Tác giả:

Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…

Chương 283

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Sau khi nghe xong, tất cả mọi người đều không nói nên lời.Lý Hồng Anh thay đổi thái độ thật là nhanh.Vừa rồi coi Diệp Huyền Tần là kẻ thù, trong nháy mắt, ước gì con gái và Diệp Huyền Tần có thể kết hôn ngay.Khi nhắc đến chuyện “ăn”, Diệp Huyền Tần đột nhiên vỗ đầu:“Ôi, chuyện này làm sao mà quên được.”Anh chủ yếu là đi mua đồ ăn cho vợ, sao anh lại vì chuyện này chậm trễ việc mang đồ ăn về cho Từ Lam Khiết chứ?“Hạ Mộng, có sữa đậu nành không, mau lấy cho tôi một ly.”“Có, có.”“Phải hâm nóng lại, để mẹ làm.” – Lý Hồng Anh đích thân lấy sữa cho Diệp Huyền Tần, còn không ngừng dặn dò – “Trưa nhớ ghé sang ăn cơm đó.”Diệp Huyền Tần cười trừ không đáp, anh có thể sẽ đến với tư cách là học trò cũ, còn con rể thì không bao giờ.Lưu Béo đợi Diệp Huyền Tần đi rồi mới nói với Lý Hồng Anh:“Chuyện hôn nhân của Hạ Mộng bác suy nghĩ cho kỹ, bác còn đang chờ con giúp bác minh oan vụ nhận hối lộ của phụ huynh đó, bác muốn mang tiếng xấu mãi sao?”“Được rồi, bác sĩ suy nghĩ.”Diệp Huyền Tần thật sự rất tốt, giàu có lại có thể lực nhưng bà ta cũng muốn được Lưu Béo giúp chuyện minh oan.Hạ Mộng cười khổ, mẹ cô đúng là ảo tưởng, người đàn ông như Diệp Huyền Tần khi nào mới đến lượt cô.Từ Khiết Lam thấy Diệp Huyền Tần trở về, bĩu môi hỏi:“Anh định để em chết đói hay sao?”“Anh vô tình gặp được người quen, sẵn tiện xử lý chuyện nhà hàng Tân Lệ tối qua Sở Trương giao cho chúng ta, mang nó sáp nhập vào Diệp Linh luôn.”Từ Khiết Lam hài lòng nói:“Anh làm việc chăm chỉ, em sẽ tăng lương cho anh 500 nghìn.”“Chỉ có 500 nghìn? Không đủ, anh muốn thêm thứ khác.” – Diệp Huyền Tần cười lưu manh.Từ Khiết Lam hơi đỏ mặt, nói sang chuyện khác:“Anh mau đưa em đồ ăn.”Cô đột nhiên cau mày, lại nắm lấy cánh tay của Diệp Huyền Tần mà ngửi.“Trên cánh tay anh có mùi nước hoa? Làm sao vậy? Đừng nói là anh xịt nước hoa.”Diệp Huyền Tần điếng người.Hương thơm của loại nước hoa này chắc là do Hạ Mộng vừa rồi vươn lên.Làm như thế nào? Làm thế nào để giải thích bây giờ?”

Sau khi nghe xong, tất cả mọi người đều không nói nên lời.

Lý Hồng Anh thay đổi thái độ thật là nhanh.

Vừa rồi coi Diệp Huyền Tần là kẻ thù, trong nháy mắt, ước gì con gái và Diệp Huyền Tần có thể kết hôn ngay.

Khi nhắc đến chuyện “ăn”, Diệp Huyền Tần đột nhiên vỗ đầu:

“Ôi, chuyện này làm sao mà quên được.”

Anh chủ yếu là đi mua đồ ăn cho vợ, sao anh lại vì chuyện này chậm trễ việc mang đồ ăn về cho Từ Lam Khiết chứ?

“Hạ Mộng, có sữa đậu nành không, mau lấy cho tôi một ly.”

“Có, có.”

“Phải hâm nóng lại, để mẹ làm.” – Lý Hồng Anh đích thân lấy sữa cho Diệp Huyền Tần, còn không ngừng dặn dò – “Trưa nhớ ghé sang ăn cơm đó.”

Diệp Huyền Tần cười trừ không đáp, anh có thể sẽ đến với tư cách là học trò cũ, còn con rể thì không bao giờ.

Lưu Béo đợi Diệp Huyền Tần đi rồi mới nói với Lý Hồng Anh:

“Chuyện hôn nhân của Hạ Mộng bác suy nghĩ cho kỹ, bác còn đang chờ con giúp bác minh oan vụ nhận hối lộ của phụ huynh đó, bác muốn mang tiếng xấu mãi sao?”

“Được rồi, bác sĩ suy nghĩ.”

Diệp Huyền Tần thật sự rất tốt, giàu có lại có thể lực nhưng bà ta cũng muốn được Lưu Béo giúp chuyện minh oan.

Hạ Mộng cười khổ, mẹ cô đúng là ảo tưởng, người đàn ông như Diệp Huyền Tần khi nào mới đến lượt cô.

Từ Khiết Lam thấy Diệp Huyền Tần trở về, bĩu môi hỏi:

“Anh định để em chết đói hay sao?”

“Anh vô tình gặp được người quen, sẵn tiện xử lý chuyện nhà hàng Tân Lệ tối qua Sở Trương giao cho chúng ta, mang nó sáp nhập vào Diệp Linh luôn.”

Từ Khiết Lam hài lòng nói:

“Anh làm việc chăm chỉ, em sẽ tăng lương cho anh 500 nghìn.”

“Chỉ có 500 nghìn? Không đủ, anh muốn thêm thứ khác.” – Diệp Huyền Tần cười lưu manh.

Từ Khiết Lam hơi đỏ mặt, nói sang chuyện khác:

“Anh mau đưa em đồ ăn.”

Cô đột nhiên cau mày, lại nắm lấy cánh tay của Diệp Huyền Tần mà ngửi.

“Trên cánh tay anh có mùi nước hoa? Làm sao vậy? Đừng nói là anh xịt nước hoa.”

Diệp Huyền Tần điếng người.

Hương thơm của loại nước hoa này chắc là do Hạ Mộng vừa rồi vươn lên.

Làm như thế nào? Làm thế nào để giải thích bây giờ?”

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Sau khi nghe xong, tất cả mọi người đều không nói nên lời.Lý Hồng Anh thay đổi thái độ thật là nhanh.Vừa rồi coi Diệp Huyền Tần là kẻ thù, trong nháy mắt, ước gì con gái và Diệp Huyền Tần có thể kết hôn ngay.Khi nhắc đến chuyện “ăn”, Diệp Huyền Tần đột nhiên vỗ đầu:“Ôi, chuyện này làm sao mà quên được.”Anh chủ yếu là đi mua đồ ăn cho vợ, sao anh lại vì chuyện này chậm trễ việc mang đồ ăn về cho Từ Lam Khiết chứ?“Hạ Mộng, có sữa đậu nành không, mau lấy cho tôi một ly.”“Có, có.”“Phải hâm nóng lại, để mẹ làm.” – Lý Hồng Anh đích thân lấy sữa cho Diệp Huyền Tần, còn không ngừng dặn dò – “Trưa nhớ ghé sang ăn cơm đó.”Diệp Huyền Tần cười trừ không đáp, anh có thể sẽ đến với tư cách là học trò cũ, còn con rể thì không bao giờ.Lưu Béo đợi Diệp Huyền Tần đi rồi mới nói với Lý Hồng Anh:“Chuyện hôn nhân của Hạ Mộng bác suy nghĩ cho kỹ, bác còn đang chờ con giúp bác minh oan vụ nhận hối lộ của phụ huynh đó, bác muốn mang tiếng xấu mãi sao?”“Được rồi, bác sĩ suy nghĩ.”Diệp Huyền Tần thật sự rất tốt, giàu có lại có thể lực nhưng bà ta cũng muốn được Lưu Béo giúp chuyện minh oan.Hạ Mộng cười khổ, mẹ cô đúng là ảo tưởng, người đàn ông như Diệp Huyền Tần khi nào mới đến lượt cô.Từ Khiết Lam thấy Diệp Huyền Tần trở về, bĩu môi hỏi:“Anh định để em chết đói hay sao?”“Anh vô tình gặp được người quen, sẵn tiện xử lý chuyện nhà hàng Tân Lệ tối qua Sở Trương giao cho chúng ta, mang nó sáp nhập vào Diệp Linh luôn.”Từ Khiết Lam hài lòng nói:“Anh làm việc chăm chỉ, em sẽ tăng lương cho anh 500 nghìn.”“Chỉ có 500 nghìn? Không đủ, anh muốn thêm thứ khác.” – Diệp Huyền Tần cười lưu manh.Từ Khiết Lam hơi đỏ mặt, nói sang chuyện khác:“Anh mau đưa em đồ ăn.”Cô đột nhiên cau mày, lại nắm lấy cánh tay của Diệp Huyền Tần mà ngửi.“Trên cánh tay anh có mùi nước hoa? Làm sao vậy? Đừng nói là anh xịt nước hoa.”Diệp Huyền Tần điếng người.Hương thơm của loại nước hoa này chắc là do Hạ Mộng vừa rồi vươn lên.Làm như thế nào? Làm thế nào để giải thích bây giờ?”

Chương 283