CHƯƠNG 1: NGỌC TIÊU NHI "Oaaaa..." Một tiếng ngáp dài đều phát ra từ căn phòng nhỏ, một thiếu nữ tầm 13 14 tuổi đang lết ra khỏi chiếc giường ấm áp. Thiếu nữ đó sau khi dậy liền mò lấy chiếc điện thoại của mình, cô bất chợt hét lớn:"TRỜI ĐẤT, đã bảy giờ đúng rồi sao". Cô bất ngờ hoảng hốt, trông như đã muộn học. Chiếc điện thoại trên tay cô chợt rung mang theo giai điệu nhạc quen thuộc mà cô vừa nghe đã biết ai đang gọi. Nhẹ nhàng bấm nút gọi rồi từ từ đưa lên tai. Một thanh âm thật đáng sợ truyền đến tai cô. -"NGỌC TIÊU NHI! Bộ bà tính để mọi người chờ đến bao giờ hả? Tính chơi tụi này hay lười biếng mà ở nhà? Tui cấm nghe chưa, mười lăm tuổi rồi mà còn chơi trò con nít đó à. Nhanh chóng lết xác đến đây cho tôi...TÚT...TÚT...(AU: chị thật hung dữ nha). "Hôm nay bả bị sao mà nạt mình dữ vậy chứ" Ngọc Tiểu nhi mang bộ dáng ủy khuất, bị người lớn bỏ rơi nhìn chiếc điện thoại. "Hazz...cũng tại ngày hôm qua mải nghịch điện thoại nên ngủ muộn, sáng bây giờ mới thức dậy muộn…
Chương 3: Tớ thích cậu
Đừng Rời Xa Ta (ĐN Phượng Nghịch Thiên Hạ)Tác giả: Lann Nhi akiuTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không CHƯƠNG 1: NGỌC TIÊU NHI "Oaaaa..." Một tiếng ngáp dài đều phát ra từ căn phòng nhỏ, một thiếu nữ tầm 13 14 tuổi đang lết ra khỏi chiếc giường ấm áp. Thiếu nữ đó sau khi dậy liền mò lấy chiếc điện thoại của mình, cô bất chợt hét lớn:"TRỜI ĐẤT, đã bảy giờ đúng rồi sao". Cô bất ngờ hoảng hốt, trông như đã muộn học. Chiếc điện thoại trên tay cô chợt rung mang theo giai điệu nhạc quen thuộc mà cô vừa nghe đã biết ai đang gọi. Nhẹ nhàng bấm nút gọi rồi từ từ đưa lên tai. Một thanh âm thật đáng sợ truyền đến tai cô. -"NGỌC TIÊU NHI! Bộ bà tính để mọi người chờ đến bao giờ hả? Tính chơi tụi này hay lười biếng mà ở nhà? Tui cấm nghe chưa, mười lăm tuổi rồi mà còn chơi trò con nít đó à. Nhanh chóng lết xác đến đây cho tôi...TÚT...TÚT...(AU: chị thật hung dữ nha). "Hôm nay bả bị sao mà nạt mình dữ vậy chứ" Ngọc Tiểu nhi mang bộ dáng ủy khuất, bị người lớn bỏ rơi nhìn chiếc điện thoại. "Hazz...cũng tại ngày hôm qua mải nghịch điện thoại nên ngủ muộn, sáng bây giờ mới thức dậy muộn… Sau một hồi sôi nổi, tất cả quyết định đi vào khu vui chơi của trung tâm, ở đây có rất nhiều trò, có cả trò nguy hiểm nữa. Nhưng đối với đám người đang tràn đầy nhiệt huyết này thì không là gì cả:"AAAAAA.....AAAAA". Thế là Ngọc Tiêu Nhi hết lần này đến lần khác phải đứng tim. Một phần vì trò chơi mạo hiểm, phần khác là vì tiếng hét của mọi người .Lăn lộn một hồi đã đến trưa cả lớp đi đến một nhà hàng để ăn mừng cho ngày cuối cùng gặp nhau. Trong lúc mọi người nghỉ ngơi cùng chọn món thì cô lại nhìn chằm chằm vào Võ Lạc Nhân rồi cầm trên tay chiếc điện thoại trong như đang đấu tranh điều gì đó. Cuối cùng cô xin phép mọi người ra ngoài vì có việc. Ở ngoài cô dùng chiếc điện thoại của mình nhắn tin cho Võ Lạc Nhân với nội dung như sauNTN: Nè NhânVLN: gì khôngNTN: có cái này hay lắm nè muốn biết không?VLN: cái gì vậy nói điNTN: đột nhiên tôi phát hiệnVLN:...NTN: tôi thích cậu>
Sau một hồi sôi nổi, tất cả quyết định đi vào khu vui chơi của trung tâm, ở đây có rất nhiều trò, có cả trò nguy hiểm nữa. Nhưng đối với đám người đang tràn đầy nhiệt huyết này thì không là gì cả:"AAAAAA.....AAAAA". Thế là Ngọc Tiêu Nhi hết lần này đến lần khác phải đứng tim. Một phần vì trò chơi mạo hiểm, phần khác là vì tiếng hét của mọi người .
Lăn lộn một hồi đã đến trưa cả lớp đi đến một nhà hàng để ăn mừng cho ngày cuối cùng gặp nhau. Trong lúc mọi người nghỉ ngơi cùng chọn món thì cô lại nhìn chằm chằm vào Võ Lạc Nhân rồi cầm trên tay chiếc điện thoại trong như đang đấu tranh điều gì đó. Cuối cùng cô xin phép mọi người ra ngoài vì có việc. Ở ngoài cô dùng chiếc điện thoại của mình nhắn tin cho Võ Lạc Nhân với nội dung như sau
NTN: Nè Nhân
VLN: gì không
NTN: có cái này hay lắm nè muốn biết không?
VLN: cái gì vậy nói đi
NTN: đột nhiên tôi phát hiện
VLN:...
NTN: tôi thích cậu>
Đừng Rời Xa Ta (ĐN Phượng Nghịch Thiên Hạ)Tác giả: Lann Nhi akiuTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không CHƯƠNG 1: NGỌC TIÊU NHI "Oaaaa..." Một tiếng ngáp dài đều phát ra từ căn phòng nhỏ, một thiếu nữ tầm 13 14 tuổi đang lết ra khỏi chiếc giường ấm áp. Thiếu nữ đó sau khi dậy liền mò lấy chiếc điện thoại của mình, cô bất chợt hét lớn:"TRỜI ĐẤT, đã bảy giờ đúng rồi sao". Cô bất ngờ hoảng hốt, trông như đã muộn học. Chiếc điện thoại trên tay cô chợt rung mang theo giai điệu nhạc quen thuộc mà cô vừa nghe đã biết ai đang gọi. Nhẹ nhàng bấm nút gọi rồi từ từ đưa lên tai. Một thanh âm thật đáng sợ truyền đến tai cô. -"NGỌC TIÊU NHI! Bộ bà tính để mọi người chờ đến bao giờ hả? Tính chơi tụi này hay lười biếng mà ở nhà? Tui cấm nghe chưa, mười lăm tuổi rồi mà còn chơi trò con nít đó à. Nhanh chóng lết xác đến đây cho tôi...TÚT...TÚT...(AU: chị thật hung dữ nha). "Hôm nay bả bị sao mà nạt mình dữ vậy chứ" Ngọc Tiểu nhi mang bộ dáng ủy khuất, bị người lớn bỏ rơi nhìn chiếc điện thoại. "Hazz...cũng tại ngày hôm qua mải nghịch điện thoại nên ngủ muộn, sáng bây giờ mới thức dậy muộn… Sau một hồi sôi nổi, tất cả quyết định đi vào khu vui chơi của trung tâm, ở đây có rất nhiều trò, có cả trò nguy hiểm nữa. Nhưng đối với đám người đang tràn đầy nhiệt huyết này thì không là gì cả:"AAAAAA.....AAAAA". Thế là Ngọc Tiêu Nhi hết lần này đến lần khác phải đứng tim. Một phần vì trò chơi mạo hiểm, phần khác là vì tiếng hét của mọi người .Lăn lộn một hồi đã đến trưa cả lớp đi đến một nhà hàng để ăn mừng cho ngày cuối cùng gặp nhau. Trong lúc mọi người nghỉ ngơi cùng chọn món thì cô lại nhìn chằm chằm vào Võ Lạc Nhân rồi cầm trên tay chiếc điện thoại trong như đang đấu tranh điều gì đó. Cuối cùng cô xin phép mọi người ra ngoài vì có việc. Ở ngoài cô dùng chiếc điện thoại của mình nhắn tin cho Võ Lạc Nhân với nội dung như sauNTN: Nè NhânVLN: gì khôngNTN: có cái này hay lắm nè muốn biết không?VLN: cái gì vậy nói điNTN: đột nhiên tôi phát hiệnVLN:...NTN: tôi thích cậu>