên của kẻ đó!”

Năm năm nhẫn nhị, Chiến Thần

cuối cùng cũng phát tiết. Trước sát khí

đằng đằng, một áp lực vô hình lập tức

đè lên cả nhà Trần Hạ Lan khiến họ

không dám thở mạnh. Trần Hạ Lan đột

nhiên sinh ra cảm giác khó hiểu. Người

đàn ông này hoàn toàn không phải là

người đàn ông cô đã quen trong suốt năm năm!

“Lam Khiết, đi thôi” Diệp Huyền

Tân nhẹ nhàng nắm lấy tay Từ Lam Khiết .

Trần Hạ Lan nghiến răng: “Từ Lam

Khiết, cô dám bước ra khỏi cửa này thử

xem! Cô đừng quên, cô chỉ là một kẻ

ăn bám vào gia đình tôi. Cô có tin, tôi

có thể khiến cô khuynh gia bại sản”

Từ Lam Khiết dừng bước, trong

tình thế tiến thoái lưỡng nan. Cô ấy biết

rằng Trần Hạ Lan có năng lực này.

Nhất là bây giờ cô ta còn nhận được thư mời.

Diệp Huyền Tần nhẹ nhàng nói:

“Lam Khiết, đi nào. Trời có sập anh thay em gánh”

Từ Lam Khiết thoáng có cảm giác rung động.

Hai người bước ra ngoài.

Trần Hạ Lan hét lớn: “Gái đ**m phối

chó, răng long đầu bạc. Tôi sẽ cho các

người quỳ xuống cầu xin tôi, như một con chó.”

Bên ngoài, các khách mời háo hức

mong chờ sự xuất hiện của đôi uyên ương.

Cửa mở ra.

Nhưng không phải cô dâu chú rể

bước ra ngoài mà là chú rể và phù dâu.

Mọi nguòi chết lặng và sững sờ tại

chỗ. Một tình tiết chỉ có trên phim

truyền hình lại xuất hiện trước mắt

họ.Mọi người nhất thời không thể chấp

nhận được.

Trùng hợp là, cũng có một số

mày Từ Lam Khiết rũ xuống: “Trần Hạ

Lan đã nhận được thư mời từ Diệp

soái, gia đình cô ấy sẽ sớm vươn lên

thành hào môn. Đây là thời điểm tốt để

anh leo lên cành cao”

Diệp Huyền Tần giêu cợt: “Thư mời

không phải là do tôi nói một câu là

xong sao? Họ tự hào vì điều đó, vậy tôi

sẽ để họ làm người hầu tại buổi lễ”

Từ Lam Khiết thở dài: “Bây giờ mà

anh còn khoác lác”

Diệp Huyền Tần: “Tôi nói thật đấy,

em muốn tham gia buổi lễ không? Tôi

đưa em vào.”

Từ Lam Khiết không muốn nghe

Diệp Huyền Tần “khoe khoang”, vì vậy

cô ấy thay đổi chủ đề: “Còn nữa tôi đã

đính hôn với Phương Ngạn của nhà họ

Phương rồi…

Diệp Huyền Tần: “Ở thành phố Lâm

Hải, ai mà không biết Phương Ngạn là

một kẻ nghiện m* t**, d*m đ*ng, biết

bao nhiêu phụ nữ qua tay gã ta rồi.

“Tôi biết em không muốn lấy hắn,

chỉ là do gia đình ép buộc và không thể

không đồng ý. Chỉ cần em nói một lời,

tôi sẽ cứu em thoát khỏi hố lửa”

Từ Lam Khiết cười khổ: “Nhà họ

Phương thế lực lớn, anh không sợ

Phương Ngạn trả thù sao?”

Diệp Mặc đột nhiên nở nụ cười: “Từ

khi em nói ra ba chữ ‘ˆEmđồng ý, tôi đã

sẵn sàng trở thành kẻ thù của thế giới này.

Từ Lam Khiết ngẩng đầu lên, sững

sờ. Người đàn ông này lại đánh trúng

nội tâm của mình. Vốn dĩ cô hoàn toàn

muốn Diệp Huyền Tần làm lá chắn,

nhưng hiện tại, nguyên tắc của cô có

chút lung lay.

Chỉ là nhà họ Phương quen biết cả

chính tà hai bên, cả quyền lực và sự

giàu có đều có thể đè bẹp Diệp Huyền

Tân. Anh ta sẽ dùng gì để đấu với nhà

họ Phương.

Chỉ có lòng nhiệt huyết, liệu có thể

chống chọi được với sự tàn khốc của thực tại?

Cuối cùng anh ta có thể bị hủy hoại

bởi nhà họ Phương.

“Về nhà trước đi” Từ Lam Khiết vẻ

mặt u sầu: “Đợi anh qua được ải cha

mẹ tôi rồi tính”

Cô trong nhất thời chẳng biết làm

gì mới tốt.

Nhà của Từ Lam Khiết hôm nay rất

đông bạn bè. Đầu tháng sau, Từ Lam

Khiết sẽ gả vào gia đình giàu có họ

Phương, hai bác lớn đến nhà cô chúc

mừng rồi đưa tiền mừng.

“Em ba, Lam Khiết lần này có thể

Từ Huy Hoàng nói: “Với khả năng

của em, vị trí giám đốc chiến dịch về cơ

bản là vô vọng. Tuy nhiên, con rể của

em là Phương Ngạn nói rằng nó sẽ

giúp tôi. Nhà họ Phuơng đã ra tay, vị trí

này vững rồi”

Lời nói đầy hài lòng và đánh giá vô

cùng cao về con rể tương lai.

Mọi người cũng hùa theo khen

Phương Ngạn.

Lúc này, bác hai đột nhiên bật dậy,

giật lấy điện thoại và kêu lên: “Không

hay! Lam Khiết có chuyện rồi”

Tim Từ Huy Hoàng giật thót một

cái: “Làm sao vậy? Mau đưa tôi xem.”

Ông ta giật lấy điện thoại.

Một tin tức hot được hiển thị trên điện thoại.

“Vào ngày hôn lễ, Diệp Huyền Tân

đã bỏ cô dâu và cầu hôn phù dâu Từ Lam Khiết …”

Đột nhiên, Từ Huy Hoàng máu

chảy ngược vê tim, trời đất quay cuồng,

phun ra một ngụm máu, ngã trên sô pha.

“Tạo nghiệt mà … Tức chết … Ta rồi!”

Nhà họ Từ hốt hoảng: “Mau, mau

đưa đi bệnh viện, ông ấy lên cơn đau

tim rồi”

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Năm năm, anh đã yêu nhầm TrầnHạ Lan trong năm năm!Thậm chí, năm năm qua, anhkhông ít lần anh nhìn thấy ân nhân cứumạng mình, bị Trần Hạ Lan chèn ép, ức h**p.Tạo hóa trêu ngươi!Khi lấy lại bình tĩnh, Từ Lam Khiếtđang rầu rĩ đi ra ngoài.Bị Trân Hạ Lan sỉ nhục, tâm trạngcủa cô ấy không tốt hơn Diệp HuyềnTân là bao.Diệp Huyền Tần đột nhiên ngăn côlại: ‘Lam Khiết, chờ một chút.”Trần Hạ Lan tức giận: “Đồ khốn,anh buông tay ra. Nếu anh dám ngăncản, anh cũng cút đi cho tôi!”Diệp Huyền Tần giêu cợt: “Bảo tôicút? Rồi cô sẽ hối hận”Trần Hạ Lan: “Hối hận? Người hốihận chính là anh đấy. Đợi khi tôi thamgia lễ lấy lại binh quyền của Diệp soái,sẽ có vô số hào môn theo đuổi tôi, đếntư cách quỳ xuống l**m giày của tôianh còn không cói”Vốn tưởng rằng lấy lễ phục chức ranói, Diệp Huyền Tần sẽ quay lại quy lụymặc cô sỉ nhục. Nhưng không ngờDiệp Huyền Tần đột nhiên quỳ một gốixuống trước Từ Lam Khiết : “Lam Khiết,em sẽ gả cho anhchứ?”Cái gì!Tất cả mọi người có mặt đều sữngsờ, vẻ mặt khó tinIVào ngày cưới, Diệp Huyền Tần từbỏ vợ sắp cưới và cầu hôn phù dâu!Mà đó còn là vợ sắp cưới nhậnđược thư mời của Diệp soái!Nực cười, vô cùng nực cười.Từ Lam Khiết còn đang nghi ngờrằng mình đã nghe nhầm.Diệp Huyền Tần chân thành nói:“Lam Khiết, gả cho anh nhé. Anh lấydanh dự của một người đàn ông anhhứa với em, anh sẽ khiến em trở thànhngười phụ nữ hạnh phúc nhất trên thếgiới này. Một đời phú quý, một kiếp vinh hoa.Trần Hạ Lan phát điên: “DiệpHuyền Tần, đồ khốn nạn, bây giờ anhdập đầu xin lỗi, có lẽ tôi có thể tha thứcho anh. Anh đừng quên, anh đã ở tùnăm năm, bây giờ tôi anh một cơ hội,chính là phúc của tổ tiên của anhl”“Cút!” Diệp Huyền Tần lớn tiếng mắng.Năm năm ngồi tù chính là điểmNhưng mà, chính Diệp Huyền Tầnđã đánh Trần Hạ Lan. Trái tim Từ LamKhiết đập loạn xạ.Trước đây, DiệpHuyền Tần đối xử với Trân Hạ Lan tốtnhư thế nào cô đều nhìn thấy. Nhưngbây giờ, anh ấy đã thực sự vì mình màđánh Trần Hạ Lan…Một ý nghĩ khác chợt hiện ra trong đầu cô.Mà Trần Hạ Lan đã hoàn toàn sụpđổ. Con chó theo đuôi mình lại vì ngườiđàn bà khác mà đánh mình, hắn dựavào cái gì chứ!Diệp Huyền Tần hừ lạnh một tiếng:“Từ nay về sau Từ Lam Khiết là vợ củatôi. Kẻ nào ức h**p em ấy, tôi sẽ giết cảnhà kẻ đó. Còn không phục, tôi quật cảmộ tổ tiên của kẻ đó!”Năm năm nhẫn nhị, Chiến Thầncuối cùng cũng phát tiết. Trước sát khíđằng đằng, một áp lực vô hình lập tứcđè lên cả nhà Trần Hạ Lan khiến họkhông dám thở mạnh. Trần Hạ Lan độtnhiên sinh ra cảm giác khó hiểu. Ngườiđàn ông này hoàn toàn không phải làngười đàn ông cô đã quen trong suốt năm năm!“Lam Khiết, đi thôi” Diệp HuyềnTân nhẹ nhàng nắm lấy tay Từ Lam Khiết .Trần Hạ Lan nghiến răng: “Từ LamKhiết, cô dám bước ra khỏi cửa này thửxem! Cô đừng quên, cô chỉ là một kẻăn bám vào gia đình tôi. Cô có tin, tôicó thể khiến cô khuynh gia bại sản”Từ Lam Khiết dừng bước, trongtình thế tiến thoái lưỡng nan. Cô ấy biếtrằng Trần Hạ Lan có năng lực này.Nhất là bây giờ cô ta còn nhận được thư mời.Diệp Huyền Tần nhẹ nhàng nói:“Lam Khiết, đi nào. Trời có sập anh thay em gánh”Từ Lam Khiết thoáng có cảm giác rung động.Hai người bước ra ngoài.Trần Hạ Lan hét lớn: “Gái đ**m phốichó, răng long đầu bạc. Tôi sẽ cho cácngười quỳ xuống cầu xin tôi, như một con chó.”Bên ngoài, các khách mời háo hứcmong chờ sự xuất hiện của đôi uyên ương.Cửa mở ra.Nhưng không phải cô dâu chú rểbước ra ngoài mà là chú rể và phù dâu.Mọi nguòi chết lặng và sững sờ tạichỗ. Một tình tiết chỉ có trên phimtruyền hình lại xuất hiện trước mắthọ.Mọi người nhất thời không thể chấpnhận được.Trùng hợp là, cũng có một sốmày Từ Lam Khiết rũ xuống: “Trần HạLan đã nhận được thư mời từ Diệpsoái, gia đình cô ấy sẽ sớm vươn lênthành hào môn. Đây là thời điểm tốt đểanh leo lên cành cao”Diệp Huyền Tần giêu cợt: “Thư mờikhông phải là do tôi nói một câu làxong sao? Họ tự hào vì điều đó, vậy tôisẽ để họ làm người hầu tại buổi lễ”Từ Lam Khiết thở dài: “Bây giờ màanh còn khoác lác”Diệp Huyền Tần: “Tôi nói thật đấy,em muốn tham gia buổi lễ không? Tôiđưa em vào.”Từ Lam Khiết không muốn ngheDiệp Huyền Tần “khoe khoang”, vì vậycô ấy thay đổi chủ đề: “Còn nữa tôi đãđính hôn với Phương Ngạn của nhà họPhương rồi…Diệp Huyền Tần: “Ở thành phố LâmHải, ai mà không biết Phương Ngạn làmột kẻ nghiện m* t**, d*m đ*ng, biếtbao nhiêu phụ nữ qua tay gã ta rồi.“Tôi biết em không muốn lấy hắn,chỉ là do gia đình ép buộc và không thểkhông đồng ý. Chỉ cần em nói một lời,tôi sẽ cứu em thoát khỏi hố lửa”Từ Lam Khiết cười khổ: “Nhà họPhương thế lực lớn, anh không sợPhương Ngạn trả thù sao?”Diệp Mặc đột nhiên nở nụ cười: “Từkhi em nói ra ba chữ ‘ˆEmđồng ý, tôi đãsẵn sàng trở thành kẻ thù của thế giới này.Từ Lam Khiết ngẩng đầu lên, sữngsờ. Người đàn ông này lại đánh trúngnội tâm của mình. Vốn dĩ cô hoàn toànmuốn Diệp Huyền Tần làm lá chắn,nhưng hiện tại, nguyên tắc của cô cóchút lung lay.Chỉ là nhà họ Phương quen biết cảchính tà hai bên, cả quyền lực và sựgiàu có đều có thể đè bẹp Diệp HuyềnTân. Anh ta sẽ dùng gì để đấu với nhàhọ Phương.Chỉ có lòng nhiệt huyết, liệu có thểchống chọi được với sự tàn khốc của thực tại?Cuối cùng anh ta có thể bị hủy hoạibởi nhà họ Phương.“Về nhà trước đi” Từ Lam Khiết vẻmặt u sầu: “Đợi anh qua được ải chamẹ tôi rồi tính”Cô trong nhất thời chẳng biết làmgì mới tốt.Nhà của Từ Lam Khiết hôm nay rấtđông bạn bè. Đầu tháng sau, Từ LamKhiết sẽ gả vào gia đình giàu có họPhương, hai bác lớn đến nhà cô chúcmừng rồi đưa tiền mừng.“Em ba, Lam Khiết lần này có thểTừ Huy Hoàng nói: “Với khả năngcủa em, vị trí giám đốc chiến dịch về cơbản là vô vọng. Tuy nhiên, con rể củaem là Phương Ngạn nói rằng nó sẽgiúp tôi. Nhà họ Phuơng đã ra tay, vị trínày vững rồi”Lời nói đầy hài lòng và đánh giá vôcùng cao về con rể tương lai.Mọi người cũng hùa theo khenPhương Ngạn.Lúc này, bác hai đột nhiên bật dậy,giật lấy điện thoại và kêu lên: “Khônghay! Lam Khiết có chuyện rồi”Tim Từ Huy Hoàng giật thót mộtcái: “Làm sao vậy? Mau đưa tôi xem.”Ông ta giật lấy điện thoại.Một tin tức hot được hiển thị trên điện thoại.“Vào ngày hôn lễ, Diệp Huyền Tânđã bỏ cô dâu và cầu hôn phù dâu Từ Lam Khiết …”Đột nhiên, Từ Huy Hoàng máuchảy ngược vê tim, trời đất quay cuồng,phun ra một ngụm máu, ngã trên sô pha.“Tạo nghiệt mà … Tức chết … Ta rồi!”Nhà họ Từ hốt hoảng: “Mau, mauđưa đi bệnh viện, ông ấy lên cơn đautim rồi”

Chương 2: Lam Khiết , em có đồng ý lấy anh không?