Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…
Chương 116
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Tỉnh rồi!Người tỉnh rồi!Vị bác sĩ trẻ tuổi của phòng khám Hồi Xuân này, quả thật có thể chữa trị khỏi bệnh đột quỵ!Phòng khám Hồi Xuân, quả nhiên là ‘ngọa hổ tàng long’.Những tràng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, mọi người nhìn bác sĩ trẻ tuổi này với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.Một bên, George mắt trợn tròn.Đông y lại một lần nữa tạo nên kỳ tích trong lịch sử y học.Đông y thật sự lợi hại hơn Tây y sao?Niềm tin của anh ta đối với Đông y, trong phút chốc sụp đổ tan tành.Anh ta cũng không ở lại lâu hơn, chán chường ra khỏi đây.Từ Huy Hoàng mừng đến phát khóc: “Ba, quá tốt rồi, ba không có có chuyện gì nữa rồi.”Từ Hiên Lâm nhìn Từ Huy Hoàng một cái, ngay tức thì la mắng: “Thằng khốn nạn, tao không có con cháu chẳng ra gì như mày.”Ông vẫn không biết bản thân mình đã hôn mê hai ngày rồi, còn tưởng rằng bây giờ vẫn còn đang trên lễ thành lập, Từ Huy Hoàng để đồn cảnh sát bắt ông ấy.Càng không biết là Diệp Huyền Tần đã chữa khỏi cho ông ấy.Từ Huy Hoàng xấu hổ, cười khổ.Diệp Huyền Tần nói: “Ba, mình về thôi.”Từ Huy Hoàng gật đầu: “Đi thôi.”Trần Hạ Lan nhìn bóng dáng rời đi của Diệp Huyền Tần, tâm trạng phức tạp, muốn nói lại thôi.Đợi bọn họ đi xa rồi, Trần Hạ Lan mới nói với Nhậm Tiền: “Tiền Tiền, Diệp Huyền Tần cũng đi tham gia diễn đàn Đông y sao? Anh ấy chữa khỏi cho người thực vật trước đám đông thật hả?”Nhậm Tiền không vui trả lời: “Đương nhiên .”Vừa rồi Trần Hạ Lan muốn để cô chịu oan ức “chữa chết người”, cô rất tức giận, cho nên mới không cho cô sắc mặt tốt.Trần Hạ Lan nói: “Tiền Tiền, coi như tôi cầu xin cô, nhất định phải để Diệp Huyền Tần chữa trị khỏi cho ba tôi.”Nhậm Tiền nói: “Tôi và ngài Diệp chỉ là bèo nước gặp gỡ, không có giao tình gì hết.”“Nhưng mà cô, lại là bạn gái cũ của anh ấy, có tình cảm năm năm, có lẽ cô nói tốt hơn so với tôi nhiều.”“Vẫn là cô tự đi cầu xin anh ấy đi.”Nói xong, Nhậm Tiền cũng ngoảnh mặt lại đi về phía bệnh viện Hồi Xuân.Hai mẹ con Trần Uyên tức giận đến mặt đỏ tía tai.“Đi về thôi.” Trần Uyên thở dài, như thể già đi mười mấy tuổi.Việc này ngày hôm nay đối với bà đã gây nên đả kích rất lớn, quả thực quá lớn rồi.Trần Hạ Lan gật đầu.Hai người quay về phòng khám, Trần Uyên kéo rèm cửa xuống.Dù có mở cửa, bệnh viện cũng sẽ không thể kinh doanh được.Với tình thế hôm nay, thì sau này toàn bộ bệnh nhân đều sẽ bị phòng khám Hồi Xuân cướp mất rồi.Mà bệnh viện Huyền Diệu, ngược lại chẩn đoán chết một người bệnh nhân, truyền ra ngoài đã hoàn toàn sụp đổ rồi.Hai người nhìn xuống đất, trầm mặc không nói lời nào.Hối hận, đã sớm nhấn chìm bọn họ.Nếu như lúc đầu không xích mích với Diệp Huyền Tân, thì bây giờ người được nở mày nở mặt, chính là bọn họ rồi.Trần Uyên lén dụi mắt: “Này, nếu như lúc đầu chúng ta không lấy thêm 300.000 đồng của Diệp Huyền Tần, thì tốt biết bao.”Trần Hạ Lan nói: “Mẹ, mẹ nói …. con và Diệp Huyền Tần còn có thể không ?”Trần Uyên thở dài: “Con cũng nhìn thấy rồi, bây giờ Từ Lam Khiết làm cho Diệp Huyền Tần si mê rối bời lộn xộn, nó còn sẽ không quay đầu nhìn lại chúng ta sao.”Trần Hạ Lan do dự nói: “Nếu như …. không có Từ Lam Khiết thì sao?”Trần Uyên ngẩng đầu lên nhìn cô: “Hạ Lan, con có ý gì ?”Trần Hạ Lan nghiến răng: “Hừ, lẽ ra anh ấy là của con, ai cũng không được cướp đi!”Từ Hiên Lâm bệnh nặng đã được chữa khỏi, nhưng sức khỏe vẫn còn rất yếu, đến việc đi bộ cũng là một vấn đề.Ông liếc nhìn bệnh viện Hồi Xuân, muốn để Từ Huy Hoàng đưa mình về nhà.Nhưng, cuối cùng ông vẫn từ bỏ ý định này.Từ Huy Hoàng thậm chí còn muốn để đồn cảnh sát bắt nhốt ông lại.Mà Trần Uyên mới vừa chữa khỏi bệnh cho ông, sức khỏe ông vẫn còn rất yếu, Từ Huy Hoàng cũng chẳng ngó ngàng gì tới ông.Đứa con như vậy, ông không cần.Ông tỉnh dậy trong bệnh viện của nhà Trần Uyên, đương nhiên sẽ cho rằng là Trần Uyên cứu mình.Cuối cùng, ông tự lái xe về nhà.Trong nhà, Từ Huy Hùng đang lục tung phòng Từ Hiên Lâm lên.Ông ta cho rằng Từ Hiên Lâm sẽ không sống nổi rồi, nên muốn lấy đi phần thừa kế và những thứ quý giá trước.Nhưng khi đang bận rộn chết đi được, thì Từ Hiên Lâm quay về nhà.Từ Huy Hùng lập tức kinh hãi kêu lên một tiếng “Mẹ ơi”, hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất.Ông ta gặp ma giữa ban ngày sao? “
Tỉnh rồi!
Người tỉnh rồi!
Vị bác sĩ trẻ tuổi của phòng khám Hồi Xuân này, quả thật có thể chữa trị khỏi bệnh đột quỵ!
Phòng khám Hồi Xuân, quả nhiên là ‘ngọa hổ tàng long’.
Những tràng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, mọi người nhìn bác sĩ trẻ tuổi này với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.
Một bên, George mắt trợn tròn.
Đông y lại một lần nữa tạo nên kỳ tích trong lịch sử y học.
Đông y thật sự lợi hại hơn Tây y sao?
Niềm tin của anh ta đối với Đông y, trong phút chốc sụp đổ tan tành.
Anh ta cũng không ở lại lâu hơn, chán chường ra khỏi đây.
Từ Huy Hoàng mừng đến phát khóc: “Ba, quá tốt rồi, ba không có có chuyện gì nữa rồi.”
Từ Hiên Lâm nhìn Từ Huy Hoàng một cái, ngay tức thì la mắng: “Thằng khốn nạn, tao không có con cháu chẳng ra gì như mày.”
Ông vẫn không biết bản thân mình đã hôn mê hai ngày rồi, còn tưởng rằng bây giờ vẫn còn đang trên lễ thành lập, Từ Huy Hoàng để đồn cảnh sát bắt ông ấy.
Càng không biết là Diệp Huyền Tần đã chữa khỏi cho ông ấy.
Từ Huy Hoàng xấu hổ, cười khổ.
Diệp Huyền Tần nói: “Ba, mình về thôi.”
Từ Huy Hoàng gật đầu: “Đi thôi.”
Trần Hạ Lan nhìn bóng dáng rời đi của Diệp Huyền Tần, tâm trạng phức tạp, muốn nói lại thôi.
Đợi bọn họ đi xa rồi, Trần Hạ Lan mới nói với Nhậm Tiền: “Tiền Tiền, Diệp Huyền Tần cũng đi tham gia diễn đàn Đông y sao? Anh ấy chữa khỏi cho người thực vật trước đám đông thật hả?”
Nhậm Tiền không vui trả lời: “Đương nhiên .”
Vừa rồi Trần Hạ Lan muốn để cô chịu oan ức “chữa chết người”, cô rất tức giận, cho nên mới không cho cô sắc mặt tốt.
Trần Hạ Lan nói: “Tiền Tiền, coi như tôi cầu xin cô, nhất định phải để Diệp Huyền Tần chữa trị khỏi cho ba tôi.”
Nhậm Tiền nói: “Tôi và ngài Diệp chỉ là bèo nước gặp gỡ, không có giao tình gì hết.”
“Nhưng mà cô, lại là bạn gái cũ của anh ấy, có tình cảm năm năm, có lẽ cô nói tốt hơn so với tôi nhiều.”
“Vẫn là cô tự đi cầu xin anh ấy đi.”
Nói xong, Nhậm Tiền cũng ngoảnh mặt lại đi về phía bệnh viện Hồi Xuân.
Hai mẹ con Trần Uyên tức giận đến mặt đỏ tía tai.
“Đi về thôi.” Trần Uyên thở dài, như thể già đi mười mấy tuổi.
Việc này ngày hôm nay đối với bà đã gây nên đả kích rất lớn, quả thực quá lớn rồi.
Trần Hạ Lan gật đầu.
Hai người quay về phòng khám, Trần Uyên kéo rèm cửa xuống.
Dù có mở cửa, bệnh viện cũng sẽ không thể kinh doanh được.
Với tình thế hôm nay, thì sau này toàn bộ bệnh nhân đều sẽ bị phòng khám Hồi Xuân cướp mất rồi.
Mà bệnh viện Huyền Diệu, ngược lại chẩn đoán chết một người bệnh nhân, truyền ra ngoài đã hoàn toàn sụp đổ rồi.
Hai người nhìn xuống đất, trầm mặc không nói lời nào.
Hối hận, đã sớm nhấn chìm bọn họ.
Nếu như lúc đầu không xích mích với Diệp Huyền Tân, thì bây giờ người được nở mày nở mặt, chính là bọn họ rồi.
Trần Uyên lén dụi mắt: “Này, nếu như lúc đầu chúng ta không lấy thêm 300.000 đồng của Diệp Huyền Tần, thì tốt biết bao.”
Trần Hạ Lan nói: “Mẹ, mẹ nói …. con và Diệp Huyền Tần còn có thể không ?”
Trần Uyên thở dài: “Con cũng nhìn thấy rồi, bây giờ Từ Lam Khiết làm cho Diệp Huyền Tần si mê rối bời lộn xộn, nó còn sẽ không quay đầu nhìn lại chúng ta sao.”
Trần Hạ Lan do dự nói: “Nếu như …. không có Từ Lam Khiết thì sao?”
Trần Uyên ngẩng đầu lên nhìn cô: “Hạ Lan, con có ý gì ?”
Trần Hạ Lan nghiến răng: “Hừ, lẽ ra anh ấy là của con, ai cũng không được cướp đi!”
Từ Hiên Lâm bệnh nặng đã được chữa khỏi, nhưng sức khỏe vẫn còn rất yếu, đến việc đi bộ cũng là một vấn đề.
Ông liếc nhìn bệnh viện Hồi Xuân, muốn để Từ Huy Hoàng đưa mình về nhà.
Nhưng, cuối cùng ông vẫn từ bỏ ý định này.
Từ Huy Hoàng thậm chí còn muốn để đồn cảnh sát bắt nhốt ông lại.
Mà Trần Uyên mới vừa chữa khỏi bệnh cho ông, sức khỏe ông vẫn còn rất yếu, Từ Huy Hoàng cũng chẳng ngó ngàng gì tới ông.
Đứa con như vậy, ông không cần.
Ông tỉnh dậy trong bệnh viện của nhà Trần Uyên, đương nhiên sẽ cho rằng là Trần Uyên cứu mình.
Cuối cùng, ông tự lái xe về nhà.
Trong nhà, Từ Huy Hùng đang lục tung phòng Từ Hiên Lâm lên.
Ông ta cho rằng Từ Hiên Lâm sẽ không sống nổi rồi, nên muốn lấy đi phần thừa kế và những thứ quý giá trước.
Nhưng khi đang bận rộn chết đi được, thì Từ Hiên Lâm quay về nhà.
Từ Huy Hùng lập tức kinh hãi kêu lên một tiếng “Mẹ ơi”, hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất.
Ông ta gặp ma giữa ban ngày sao? “
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Tỉnh rồi!Người tỉnh rồi!Vị bác sĩ trẻ tuổi của phòng khám Hồi Xuân này, quả thật có thể chữa trị khỏi bệnh đột quỵ!Phòng khám Hồi Xuân, quả nhiên là ‘ngọa hổ tàng long’.Những tràng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, mọi người nhìn bác sĩ trẻ tuổi này với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.Một bên, George mắt trợn tròn.Đông y lại một lần nữa tạo nên kỳ tích trong lịch sử y học.Đông y thật sự lợi hại hơn Tây y sao?Niềm tin của anh ta đối với Đông y, trong phút chốc sụp đổ tan tành.Anh ta cũng không ở lại lâu hơn, chán chường ra khỏi đây.Từ Huy Hoàng mừng đến phát khóc: “Ba, quá tốt rồi, ba không có có chuyện gì nữa rồi.”Từ Hiên Lâm nhìn Từ Huy Hoàng một cái, ngay tức thì la mắng: “Thằng khốn nạn, tao không có con cháu chẳng ra gì như mày.”Ông vẫn không biết bản thân mình đã hôn mê hai ngày rồi, còn tưởng rằng bây giờ vẫn còn đang trên lễ thành lập, Từ Huy Hoàng để đồn cảnh sát bắt ông ấy.Càng không biết là Diệp Huyền Tần đã chữa khỏi cho ông ấy.Từ Huy Hoàng xấu hổ, cười khổ.Diệp Huyền Tần nói: “Ba, mình về thôi.”Từ Huy Hoàng gật đầu: “Đi thôi.”Trần Hạ Lan nhìn bóng dáng rời đi của Diệp Huyền Tần, tâm trạng phức tạp, muốn nói lại thôi.Đợi bọn họ đi xa rồi, Trần Hạ Lan mới nói với Nhậm Tiền: “Tiền Tiền, Diệp Huyền Tần cũng đi tham gia diễn đàn Đông y sao? Anh ấy chữa khỏi cho người thực vật trước đám đông thật hả?”Nhậm Tiền không vui trả lời: “Đương nhiên .”Vừa rồi Trần Hạ Lan muốn để cô chịu oan ức “chữa chết người”, cô rất tức giận, cho nên mới không cho cô sắc mặt tốt.Trần Hạ Lan nói: “Tiền Tiền, coi như tôi cầu xin cô, nhất định phải để Diệp Huyền Tần chữa trị khỏi cho ba tôi.”Nhậm Tiền nói: “Tôi và ngài Diệp chỉ là bèo nước gặp gỡ, không có giao tình gì hết.”“Nhưng mà cô, lại là bạn gái cũ của anh ấy, có tình cảm năm năm, có lẽ cô nói tốt hơn so với tôi nhiều.”“Vẫn là cô tự đi cầu xin anh ấy đi.”Nói xong, Nhậm Tiền cũng ngoảnh mặt lại đi về phía bệnh viện Hồi Xuân.Hai mẹ con Trần Uyên tức giận đến mặt đỏ tía tai.“Đi về thôi.” Trần Uyên thở dài, như thể già đi mười mấy tuổi.Việc này ngày hôm nay đối với bà đã gây nên đả kích rất lớn, quả thực quá lớn rồi.Trần Hạ Lan gật đầu.Hai người quay về phòng khám, Trần Uyên kéo rèm cửa xuống.Dù có mở cửa, bệnh viện cũng sẽ không thể kinh doanh được.Với tình thế hôm nay, thì sau này toàn bộ bệnh nhân đều sẽ bị phòng khám Hồi Xuân cướp mất rồi.Mà bệnh viện Huyền Diệu, ngược lại chẩn đoán chết một người bệnh nhân, truyền ra ngoài đã hoàn toàn sụp đổ rồi.Hai người nhìn xuống đất, trầm mặc không nói lời nào.Hối hận, đã sớm nhấn chìm bọn họ.Nếu như lúc đầu không xích mích với Diệp Huyền Tân, thì bây giờ người được nở mày nở mặt, chính là bọn họ rồi.Trần Uyên lén dụi mắt: “Này, nếu như lúc đầu chúng ta không lấy thêm 300.000 đồng của Diệp Huyền Tần, thì tốt biết bao.”Trần Hạ Lan nói: “Mẹ, mẹ nói …. con và Diệp Huyền Tần còn có thể không ?”Trần Uyên thở dài: “Con cũng nhìn thấy rồi, bây giờ Từ Lam Khiết làm cho Diệp Huyền Tần si mê rối bời lộn xộn, nó còn sẽ không quay đầu nhìn lại chúng ta sao.”Trần Hạ Lan do dự nói: “Nếu như …. không có Từ Lam Khiết thì sao?”Trần Uyên ngẩng đầu lên nhìn cô: “Hạ Lan, con có ý gì ?”Trần Hạ Lan nghiến răng: “Hừ, lẽ ra anh ấy là của con, ai cũng không được cướp đi!”Từ Hiên Lâm bệnh nặng đã được chữa khỏi, nhưng sức khỏe vẫn còn rất yếu, đến việc đi bộ cũng là một vấn đề.Ông liếc nhìn bệnh viện Hồi Xuân, muốn để Từ Huy Hoàng đưa mình về nhà.Nhưng, cuối cùng ông vẫn từ bỏ ý định này.Từ Huy Hoàng thậm chí còn muốn để đồn cảnh sát bắt nhốt ông lại.Mà Trần Uyên mới vừa chữa khỏi bệnh cho ông, sức khỏe ông vẫn còn rất yếu, Từ Huy Hoàng cũng chẳng ngó ngàng gì tới ông.Đứa con như vậy, ông không cần.Ông tỉnh dậy trong bệnh viện của nhà Trần Uyên, đương nhiên sẽ cho rằng là Trần Uyên cứu mình.Cuối cùng, ông tự lái xe về nhà.Trong nhà, Từ Huy Hùng đang lục tung phòng Từ Hiên Lâm lên.Ông ta cho rằng Từ Hiên Lâm sẽ không sống nổi rồi, nên muốn lấy đi phần thừa kế và những thứ quý giá trước.Nhưng khi đang bận rộn chết đi được, thì Từ Hiên Lâm quay về nhà.Từ Huy Hùng lập tức kinh hãi kêu lên một tiếng “Mẹ ơi”, hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất.Ông ta gặp ma giữa ban ngày sao? “