Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…
Chương 289
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Diệp Huyền Tần có chấp nhận hay không là chuyện của anh nhưng nhà họ Diệp vẫn phải thể hiện rõ thái độ của mình.Phó Thủ có chút không ngờ được, rốt cuộc Nghĩa An đó có ai mà đích thân quản gia nhà họ Diệp phải đến đó nhìn xem.Nghĩa An chỉ là một thôn trang nhỏ, dù cho chiếc xe có phần cũ nát của Diệp Huyền Tần đi vào trong đó cũng biến thành cảnh tượng khiến mọi người bàn tán.“Là con của nhà họ Lưu đi làm ở thành phố về sao?”“Không phải, hiệu xe này không phải.”“Vậy là ông chủ lớn nào đến đây vậy ta?”“Mau đi theo nhìn xem là tới nhà nào.”Diệp Huyền Tần chạy xe thật chậm, nhìn cảnh tượng bao nhiêu năm cũng không có nhiều thay đổi. Anh không thể tưởng tượng trước đây chính mình còn từng bắt cá dưới con lạch, chạy vào rừng đi săn nai.Tuổi trẻ vô tư đó trôi qua không bao giờ trở lại nữa.Lúc đó anh cùng Chuột Con vô cùng vui vẻ, càng không nghĩ tới ngày hôm nay sẽ trở thành một người thế này.Anh chạy đến nhà của Chuột Con, vẫn là một khoảng sân đơn sơ lát gạch cũ, trong sân có hai người lớn tuổi đang ngồi. Đó là ông Triệu và bà Triệu, bố mẹ nuôi của anh.Nhớ năm đó vừa định tốt nghiệp xong sẽ chính thức làm lễ nhận hai người là bố mẹ, ai ngờ anh lại bị bắt đi tù. Diệp Huyền Tần trong lòng luôn ghi tạc ơn nghĩa họ đã lo lắng cho anh.Diệp Huyền Tần vừa xuống xe định bước vào chào hỏi đã nghe tiếng hét như sấm của Triệu Quý:“Bây giờ tính sao? Nếu còn không gả con gái cho nhà tôi thì từ trên xuống dưới như hai người đừng mong sống yên.”“Mau lựa chọn đi, gả con gái hoặc là nhìn con trai bị đánh chết.”Bà Triệu hai tay run run, gương mặt già nua hiện lên vẻ khắc khổ:“Chuyện này hai thân già chúng tôi không thể tự quyết được, phải bàn lại với mấy đứa nhỏ.”“Còn dám nói không? Có tin chúng tôi phá nát cái nhà này ra không?”Diệp Huyền Tần nhớ Triệu Quý có một người con tên Triều Long, hơn bốn mươi tuổi chưa có vợ, vô cùng xấu xí và phách lối, cả thôn ai cũng chán ghét.Xem ra là bọn họ đang áp bức gia đình bố mẹ của anh, còn muốn ép chị nuôi của anh gả cho tên khốn đó, đúng là nực cười quá.”
Diệp Huyền Tần có chấp nhận hay không là chuyện của anh nhưng nhà họ Diệp vẫn phải thể hiện rõ thái độ của mình.
Phó Thủ có chút không ngờ được, rốt cuộc Nghĩa An đó có ai mà đích thân quản gia nhà họ Diệp phải đến đó nhìn xem.
Nghĩa An chỉ là một thôn trang nhỏ, dù cho chiếc xe có phần cũ nát của Diệp Huyền Tần đi vào trong đó cũng biến thành cảnh tượng khiến mọi người bàn tán.
“Là con của nhà họ Lưu đi làm ở thành phố về sao?”
“Không phải, hiệu xe này không phải.”
“Vậy là ông chủ lớn nào đến đây vậy ta?”
“Mau đi theo nhìn xem là tới nhà nào.”
Diệp Huyền Tần chạy xe thật chậm, nhìn cảnh tượng bao nhiêu năm cũng không có nhiều thay đổi. Anh không thể tưởng tượng trước đây chính mình còn từng bắt cá dưới con lạch, chạy vào rừng đi săn nai.
Tuổi trẻ vô tư đó trôi qua không bao giờ trở lại nữa.
Lúc đó anh cùng Chuột Con vô cùng vui vẻ, càng không nghĩ tới ngày hôm nay sẽ trở thành một người thế này.
Anh chạy đến nhà của Chuột Con, vẫn là một khoảng sân đơn sơ lát gạch cũ, trong sân có hai người lớn tuổi đang ngồi. Đó là ông Triệu và bà Triệu, bố mẹ nuôi của anh.
Nhớ năm đó vừa định tốt nghiệp xong sẽ chính thức làm lễ nhận hai người là bố mẹ, ai ngờ anh lại bị bắt đi tù. Diệp Huyền Tần trong lòng luôn ghi tạc ơn nghĩa họ đã lo lắng cho anh.
Diệp Huyền Tần vừa xuống xe định bước vào chào hỏi đã nghe tiếng hét như sấm của Triệu Quý:
“Bây giờ tính sao? Nếu còn không gả con gái cho nhà tôi thì từ trên xuống dưới như hai người đừng mong sống yên.”
“Mau lựa chọn đi, gả con gái hoặc là nhìn con trai bị đánh chết.”
Bà Triệu hai tay run run, gương mặt già nua hiện lên vẻ khắc khổ:
“Chuyện này hai thân già chúng tôi không thể tự quyết được, phải bàn lại với mấy đứa nhỏ.”
“Còn dám nói không? Có tin chúng tôi phá nát cái nhà này ra không?”
Diệp Huyền Tần nhớ Triệu Quý có một người con tên Triều Long, hơn bốn mươi tuổi chưa có vợ, vô cùng xấu xí và phách lối, cả thôn ai cũng chán ghét.
Xem ra là bọn họ đang áp bức gia đình bố mẹ của anh, còn muốn ép chị nuôi của anh gả cho tên khốn đó, đúng là nực cười quá.”
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Diệp Huyền Tần có chấp nhận hay không là chuyện của anh nhưng nhà họ Diệp vẫn phải thể hiện rõ thái độ của mình.Phó Thủ có chút không ngờ được, rốt cuộc Nghĩa An đó có ai mà đích thân quản gia nhà họ Diệp phải đến đó nhìn xem.Nghĩa An chỉ là một thôn trang nhỏ, dù cho chiếc xe có phần cũ nát của Diệp Huyền Tần đi vào trong đó cũng biến thành cảnh tượng khiến mọi người bàn tán.“Là con của nhà họ Lưu đi làm ở thành phố về sao?”“Không phải, hiệu xe này không phải.”“Vậy là ông chủ lớn nào đến đây vậy ta?”“Mau đi theo nhìn xem là tới nhà nào.”Diệp Huyền Tần chạy xe thật chậm, nhìn cảnh tượng bao nhiêu năm cũng không có nhiều thay đổi. Anh không thể tưởng tượng trước đây chính mình còn từng bắt cá dưới con lạch, chạy vào rừng đi săn nai.Tuổi trẻ vô tư đó trôi qua không bao giờ trở lại nữa.Lúc đó anh cùng Chuột Con vô cùng vui vẻ, càng không nghĩ tới ngày hôm nay sẽ trở thành một người thế này.Anh chạy đến nhà của Chuột Con, vẫn là một khoảng sân đơn sơ lát gạch cũ, trong sân có hai người lớn tuổi đang ngồi. Đó là ông Triệu và bà Triệu, bố mẹ nuôi của anh.Nhớ năm đó vừa định tốt nghiệp xong sẽ chính thức làm lễ nhận hai người là bố mẹ, ai ngờ anh lại bị bắt đi tù. Diệp Huyền Tần trong lòng luôn ghi tạc ơn nghĩa họ đã lo lắng cho anh.Diệp Huyền Tần vừa xuống xe định bước vào chào hỏi đã nghe tiếng hét như sấm của Triệu Quý:“Bây giờ tính sao? Nếu còn không gả con gái cho nhà tôi thì từ trên xuống dưới như hai người đừng mong sống yên.”“Mau lựa chọn đi, gả con gái hoặc là nhìn con trai bị đánh chết.”Bà Triệu hai tay run run, gương mặt già nua hiện lên vẻ khắc khổ:“Chuyện này hai thân già chúng tôi không thể tự quyết được, phải bàn lại với mấy đứa nhỏ.”“Còn dám nói không? Có tin chúng tôi phá nát cái nhà này ra không?”Diệp Huyền Tần nhớ Triệu Quý có một người con tên Triều Long, hơn bốn mươi tuổi chưa có vợ, vô cùng xấu xí và phách lối, cả thôn ai cũng chán ghét.Xem ra là bọn họ đang áp bức gia đình bố mẹ của anh, còn muốn ép chị nuôi của anh gả cho tên khốn đó, đúng là nực cười quá.”