Tác giả:

Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…

Chương 300

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Máy bay trực thăng lượn vòng quanh giữa không trung, sau đó hạ cánh từ từ.Khi đáp xuống đám đông tràn lên, vây quanh trực thăng từ trong ra ngoài muốn nhìn thật kỹ.Cửa sập mở ra, một nhóm người mặc vest bước xuống.Người đứng đầu là một ông già trong bộ áo dài, người này chính là quản gia Diệp, đến để đưa cho Nhã Mẫn của hồi môn theo lệnh của Diệp Huyền Tần.“Em xem kia Nhã Mẫn, chính quản gia Diệp cũng đến mang sính lễ giúp anh.”Nhã Mẫn tràn đầy nghi vấn, quản gia Diệp thật sự là do Triệu Long mời sao? Thậm chí có người lái trực thăng để gửi lời chúc phúc?Anh ta không phải chỉ là một nhà thầu nhỏ?Đám người càng thêm náo nhiệt, vây quanh Triệu Long khen ngợi Triệu Long, muốn quỳ xuống nịnh bợ.Quản gia Diệp bước đến gần Nhã Mẫn, cung kính cúi đầu:“Chào cô Triệu, có người nhờ tôi gửi của hồi môn cho cô.”Đám đông vỡ òa.Tuy nhiên, ông đại diện cho phía của Triệu Long tại sao không phải sính lễ mà là của hồi môn:“Ông Diệp có người giao cho anh đưa của hồi môn sao, là ai vậy?”Quản gia Diệp khẽ cười: “Sau này cô sẽ biết.”Với một cái phẩy tay của ông những người mặc vest lập tức đứng thành hàng. Mỗi người đều cầm hộp quà trong lòng bàn tay.“Một bộ dây chuyền kim cương, một bộ hoa tai bạch kim.”“Một đôi giày pha lê, vàng thỏi ngàn lượng.”Đám đông vừa sôi sùng sục đã im bặt, mọi người đều há hốc mồm.Chưa nói đến chuyện gì khác, chỉ cần một nghìn vàng thôi đã là một khối tài sản lớn.Những người này, cả đời làm việc chăm chỉ, có lẽ sẽ không tiết kiệm được một thỏi vàng.Quản gia Diệp tiếp tục hét lớn: “Một chiếc máy bay hạng sang, một dự án du lịch khu Nghĩa An..”Hóa ra dây chuyền kim cương và vàng chỉ là món khai vị.Máy bay hạng sang và khu du lịch là trọng tâm chính.Lúc này tất cả mọi người đều không còn tin tưởng chuyện này là do Triệu Long sắp đặt.Cho dù anh ta có quen biết với trưởng phòng dự án, cũng không thể điều được trực thăng và có toàn bộ dự án du lịch.Ông Triệu đang kiểm tra trong lều, nghe thấy động tĩnh bên ngoài chạy ra ngoài. Điều này khiến bác sĩ lo lắng ngăn cản nhưng ông vẫn quyết chạy ra ngoài. Nhìn mọi thứ bên ngoài lều, ông bà Triệu bật khóc.”

Máy bay trực thăng lượn vòng quanh giữa không trung, sau đó hạ cánh từ từ.

Khi đáp xuống đám đông tràn lên, vây quanh trực thăng từ trong ra ngoài muốn nhìn thật kỹ.

Cửa sập mở ra, một nhóm người mặc vest bước xuống.

Người đứng đầu là một ông già trong bộ áo dài, người này chính là quản gia Diệp, đến để đưa cho Nhã Mẫn của hồi môn theo lệnh của Diệp Huyền Tần.

“Em xem kia Nhã Mẫn, chính quản gia Diệp cũng đến mang sính lễ giúp anh.”

Nhã Mẫn tràn đầy nghi vấn, quản gia Diệp thật sự là do Triệu Long mời sao? Thậm chí có người lái trực thăng để gửi lời chúc phúc?

Anh ta không phải chỉ là một nhà thầu nhỏ?

Đám người càng thêm náo nhiệt, vây quanh Triệu Long khen ngợi Triệu Long, muốn quỳ xuống nịnh bợ.

Quản gia Diệp bước đến gần Nhã Mẫn, cung kính cúi đầu:

“Chào cô Triệu, có người nhờ tôi gửi của hồi môn cho cô.”

Đám đông vỡ òa.

Tuy nhiên, ông đại diện cho phía của Triệu Long tại sao không phải sính lễ mà là của hồi môn:

“Ông Diệp có người giao cho anh đưa của hồi môn sao, là ai vậy?”

Quản gia Diệp khẽ cười: “Sau này cô sẽ biết.”

Với một cái phẩy tay của ông những người mặc vest lập tức đứng thành hàng. Mỗi người đều cầm hộp quà trong lòng bàn tay.

“Một bộ dây chuyền kim cương, một bộ hoa tai bạch kim.”

“Một đôi giày pha lê, vàng thỏi ngàn lượng.”

Đám đông vừa sôi sùng sục đã im bặt, mọi người đều há hốc mồm.

Chưa nói đến chuyện gì khác, chỉ cần một nghìn vàng thôi đã là một khối tài sản lớn.

Những người này, cả đời làm việc chăm chỉ, có lẽ sẽ không tiết kiệm được một thỏi vàng.

Quản gia Diệp tiếp tục hét lớn: “Một chiếc máy bay hạng sang, một dự án du lịch khu Nghĩa An..”

Hóa ra dây chuyền kim cương và vàng chỉ là món khai vị.

Máy bay hạng sang và khu du lịch là trọng tâm chính.

Lúc này tất cả mọi người đều không còn tin tưởng chuyện này là do Triệu Long sắp đặt.

Cho dù anh ta có quen biết với trưởng phòng dự án, cũng không thể điều được trực thăng và có toàn bộ dự án du lịch.

Ông Triệu đang kiểm tra trong lều, nghe thấy động tĩnh bên ngoài chạy ra ngoài. Điều này khiến bác sĩ lo lắng ngăn cản nhưng ông vẫn quyết chạy ra ngoài. Nhìn mọi thứ bên ngoài lều, ông bà Triệu bật khóc.”

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Máy bay trực thăng lượn vòng quanh giữa không trung, sau đó hạ cánh từ từ.Khi đáp xuống đám đông tràn lên, vây quanh trực thăng từ trong ra ngoài muốn nhìn thật kỹ.Cửa sập mở ra, một nhóm người mặc vest bước xuống.Người đứng đầu là một ông già trong bộ áo dài, người này chính là quản gia Diệp, đến để đưa cho Nhã Mẫn của hồi môn theo lệnh của Diệp Huyền Tần.“Em xem kia Nhã Mẫn, chính quản gia Diệp cũng đến mang sính lễ giúp anh.”Nhã Mẫn tràn đầy nghi vấn, quản gia Diệp thật sự là do Triệu Long mời sao? Thậm chí có người lái trực thăng để gửi lời chúc phúc?Anh ta không phải chỉ là một nhà thầu nhỏ?Đám người càng thêm náo nhiệt, vây quanh Triệu Long khen ngợi Triệu Long, muốn quỳ xuống nịnh bợ.Quản gia Diệp bước đến gần Nhã Mẫn, cung kính cúi đầu:“Chào cô Triệu, có người nhờ tôi gửi của hồi môn cho cô.”Đám đông vỡ òa.Tuy nhiên, ông đại diện cho phía của Triệu Long tại sao không phải sính lễ mà là của hồi môn:“Ông Diệp có người giao cho anh đưa của hồi môn sao, là ai vậy?”Quản gia Diệp khẽ cười: “Sau này cô sẽ biết.”Với một cái phẩy tay của ông những người mặc vest lập tức đứng thành hàng. Mỗi người đều cầm hộp quà trong lòng bàn tay.“Một bộ dây chuyền kim cương, một bộ hoa tai bạch kim.”“Một đôi giày pha lê, vàng thỏi ngàn lượng.”Đám đông vừa sôi sùng sục đã im bặt, mọi người đều há hốc mồm.Chưa nói đến chuyện gì khác, chỉ cần một nghìn vàng thôi đã là một khối tài sản lớn.Những người này, cả đời làm việc chăm chỉ, có lẽ sẽ không tiết kiệm được một thỏi vàng.Quản gia Diệp tiếp tục hét lớn: “Một chiếc máy bay hạng sang, một dự án du lịch khu Nghĩa An..”Hóa ra dây chuyền kim cương và vàng chỉ là món khai vị.Máy bay hạng sang và khu du lịch là trọng tâm chính.Lúc này tất cả mọi người đều không còn tin tưởng chuyện này là do Triệu Long sắp đặt.Cho dù anh ta có quen biết với trưởng phòng dự án, cũng không thể điều được trực thăng và có toàn bộ dự án du lịch.Ông Triệu đang kiểm tra trong lều, nghe thấy động tĩnh bên ngoài chạy ra ngoài. Điều này khiến bác sĩ lo lắng ngăn cản nhưng ông vẫn quyết chạy ra ngoài. Nhìn mọi thứ bên ngoài lều, ông bà Triệu bật khóc.”

Chương 300