Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…
Chương 293
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Thảo nào cả bố mẹ nuôi cho đến Nhã Mẫn đều hết lòng lo lắng cho anh còn nói cái gì mà cưới vợ cho anh. Bọn họ đều thật sự cho rằng anh ở thành phố làm trai bao.“Chị à, chị cũng tin điều đó hay sao?”Nhã Mẫn nắm lấy tay Diệp Huyền Tần nhẹ giọng khuyên can:“Không sao hết, làm sai thì sửa, chị và bố mẹ không có trách em. Bây giờ em trở về rồi, chúng ta cùng nhau làm lại từ đầu.”“Nếu em nói em không phải như thế chị có tin không?”“Không phải như thế làm sao lái được chiếc xe tốt vậy về đây?”Diệp Huyền Tần đau đầu, anh tự trách bản thân, đáng lẽ anh phải đưa Nhã Mẫn rời khỏi nơi này sớm hơn. Một cô gái tốt như thế đáng lẽ phải được nhìn ngắm thế giới nhiều hơn.Triệu Long lại bắt đầu oanh oanh hỏi tội:“Bây giờ hơn 1 tỷ tiền thuốc thang đó các người tính làm sao? Chia ra trả hay là trả một lần?”“1 tỷ? Ông bà Triệu làm gì còn tiền mà trả.” – Mọi người lại bắt đầu xôn xao.“Bao nhiêu tiền đều mang cho Chuột Con chữa bệnh rồi, bọn họ đừng nói là 1 tỷ, 1 triệu còn không nữa là.”“Phải đó, mới hôm qua còn sang nhà tôi mượn mấy trăm ngàn sống qua ngày.”Diệp Huyền Tần không dám tin vào tai mình, anh biết gia đình bố mẹ nuôi trước nay không khá giả nhưng anh không thể tưởng tượng được bọn họ lại nghèo tới mức không có tiền ăn qua ngày.Diệp Huyền Tần càng nghe càng thấy tự trách, sau anh có thể về trễ như vậy?“Bây giờ có một cách có thể giúp cho nhà mấy người, để Nhã Mẫn gả cho con trai tôi, tôi không đòi 1 tỷ đó, còn cho thêm sính lễ. Có được không?”Ông bà Triệu mếu máo không nói nên lời nhìn qua Nhã Mẫn, cô nghiến răng nói:“Tôi có hai điều kiện.”“Đừng nói là hai, một trăm cái cũng được.” – Triệu Long mặt mày hớn hở nói.“Tôi nghe nói anh đã thầu được việc xây dựng công trình trong dự án du lịch Nghĩa An đúng không?”“Tất nhiên rồi, dự án đó là của anh, một khi anh làm xong sẽ có hơn mấy tỷ.”Mọi người nghe mấy tỷ thì hai mắt liền sáng lên, không ngờ Triệu Long này có năng lực kiếm tiền như vậy.”
Thảo nào cả bố mẹ nuôi cho đến Nhã Mẫn đều hết lòng lo lắng cho anh còn nói cái gì mà cưới vợ cho anh. Bọn họ đều thật sự cho rằng anh ở thành phố làm trai bao.
“Chị à, chị cũng tin điều đó hay sao?”
Nhã Mẫn nắm lấy tay Diệp Huyền Tần nhẹ giọng khuyên can:
“Không sao hết, làm sai thì sửa, chị và bố mẹ không có trách em. Bây giờ em trở về rồi, chúng ta cùng nhau làm lại từ đầu.”
“Nếu em nói em không phải như thế chị có tin không?”
“Không phải như thế làm sao lái được chiếc xe tốt vậy về đây?”
Diệp Huyền Tần đau đầu, anh tự trách bản thân, đáng lẽ anh phải đưa Nhã Mẫn rời khỏi nơi này sớm hơn. Một cô gái tốt như thế đáng lẽ phải được nhìn ngắm thế giới nhiều hơn.
Triệu Long lại bắt đầu oanh oanh hỏi tội:
“Bây giờ hơn 1 tỷ tiền thuốc thang đó các người tính làm sao? Chia ra trả hay là trả một lần?”
“1 tỷ? Ông bà Triệu làm gì còn tiền mà trả.” – Mọi người lại bắt đầu xôn xao.
“Bao nhiêu tiền đều mang cho Chuột Con chữa bệnh rồi, bọn họ đừng nói là 1 tỷ, 1 triệu còn không nữa là.”
“Phải đó, mới hôm qua còn sang nhà tôi mượn mấy trăm ngàn sống qua ngày.”
Diệp Huyền Tần không dám tin vào tai mình, anh biết gia đình bố mẹ nuôi trước nay không khá giả nhưng anh không thể tưởng tượng được bọn họ lại nghèo tới mức không có tiền ăn qua ngày.
Diệp Huyền Tần càng nghe càng thấy tự trách, sau anh có thể về trễ như vậy?
“Bây giờ có một cách có thể giúp cho nhà mấy người, để Nhã Mẫn gả cho con trai tôi, tôi không đòi 1 tỷ đó, còn cho thêm sính lễ. Có được không?”
Ông bà Triệu mếu máo không nói nên lời nhìn qua Nhã Mẫn, cô nghiến răng nói:
“Tôi có hai điều kiện.”
“Đừng nói là hai, một trăm cái cũng được.” – Triệu Long mặt mày hớn hở nói.
“Tôi nghe nói anh đã thầu được việc xây dựng công trình trong dự án du lịch Nghĩa An đúng không?”
“Tất nhiên rồi, dự án đó là của anh, một khi anh làm xong sẽ có hơn mấy tỷ.”
Mọi người nghe mấy tỷ thì hai mắt liền sáng lên, không ngờ Triệu Long này có năng lực kiếm tiền như vậy.”
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Thảo nào cả bố mẹ nuôi cho đến Nhã Mẫn đều hết lòng lo lắng cho anh còn nói cái gì mà cưới vợ cho anh. Bọn họ đều thật sự cho rằng anh ở thành phố làm trai bao.“Chị à, chị cũng tin điều đó hay sao?”Nhã Mẫn nắm lấy tay Diệp Huyền Tần nhẹ giọng khuyên can:“Không sao hết, làm sai thì sửa, chị và bố mẹ không có trách em. Bây giờ em trở về rồi, chúng ta cùng nhau làm lại từ đầu.”“Nếu em nói em không phải như thế chị có tin không?”“Không phải như thế làm sao lái được chiếc xe tốt vậy về đây?”Diệp Huyền Tần đau đầu, anh tự trách bản thân, đáng lẽ anh phải đưa Nhã Mẫn rời khỏi nơi này sớm hơn. Một cô gái tốt như thế đáng lẽ phải được nhìn ngắm thế giới nhiều hơn.Triệu Long lại bắt đầu oanh oanh hỏi tội:“Bây giờ hơn 1 tỷ tiền thuốc thang đó các người tính làm sao? Chia ra trả hay là trả một lần?”“1 tỷ? Ông bà Triệu làm gì còn tiền mà trả.” – Mọi người lại bắt đầu xôn xao.“Bao nhiêu tiền đều mang cho Chuột Con chữa bệnh rồi, bọn họ đừng nói là 1 tỷ, 1 triệu còn không nữa là.”“Phải đó, mới hôm qua còn sang nhà tôi mượn mấy trăm ngàn sống qua ngày.”Diệp Huyền Tần không dám tin vào tai mình, anh biết gia đình bố mẹ nuôi trước nay không khá giả nhưng anh không thể tưởng tượng được bọn họ lại nghèo tới mức không có tiền ăn qua ngày.Diệp Huyền Tần càng nghe càng thấy tự trách, sau anh có thể về trễ như vậy?“Bây giờ có một cách có thể giúp cho nhà mấy người, để Nhã Mẫn gả cho con trai tôi, tôi không đòi 1 tỷ đó, còn cho thêm sính lễ. Có được không?”Ông bà Triệu mếu máo không nói nên lời nhìn qua Nhã Mẫn, cô nghiến răng nói:“Tôi có hai điều kiện.”“Đừng nói là hai, một trăm cái cũng được.” – Triệu Long mặt mày hớn hở nói.“Tôi nghe nói anh đã thầu được việc xây dựng công trình trong dự án du lịch Nghĩa An đúng không?”“Tất nhiên rồi, dự án đó là của anh, một khi anh làm xong sẽ có hơn mấy tỷ.”Mọi người nghe mấy tỷ thì hai mắt liền sáng lên, không ngờ Triệu Long này có năng lực kiếm tiền như vậy.”