Tác giả:

Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…

Chương 285

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… “Tôi biết, anh ta là học trò cũ của tôi. Hôm nay có đến tìm tôi mua sữa đậu nành, Lam Khiết, cô biết Diệp Huyền Tần sao?” – Lý Hồng Anh tò mò.“Anh ấy là nhân viên của tôi.” – Từ Lam Khiết qua loa đáp, trong lòng cô cũng an lòng hơn.Hóa ra Diệp Huyền Tần đúng là học trò cũ của Lý Hồng Anh, hôm nay cũng có ghé chỗ của bà mua sữa đậu nành của cô.“Nếu cô có Diệp Huyền Tần làm nhân viên thì chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”“Thật sao? Dì thấy anh ấy là người thế nào?”“Là người giỏi giang, có năng lực, rất biết cư xử nói chung điểm nào cũng tốt, là thanh niên hiếm gặp.”Từ Lam Khiết nghe người khác khen chồng mình không khỏi vui vẻ nhưng nghe Lý Hồng Anh khen như thể đang khen con rể thì có hơi khó chịu. Cô nói vài câu có lệ rồi cúp máy.Lý Hồng Anh cảm thấy Từ Lam Khiết cũng yêu thích Diệp Huyền Tần, bà ta lo lắng cô sẽ giành lấy Diệp Huyền Tần từ con gái của mình.Diệp Huyền Tần đang chuẩn bị sang thành phố Giang, trước khi đi dặn dò Độc Lang:“Sắp xếp mấy người đi theo bảo vệ Từ Lam Khiết.”“Anh yên tâm, em chắc chắn không để ai động vào một sợi tóc của chị dâu nữa.”“Lần này đi thành phố Giang đúng là có chuyện thú vị để làm, cậu gọi một đội cùng đi theo.”Độc Lang hào hứng lắc đầu:“Cần gì phải gọi một đội, chỉ một mình em cũng đủ dọn dẹp hết bọn chuột nhắt đó.”Diệp Huyền Tần nhướn mày:“Đường đường là Sĩ quan Trấn Huy, muốn thay anh đánh mấy thằng lưu manh vậy sao?”“Nếu anh đã nói vậy thì em sẽ gọi người.”Thật ra chỉ một mình Diệp Huyền Tần cũng có thể xử lý được nhưng anh không tự mình ra tay. Anh muốn để Vương Minh biết, ông ta muốn xem hai hổ đánh nhau thì còn phải hỏi anh đã cho phép chưa đã.Lần này anh nhất định cắt xuống một miếng thịt to của ông ta. Diệp Huyền Tần gọi cho Sở Trương phân phó:“Chuẩn bị đi, sớm thôi chúng ta sẽ tiếp quản quyền kiểm soát thế giới ngầm của thành phố Giang.”“Anh Tần, quyền kiểm soát thế giới ngầm thành phố Tân Hải chúng ta vừa mới lấy, còn chưa ổn định. Thành phố Giang rộng lớn hơn nhiều, bây giờ gấp gáp như này có phải như trứng chọi đá không?”

“Tôi biết, anh ta là học trò cũ của tôi. Hôm nay có đến tìm tôi mua sữa đậu nành, Lam Khiết, cô biết Diệp Huyền Tần sao?” – Lý Hồng Anh tò mò.

“Anh ấy là nhân viên của tôi.” – Từ Lam Khiết qua loa đáp, trong lòng cô cũng an lòng hơn.

Hóa ra Diệp Huyền Tần đúng là học trò cũ của Lý Hồng Anh, hôm nay cũng có ghé chỗ của bà mua sữa đậu nành của cô.

“Nếu cô có Diệp Huyền Tần làm nhân viên thì chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”

“Thật sao? Dì thấy anh ấy là người thế nào?”

“Là người giỏi giang, có năng lực, rất biết cư xử nói chung điểm nào cũng tốt, là thanh niên hiếm gặp.”

Từ Lam Khiết nghe người khác khen chồng mình không khỏi vui vẻ nhưng nghe Lý Hồng Anh khen như thể đang khen con rể thì có hơi khó chịu. Cô nói vài câu có lệ rồi cúp máy.

Lý Hồng Anh cảm thấy Từ Lam Khiết cũng yêu thích Diệp Huyền Tần, bà ta lo lắng cô sẽ giành lấy Diệp Huyền Tần từ con gái của mình.

Diệp Huyền Tần đang chuẩn bị sang thành phố Giang, trước khi đi dặn dò Độc Lang:

“Sắp xếp mấy người đi theo bảo vệ Từ Lam Khiết.”

“Anh yên tâm, em chắc chắn không để ai động vào một sợi tóc của chị dâu nữa.”

“Lần này đi thành phố Giang đúng là có chuyện thú vị để làm, cậu gọi một đội cùng đi theo.”

Độc Lang hào hứng lắc đầu:

“Cần gì phải gọi một đội, chỉ một mình em cũng đủ dọn dẹp hết bọn chuột nhắt đó.”

Diệp Huyền Tần nhướn mày:

“Đường đường là Sĩ quan Trấn Huy, muốn thay anh đánh mấy thằng lưu manh vậy sao?”

“Nếu anh đã nói vậy thì em sẽ gọi người.”

Thật ra chỉ một mình Diệp Huyền Tần cũng có thể xử lý được nhưng anh không tự mình ra tay. Anh muốn để Vương Minh biết, ông ta muốn xem hai hổ đánh nhau thì còn phải hỏi anh đã cho phép chưa đã.

Lần này anh nhất định cắt xuống một miếng thịt to của ông ta. Diệp Huyền Tần gọi cho Sở Trương phân phó:

“Chuẩn bị đi, sớm thôi chúng ta sẽ tiếp quản quyền kiểm soát thế giới ngầm của thành phố Giang.”

“Anh Tần, quyền kiểm soát thế giới ngầm thành phố Tân Hải chúng ta vừa mới lấy, còn chưa ổn định. Thành phố Giang rộng lớn hơn nhiều, bây giờ gấp gáp như này có phải như trứng chọi đá không?”

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… “Tôi biết, anh ta là học trò cũ của tôi. Hôm nay có đến tìm tôi mua sữa đậu nành, Lam Khiết, cô biết Diệp Huyền Tần sao?” – Lý Hồng Anh tò mò.“Anh ấy là nhân viên của tôi.” – Từ Lam Khiết qua loa đáp, trong lòng cô cũng an lòng hơn.Hóa ra Diệp Huyền Tần đúng là học trò cũ của Lý Hồng Anh, hôm nay cũng có ghé chỗ của bà mua sữa đậu nành của cô.“Nếu cô có Diệp Huyền Tần làm nhân viên thì chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”“Thật sao? Dì thấy anh ấy là người thế nào?”“Là người giỏi giang, có năng lực, rất biết cư xử nói chung điểm nào cũng tốt, là thanh niên hiếm gặp.”Từ Lam Khiết nghe người khác khen chồng mình không khỏi vui vẻ nhưng nghe Lý Hồng Anh khen như thể đang khen con rể thì có hơi khó chịu. Cô nói vài câu có lệ rồi cúp máy.Lý Hồng Anh cảm thấy Từ Lam Khiết cũng yêu thích Diệp Huyền Tần, bà ta lo lắng cô sẽ giành lấy Diệp Huyền Tần từ con gái của mình.Diệp Huyền Tần đang chuẩn bị sang thành phố Giang, trước khi đi dặn dò Độc Lang:“Sắp xếp mấy người đi theo bảo vệ Từ Lam Khiết.”“Anh yên tâm, em chắc chắn không để ai động vào một sợi tóc của chị dâu nữa.”“Lần này đi thành phố Giang đúng là có chuyện thú vị để làm, cậu gọi một đội cùng đi theo.”Độc Lang hào hứng lắc đầu:“Cần gì phải gọi một đội, chỉ một mình em cũng đủ dọn dẹp hết bọn chuột nhắt đó.”Diệp Huyền Tần nhướn mày:“Đường đường là Sĩ quan Trấn Huy, muốn thay anh đánh mấy thằng lưu manh vậy sao?”“Nếu anh đã nói vậy thì em sẽ gọi người.”Thật ra chỉ một mình Diệp Huyền Tần cũng có thể xử lý được nhưng anh không tự mình ra tay. Anh muốn để Vương Minh biết, ông ta muốn xem hai hổ đánh nhau thì còn phải hỏi anh đã cho phép chưa đã.Lần này anh nhất định cắt xuống một miếng thịt to của ông ta. Diệp Huyền Tần gọi cho Sở Trương phân phó:“Chuẩn bị đi, sớm thôi chúng ta sẽ tiếp quản quyền kiểm soát thế giới ngầm của thành phố Giang.”“Anh Tần, quyền kiểm soát thế giới ngầm thành phố Tân Hải chúng ta vừa mới lấy, còn chưa ổn định. Thành phố Giang rộng lớn hơn nhiều, bây giờ gấp gáp như này có phải như trứng chọi đá không?”

Chương 285