Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…
Chương 597: Rốt cuộc gặp được anh hùng
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Cô phải cư xử thế nào?Nên chào anh ta như thế nào, câu đầu tiên nên nói gì?Hôm nay cách ăn mặc của cô hở hang quá à? Liệu anh ta có nghĩ cô không đứng đản?Trong lúc cô đang lo lắng thì chiếc xe Bentley đã đến gần Lần đầu tiên nhìn thấy Từ Nam Huyên, đôi mắt của Thiếu Mã Gia đột nhiên sáng lên.Đây… Đây là tiên nữ giáng trần sao?Không, cô gái trước mặt anh ta còn đẹp hơn cả thần tiên!Khi ở trong nhóm lính đánh thuê, anh cũng đã từng ‘chơi’ qua vô số phụ nữ. Tuy nhiên, hầu hết những người phụ nữ mà anh ta chơi cùng đều là những nữ lính đánh thuê, mặc dù ngoại hình của họ khá đẹp nhưng phong cách của họ lại cứng cáp và thiếu nữ tính.Cô gái trước mặt tôi, bất kể ngoại hình hay hình dáng, đều nghiền nát những người anh ta từng biết.Điều quan trọng nhất là cô đầy nữ tính, quyến rũ và gợi cảm trong từng cử chỉ.Xe của anh ta chậm rãi dừng lại bên cạnh Từ Nam Huyên, lịch sự chào hỏi: “Người đẹp, xe bị hỏng rồi sao? Có muốn đưa cô đi một vòng không?”Từ Huyền Nam càng ngạc nhiên hơn, anh ta chủ động chào hỏi cô.Cô hít một hơi thật sâu, điều chỉnh cảm xúc và nói: “Xin lỗi, anh có phải là cái thế anh hùng hay không?”Cái thế anh hùng là cái gì? Thiếu Mã Gia không biết nhưng anh ta lập tức cười: “Không ngờ lại bị cô phát hiện. Đúng vậy, tôi chính là cái thế anh hùng”Sau khi xác nhận danh tính của người bên kia, trái tim nhỏ vui mừng của Từ Nam Huyên bật ra.“Vậy tôi có thể mời anh ăn tối để tỏ lòng biết ơn không?”“Không thể” – Thiếu Mã Gia từ chối bất ngờ.‘Từ Nam Huyên đột nhiên rơi vào động băng, từ đâu đến chân lạnh lẽo, thậm chí tuyệt vọng.Gọng nói Thiếu Mã Gia thay đổi: “Tôi là đàn ông, sao có thể để một cô gái mời đi ăn tối, tôi muốn mời cô đi ăn tối. Cô có muốn không?”“Được, được” – Từ Nam Huyên ôm lấy trái tim mình, vội vàng đồng ý.“Xe của cô hỏng phải không? Đi xe của tôi.Tôi sẽ gọi người kéo xe của cô trở về”“Cảm ơn” – Từ Nam Huyên không chút do dự lên chiếc Bentley của Thiếu Mã Gia.Thực ra xe của cô không bị hỏng gì cả, nhưng làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời được một mình cùng cái thế anh hùng.Thiếu Mã Gia không nói, chỉ muốn thưởng thức hương thơm cơ thể của Từ Nam Huyên.Loại mùi này là thứ mà anh ta chưa từng ngửi thấy từ những người phụ nữ khác trước đây.Điện thoại di động của Thiếu Mã Gia đột nhiên vang lên.Anh nhặt nó lên và xem xét, biết rằng Trùng Gia ở Hà Sơn gọi đến. Anh ta trả lời.“Thiếu chủ, anh ở đâu? Tôi sẽ phái người đến đón”“Không cần, tôi tình cờ gặp được một người bạn và mời cô ấy đi ăn tối. Sau bữa tối tôi sẽ đến gặp ông sau”“Bạn à?” – Trùng Gia hoang mang.
Cô phải cư xử thế nào?
Nên chào anh ta như thế nào, câu đầu tiên nên nói gì?
Hôm nay cách ăn mặc của cô hở hang quá à? Liệu anh ta có nghĩ cô không đứng đản?
Trong lúc cô đang lo lắng thì chiếc xe Bentley đã đến gần Lần đầu tiên nhìn thấy Từ Nam Huyên, đôi mắt của Thiếu Mã Gia đột nhiên sáng lên.
Đây… Đây là tiên nữ giáng trần sao?
Không, cô gái trước mặt anh ta còn đẹp hơn cả thần tiên!
Khi ở trong nhóm lính đánh thuê, anh cũng đã từng ‘chơi’ qua vô số phụ nữ. Tuy nhiên, hầu hết những người phụ nữ mà anh ta chơi cùng đều là những nữ lính đánh thuê, mặc dù ngoại hình của họ khá đẹp nhưng phong cách của họ lại cứng cáp và thiếu nữ tính.
Cô gái trước mặt tôi, bất kể ngoại hình hay hình dáng, đều nghiền nát những người anh ta từng biết.
Điều quan trọng nhất là cô đầy nữ tính, quyến rũ và gợi cảm trong từng cử chỉ.
Xe của anh ta chậm rãi dừng lại bên cạnh Từ Nam Huyên, lịch sự chào hỏi: “Người đẹp, xe bị hỏng rồi sao? Có muốn đưa cô đi một vòng không?”
Từ Huyền Nam càng ngạc nhiên hơn, anh ta chủ động chào hỏi cô.
Cô hít một hơi thật sâu, điều chỉnh cảm xúc và nói: “Xin lỗi, anh có phải là cái thế anh hùng hay không?”
Cái thế anh hùng là cái gì? Thiếu Mã Gia không biết nhưng anh ta lập tức cười: “Không ngờ lại bị cô phát hiện. Đúng vậy, tôi chính là cái thế anh hùng”
Sau khi xác nhận danh tính của người bên kia, trái tim nhỏ vui mừng của Từ Nam Huyên bật ra.
“Vậy tôi có thể mời anh ăn tối để tỏ lòng biết ơn không?”
“Không thể” – Thiếu Mã Gia từ chối bất ngờ.
‘Từ Nam Huyên đột nhiên rơi vào động băng, từ đâu đến chân lạnh lẽo, thậm chí tuyệt vọng.
Gọng nói Thiếu Mã Gia thay đổi: “Tôi là đàn ông, sao có thể để một cô gái mời đi ăn tối, tôi muốn mời cô đi ăn tối. Cô có muốn không?”
“Được, được” – Từ Nam Huyên ôm lấy trái tim mình, vội vàng đồng ý.
“Xe của cô hỏng phải không? Đi xe của tôi.
Tôi sẽ gọi người kéo xe của cô trở về”
“Cảm ơn” – Từ Nam Huyên không chút do dự lên chiếc Bentley của Thiếu Mã Gia.
Thực ra xe của cô không bị hỏng gì cả, nhưng làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời được một mình cùng cái thế anh hùng.
Thiếu Mã Gia không nói, chỉ muốn thưởng thức hương thơm cơ thể của Từ Nam Huyên.
Loại mùi này là thứ mà anh ta chưa từng ngửi thấy từ những người phụ nữ khác trước đây.
Điện thoại di động của Thiếu Mã Gia đột nhiên vang lên.
Anh nhặt nó lên và xem xét, biết rằng Trùng Gia ở Hà Sơn gọi đến. Anh ta trả lời.
“Thiếu chủ, anh ở đâu? Tôi sẽ phái người đến đón”
“Không cần, tôi tình cờ gặp được một người bạn và mời cô ấy đi ăn tối. Sau bữa tối tôi sẽ đến gặp ông sau”
“Bạn à?” – Trùng Gia hoang mang.
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Cô phải cư xử thế nào?Nên chào anh ta như thế nào, câu đầu tiên nên nói gì?Hôm nay cách ăn mặc của cô hở hang quá à? Liệu anh ta có nghĩ cô không đứng đản?Trong lúc cô đang lo lắng thì chiếc xe Bentley đã đến gần Lần đầu tiên nhìn thấy Từ Nam Huyên, đôi mắt của Thiếu Mã Gia đột nhiên sáng lên.Đây… Đây là tiên nữ giáng trần sao?Không, cô gái trước mặt anh ta còn đẹp hơn cả thần tiên!Khi ở trong nhóm lính đánh thuê, anh cũng đã từng ‘chơi’ qua vô số phụ nữ. Tuy nhiên, hầu hết những người phụ nữ mà anh ta chơi cùng đều là những nữ lính đánh thuê, mặc dù ngoại hình của họ khá đẹp nhưng phong cách của họ lại cứng cáp và thiếu nữ tính.Cô gái trước mặt tôi, bất kể ngoại hình hay hình dáng, đều nghiền nát những người anh ta từng biết.Điều quan trọng nhất là cô đầy nữ tính, quyến rũ và gợi cảm trong từng cử chỉ.Xe của anh ta chậm rãi dừng lại bên cạnh Từ Nam Huyên, lịch sự chào hỏi: “Người đẹp, xe bị hỏng rồi sao? Có muốn đưa cô đi một vòng không?”Từ Huyền Nam càng ngạc nhiên hơn, anh ta chủ động chào hỏi cô.Cô hít một hơi thật sâu, điều chỉnh cảm xúc và nói: “Xin lỗi, anh có phải là cái thế anh hùng hay không?”Cái thế anh hùng là cái gì? Thiếu Mã Gia không biết nhưng anh ta lập tức cười: “Không ngờ lại bị cô phát hiện. Đúng vậy, tôi chính là cái thế anh hùng”Sau khi xác nhận danh tính của người bên kia, trái tim nhỏ vui mừng của Từ Nam Huyên bật ra.“Vậy tôi có thể mời anh ăn tối để tỏ lòng biết ơn không?”“Không thể” – Thiếu Mã Gia từ chối bất ngờ.‘Từ Nam Huyên đột nhiên rơi vào động băng, từ đâu đến chân lạnh lẽo, thậm chí tuyệt vọng.Gọng nói Thiếu Mã Gia thay đổi: “Tôi là đàn ông, sao có thể để một cô gái mời đi ăn tối, tôi muốn mời cô đi ăn tối. Cô có muốn không?”“Được, được” – Từ Nam Huyên ôm lấy trái tim mình, vội vàng đồng ý.“Xe của cô hỏng phải không? Đi xe của tôi.Tôi sẽ gọi người kéo xe của cô trở về”“Cảm ơn” – Từ Nam Huyên không chút do dự lên chiếc Bentley của Thiếu Mã Gia.Thực ra xe của cô không bị hỏng gì cả, nhưng làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời được một mình cùng cái thế anh hùng.Thiếu Mã Gia không nói, chỉ muốn thưởng thức hương thơm cơ thể của Từ Nam Huyên.Loại mùi này là thứ mà anh ta chưa từng ngửi thấy từ những người phụ nữ khác trước đây.Điện thoại di động của Thiếu Mã Gia đột nhiên vang lên.Anh nhặt nó lên và xem xét, biết rằng Trùng Gia ở Hà Sơn gọi đến. Anh ta trả lời.“Thiếu chủ, anh ở đâu? Tôi sẽ phái người đến đón”“Không cần, tôi tình cờ gặp được một người bạn và mời cô ấy đi ăn tối. Sau bữa tối tôi sẽ đến gặp ông sau”“Bạn à?” – Trùng Gia hoang mang.