Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - -------------------

Chương 36: Lại hôn

Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận RồiTác giả: NgocTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - ------------------- *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tôn Lệ Á nhìn bóng lưng Nặc Kỳ Anh rời đi,trong lòng bất giác cảm thấy bồn chôn.Giữa Diêu Bích Nhiên và Nặc Kỳ Anh này rốtcuộc có mâu thuẫn gì? Vậy mà lại phải để DiêuBích Nhiên đích thân hẹn cô ta ra quán cà phêthương lượng cách khiến Nặc Kỳ Anh biết khó màlui, chủ động rời khỏi công ty Địa Trí.Giữa mấy người phụ nữ minh tranh ám đấuquả thật là điều không thể tránh khỏi.Ban đầu, Tôn Lệ Á cảm thấy Nặc Kỳ Anh cótrình độ học vấn thấp, kiến thức chuyên môncũng không nắm chắc, nhưng thực ra cô ta khôngthể phủ nhận, cho dù đó là một bản vẽ cũ đãđược sửa đổi, trình độ của Nặc Kỳ Anh đã đạt đếntrình độ của nhà thiết kế trong bộ phận của cô ta.Đúng vậy, là trình độ của nhà thiết kế, chứkhông phải là của một nhân viên thiết kế.Kỹ năng thực hành của Nặc Kỳ Anh rất tốt,bây giờ là lúc để xem năng lực tư duy không giancủa cô có tốt không.Bộ phận nhân sự phá lệ tuyển thực tập sinh,chắc cũng là vì thực tập sinh này có năng lựcnhất định chăng!Trong lòng Tôn Lệ Á nghĩ thế.Sau khi tan làm, cô trở vê căn nhà thuê mớiđã được anh trai và chị dâu dọn dẹp xong xuôi,Đường Vẫn Kiều đưa chìa khóa của căn nhà nàycho Nặc Kỳ Anh."Kỳ Anh! Đó là phòng của em, em đi nấu cơmtrước, sau đó hãy đi dọn dẹp phòng!" Đường VẫnKiều cười nói.Nặc Kỳ Anh uể oải gật đầu, thật ra thì cả ngàyhôm nay cô đã bận bịu đến mệt lã rồi.Nhưng mà, Nặc Kỳ Anh thấy anh trai và chịdâu mình vẫn đang chờ cơm tối của cô, cô đànhphải lết xuống nhà bếp chuẩn bị bữa tối."Kỳ Anh! Chị dâu và anh em đã thương lượng,em ở chung với anh chị, chỉ cần trả tiên thuê nhàlà được rồi, còn về nhu yếu phẩm hằng ngày, gạoga mắm muối gì đó, tiên điện nước đều sẽ do anhem trả” Đường Vãn Kiều bước đến cửa phòngbếp, nói cặn kẽ.Nhắc đến tiền thuê nhà, Nặc Kiều Anh uể oảihỏi: "Một tháng bao nhiêu?”"Ba triệu!""Ba triệu! Mắc quá!"“Đó là rẻ rồi” Đường Vãn Kiêu không đồng ý,dừng một chút, cô ta lại nói tiếp: “Phí sinh hoạtchị và anh em sẽ bao hết, nhưng em phải quánxuyến mọi công việc nội trợ trong nhà! Bữa sánghay bữa trưa có thể không bắt buộc, nhưng, emphải về nhà nấu cơm tối cho anh chị”"Được! Nhưng mà... nếu như em có việc quantrọng, đi công tác hay tăng ca gì đó thì sao?""Vậy em cứ gọi điện trước báo một tiếng làđược rồi""Ừm" Nặc Kỳ Anh mỉm cười đáp.Nhưng thật ra, trong lòng cô đang kêu khổ.Ban ngày bị đồng nghiệp sai vặt, vê nhà cònbị chị dâu sai vặt, những ngày tháng này đúng làkhông được tự do tí nào.Hơn nữa, tiền lương mỗi tháng sáu triệu e làkhông đủ cho cô dùng.Nặc Kỳ Anh cảm thấy phải đi kiếm thêm việc- -------------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tôn Lệ Á nhìn bóng lưng Nặc Kỳ Anh rời đi,

trong lòng bất giác cảm thấy bồn chôn.

Giữa Diêu Bích Nhiên và Nặc Kỳ Anh này rốt

cuộc có mâu thuẫn gì? Vậy mà lại phải để Diêu

Bích Nhiên đích thân hẹn cô ta ra quán cà phê

thương lượng cách khiến Nặc Kỳ Anh biết khó mà

lui, chủ động rời khỏi công ty Địa Trí.

Giữa mấy người phụ nữ minh tranh ám đấu

quả thật là điều không thể tránh khỏi.

Ban đầu, Tôn Lệ Á cảm thấy Nặc Kỳ Anh có

trình độ học vấn thấp, kiến thức chuyên môn

cũng không nắm chắc, nhưng thực ra cô ta không

thể phủ nhận, cho dù đó là một bản vẽ cũ đã

được sửa đổi, trình độ của Nặc Kỳ Anh đã đạt đến

trình độ của nhà thiết kế trong bộ phận của cô ta.

Đúng vậy, là trình độ của nhà thiết kế, chứ

không phải là của một nhân viên thiết kế.

Kỹ năng thực hành của Nặc Kỳ Anh rất tốt,

bây giờ là lúc để xem năng lực tư duy không gian

của cô có tốt không.

Bộ phận nhân sự phá lệ tuyển thực tập sinh,

chắc cũng là vì thực tập sinh này có năng lực

nhất định chăng!

Trong lòng Tôn Lệ Á nghĩ thế.

Sau khi tan làm, cô trở vê căn nhà thuê mới

đã được anh trai và chị dâu dọn dẹp xong xuôi,

Đường Vẫn Kiều đưa chìa khóa của căn nhà này

cho Nặc Kỳ Anh.

"Kỳ Anh! Đó là phòng của em, em đi nấu cơm

trước, sau đó hãy đi dọn dẹp phòng!" Đường Vẫn

Kiều cười nói.

Nặc Kỳ Anh uể oải gật đầu, thật ra thì cả ngày

hôm nay cô đã bận bịu đến mệt lã rồi.

Nhưng mà, Nặc Kỳ Anh thấy anh trai và chị

dâu mình vẫn đang chờ cơm tối của cô, cô đành

phải lết xuống nhà bếp chuẩn bị bữa tối.

"Kỳ Anh! Chị dâu và anh em đã thương lượng,

em ở chung với anh chị, chỉ cần trả tiên thuê nhà

là được rồi, còn về nhu yếu phẩm hằng ngày, gạo

ga mắm muối gì đó, tiên điện nước đều sẽ do anh

em trả” Đường Vãn Kiều bước đến cửa phòng

bếp, nói cặn kẽ.

Nhắc đến tiền thuê nhà, Nặc Kiều Anh uể oải

hỏi: "Một tháng bao nhiêu?”

"Ba triệu!"

"Ba triệu! Mắc quá!"

“Đó là rẻ rồi” Đường Vãn Kiêu không đồng ý,

dừng một chút, cô ta lại nói tiếp: “Phí sinh hoạt

chị và anh em sẽ bao hết, nhưng em phải quán

xuyến mọi công việc nội trợ trong nhà! Bữa sáng

hay bữa trưa có thể không bắt buộc, nhưng, em

phải về nhà nấu cơm tối cho anh chị”

"Được! Nhưng mà... nếu như em có việc quan

trọng, đi công tác hay tăng ca gì đó thì sao?"

"Vậy em cứ gọi điện trước báo một tiếng là

được rồi"

"Ừm" Nặc Kỳ Anh mỉm cười đáp.

Nhưng thật ra, trong lòng cô đang kêu khổ.

Ban ngày bị đồng nghiệp sai vặt, vê nhà còn

bị chị dâu sai vặt, những ngày tháng này đúng là

không được tự do tí nào.

Hơn nữa, tiền lương mỗi tháng sáu triệu e là

không đủ cho cô dùng.

Nặc Kỳ Anh cảm thấy phải đi kiếm thêm việc

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- -------------------

Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận RồiTác giả: NgocTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - ------------------- *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tôn Lệ Á nhìn bóng lưng Nặc Kỳ Anh rời đi,trong lòng bất giác cảm thấy bồn chôn.Giữa Diêu Bích Nhiên và Nặc Kỳ Anh này rốtcuộc có mâu thuẫn gì? Vậy mà lại phải để DiêuBích Nhiên đích thân hẹn cô ta ra quán cà phêthương lượng cách khiến Nặc Kỳ Anh biết khó màlui, chủ động rời khỏi công ty Địa Trí.Giữa mấy người phụ nữ minh tranh ám đấuquả thật là điều không thể tránh khỏi.Ban đầu, Tôn Lệ Á cảm thấy Nặc Kỳ Anh cótrình độ học vấn thấp, kiến thức chuyên môncũng không nắm chắc, nhưng thực ra cô ta khôngthể phủ nhận, cho dù đó là một bản vẽ cũ đãđược sửa đổi, trình độ của Nặc Kỳ Anh đã đạt đếntrình độ của nhà thiết kế trong bộ phận của cô ta.Đúng vậy, là trình độ của nhà thiết kế, chứkhông phải là của một nhân viên thiết kế.Kỹ năng thực hành của Nặc Kỳ Anh rất tốt,bây giờ là lúc để xem năng lực tư duy không giancủa cô có tốt không.Bộ phận nhân sự phá lệ tuyển thực tập sinh,chắc cũng là vì thực tập sinh này có năng lựcnhất định chăng!Trong lòng Tôn Lệ Á nghĩ thế.Sau khi tan làm, cô trở vê căn nhà thuê mớiđã được anh trai và chị dâu dọn dẹp xong xuôi,Đường Vẫn Kiều đưa chìa khóa của căn nhà nàycho Nặc Kỳ Anh."Kỳ Anh! Đó là phòng của em, em đi nấu cơmtrước, sau đó hãy đi dọn dẹp phòng!" Đường VẫnKiều cười nói.Nặc Kỳ Anh uể oải gật đầu, thật ra thì cả ngàyhôm nay cô đã bận bịu đến mệt lã rồi.Nhưng mà, Nặc Kỳ Anh thấy anh trai và chịdâu mình vẫn đang chờ cơm tối của cô, cô đànhphải lết xuống nhà bếp chuẩn bị bữa tối."Kỳ Anh! Chị dâu và anh em đã thương lượng,em ở chung với anh chị, chỉ cần trả tiên thuê nhàlà được rồi, còn về nhu yếu phẩm hằng ngày, gạoga mắm muối gì đó, tiên điện nước đều sẽ do anhem trả” Đường Vãn Kiều bước đến cửa phòngbếp, nói cặn kẽ.Nhắc đến tiền thuê nhà, Nặc Kiều Anh uể oảihỏi: "Một tháng bao nhiêu?”"Ba triệu!""Ba triệu! Mắc quá!"“Đó là rẻ rồi” Đường Vãn Kiêu không đồng ý,dừng một chút, cô ta lại nói tiếp: “Phí sinh hoạtchị và anh em sẽ bao hết, nhưng em phải quánxuyến mọi công việc nội trợ trong nhà! Bữa sánghay bữa trưa có thể không bắt buộc, nhưng, emphải về nhà nấu cơm tối cho anh chị”"Được! Nhưng mà... nếu như em có việc quantrọng, đi công tác hay tăng ca gì đó thì sao?""Vậy em cứ gọi điện trước báo một tiếng làđược rồi""Ừm" Nặc Kỳ Anh mỉm cười đáp.Nhưng thật ra, trong lòng cô đang kêu khổ.Ban ngày bị đồng nghiệp sai vặt, vê nhà cònbị chị dâu sai vặt, những ngày tháng này đúng làkhông được tự do tí nào.Hơn nữa, tiền lương mỗi tháng sáu triệu e làkhông đủ cho cô dùng.Nặc Kỳ Anh cảm thấy phải đi kiếm thêm việc- -------------------

Chương 36: Lại hôn