Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - -------------------

Chương 43: Có cô ấy bên cạnh

Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận RồiTác giả: NgocTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - ------------------- *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Anh, anh thả tôi xuống!” Nặc Kỳ Anh độtnhiên tỉnh táo lại, đánh bịch bịch vào ngực PhóQuân Tiêu.Trong mắt Phó Quân Tiêu, hành động của côdường như là đang làm nũng với anh.“Không buông!” Phó Quân Tiêu hiếm khi dùnggiọng điệu trêu ghẹo này để nói với người phụ nữmình yêu.Nặc Kỳ Anh dùng sức đẩy mạnh Phó QuânTiêu, anh ngờ, Phó Quân Tiêu xoay người lại, saukhi đặt cô xuống còn trực tiếp áp cô lên tưởngkhông cho cô nhúc nhích.“Bảo bối, rốt cuộc cái nào, mới là em thật sự?”Phó Quân Tiêu chống một tay vào bức tường sauđầu Nặc Kỳ Anh, tay còn lại năm lấy tay phải củaNặc Kỳ Anh ấn chặt lên tim anh.Xuyên qua bộ vest sang trọng của người đànông, Nặc Kỳ Anh có thể cảm nhận được nhịp timđang đập mạnh của anh.“Sao lần nào anh cũng nói với tôi mấy lời kỳquặc thế hả?” Nặc Kỳ Anh hỏi ngược lại.Phó Quân Tiêu mỉm cười đắc ý, không nóimột lời, cúi đầu chặn lên đôi môi hông hào củaNặc Kỳ Anh.Thời gian ở lại không còn nhiều nên anh phảitrân trọng từng phút từng giây khi ở bên cô.Sau khi Nặc Kỳ Anh dùng sức đẩy anh ra, nàongờ người đàn ông này càng trở nên nghiêm túchơn, không hề cho cô cơ hội nói chuyện, lại đặtmôi mình lên môi cô một lần nữa.“Bảo bối, đừng nói gì nữa, để anh hôn em mộtlát, có được không?” Phó Quân Tiêu hơi rời khỏimôi của Nặc Kỳ Anh, dùng âm thanh mơ hồ ámmuội nhưng lại có chút dịu dàng mà dụ hoặc cô.Nặc Kỳ Anh sững sờ, cô hoàn toàn không biếttại sao mỗi lần anh nhìn thấy cô là lại cưỡng hôncô mãnh liệt như thế, giống như hai người làngười tình của nhau vậy.Nhưng trên thực tế, cô thậm chí còn khôngbiết đến tên của anh.Anh đối với cô mà nói, chẳng qua cũng chỉ làmột người lạ từng quen mà thôi!Cổ áo sơ mi không vấy bẩn dưới bộ âu phụccủa người đàn ông nhẹ nhàng cọ vào mặt cô,thoang thoảng một mùi hương thơm ngát.Bầu không khí như vậy quá nguy hiểm, khắpnơi đều có mùi hormone k*ch th*ch."Tôi... ưm...Lời nói của Nặc Kỳ Anh còn chưa kịp đến môithì đã bị người đàn ông bá đạo kia chặn lại.Anh hơi cúi đầu, đưa tay ôm lấy đầu cô, hônlên đôi môi hồng hào ấy.Cái hôn này, triền miên mà ấm áp, dịu dàngđến mức không nỡ rời.Trong lòng Phó Quân Tiêu, kể từ khi cô đượcquản gia Lưu đón về, điêu đó có nghĩa là cô đãchấp nhận anh.Cô là vị hôn thê của anh, là người phụ nữ anhyêu.Cho nên, anh hôn cô, là điều tất nhiên.Không khí dường như đông cứng lại, đầu ócNặc Kỳ Anh trống rỗng, cô cảm thấy cơ thể mìnhnhư có dòng điện xoẹt qua, cô đặt tay lên ngựcPhó Quân Tiêu, cố gắng đẩy anh ra, nhưng làmthế nào cũng không đẩy đượcBàn tay của Phó Quân Tiêu di chuyển khắpngười cô, khiến cơ thể Nặc Kỳ Anh đột nhiên runlên, đầu óc cô trở nên trống rỗng.Cô... là đang bị sao vậy?Phó Quân Tiêu lại hôn lên môi Nặc Kỳ Anh,như đang cố khiến hai người cùng nhau chìmđắm.Tuy nhiên, Nặc Kỳ Anh bất ngờ bừng tỉnh lại,bất thình lình đấy anh ra, vừa lắc đầu, vừa dùnggiọng nói yếu ớt cự tuyệt anh: "Không, đừng...đừng chạm vào tôi!"Phó Quân Tiêu sửng sốt nhìn Nặc Kỳ Anhđang hoảng loạn lúng túng, im lặng hồi lâu.Nặc Kỳ Anh sợ hãi nhìn anh chằm chằm,khiến anh nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô.- -------------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Anh, anh thả tôi xuống!” Nặc Kỳ Anh đột

nhiên tỉnh táo lại, đánh bịch bịch vào ngực Phó

Quân Tiêu.

Trong mắt Phó Quân Tiêu, hành động của cô

dường như là đang làm nũng với anh.

“Không buông!” Phó Quân Tiêu hiếm khi dùng

giọng điệu trêu ghẹo này để nói với người phụ nữ

mình yêu.

Nặc Kỳ Anh dùng sức đẩy mạnh Phó Quân

Tiêu, anh ngờ, Phó Quân Tiêu xoay người lại, sau

khi đặt cô xuống còn trực tiếp áp cô lên tưởng

không cho cô nhúc nhích.

“Bảo bối, rốt cuộc cái nào, mới là em thật sự?”

Phó Quân Tiêu chống một tay vào bức tường sau

đầu Nặc Kỳ Anh, tay còn lại năm lấy tay phải của

Nặc Kỳ Anh ấn chặt lên tim anh.

Xuyên qua bộ vest sang trọng của người đàn

ông, Nặc Kỳ Anh có thể cảm nhận được nhịp tim

đang đập mạnh của anh.

“Sao lần nào anh cũng nói với tôi mấy lời kỳ

quặc thế hả?” Nặc Kỳ Anh hỏi ngược lại.

Phó Quân Tiêu mỉm cười đắc ý, không nói

một lời, cúi đầu chặn lên đôi môi hông hào của

Nặc Kỳ Anh.

Thời gian ở lại không còn nhiều nên anh phải

trân trọng từng phút từng giây khi ở bên cô.

Sau khi Nặc Kỳ Anh dùng sức đẩy anh ra, nào

ngờ người đàn ông này càng trở nên nghiêm túc

hơn, không hề cho cô cơ hội nói chuyện, lại đặt

môi mình lên môi cô một lần nữa.

“Bảo bối, đừng nói gì nữa, để anh hôn em một

lát, có được không?” Phó Quân Tiêu hơi rời khỏi

môi của Nặc Kỳ Anh, dùng âm thanh mơ hồ ám

muội nhưng lại có chút dịu dàng mà dụ hoặc cô.

Nặc Kỳ Anh sững sờ, cô hoàn toàn không biết

tại sao mỗi lần anh nhìn thấy cô là lại cưỡng hôn

cô mãnh liệt như thế, giống như hai người là

người tình của nhau vậy.

Nhưng trên thực tế, cô thậm chí còn không

biết đến tên của anh.

Anh đối với cô mà nói, chẳng qua cũng chỉ là

một người lạ từng quen mà thôi!

Cổ áo sơ mi không vấy bẩn dưới bộ âu phục

của người đàn ông nhẹ nhàng cọ vào mặt cô,

thoang thoảng một mùi hương thơm ngát.

Bầu không khí như vậy quá nguy hiểm, khắp

nơi đều có mùi hormone k*ch th*ch.

"Tôi... ưm...

Lời nói của Nặc Kỳ Anh còn chưa kịp đến môi

thì đã bị người đàn ông bá đạo kia chặn lại.

Anh hơi cúi đầu, đưa tay ôm lấy đầu cô, hôn

lên đôi môi hồng hào ấy.

Cái hôn này, triền miên mà ấm áp, dịu dàng

đến mức không nỡ rời.

Trong lòng Phó Quân Tiêu, kể từ khi cô được

quản gia Lưu đón về, điêu đó có nghĩa là cô đã

chấp nhận anh.

Cô là vị hôn thê của anh, là người phụ nữ anh

yêu.

Cho nên, anh hôn cô, là điều tất nhiên.

Không khí dường như đông cứng lại, đầu óc

Nặc Kỳ Anh trống rỗng, cô cảm thấy cơ thể mình

như có dòng điện xoẹt qua, cô đặt tay lên ngực

Phó Quân Tiêu, cố gắng đẩy anh ra, nhưng làm

thế nào cũng không đẩy được

Bàn tay của Phó Quân Tiêu di chuyển khắp

người cô, khiến cơ thể Nặc Kỳ Anh đột nhiên run

lên, đầu óc cô trở nên trống rỗng.

Cô... là đang bị sao vậy?

Phó Quân Tiêu lại hôn lên môi Nặc Kỳ Anh,

như đang cố khiến hai người cùng nhau chìm

đắm.

Tuy nhiên, Nặc Kỳ Anh bất ngờ bừng tỉnh lại,

bất thình lình đấy anh ra, vừa lắc đầu, vừa dùng

giọng nói yếu ớt cự tuyệt anh: "Không, đừng...

đừng chạm vào tôi!"

Phó Quân Tiêu sửng sốt nhìn Nặc Kỳ Anh

đang hoảng loạn lúng túng, im lặng hồi lâu.

Nặc Kỳ Anh sợ hãi nhìn anh chằm chằm,

khiến anh nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- -------------------

Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận RồiTác giả: NgocTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - ------------------- *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Anh, anh thả tôi xuống!” Nặc Kỳ Anh độtnhiên tỉnh táo lại, đánh bịch bịch vào ngực PhóQuân Tiêu.Trong mắt Phó Quân Tiêu, hành động của côdường như là đang làm nũng với anh.“Không buông!” Phó Quân Tiêu hiếm khi dùnggiọng điệu trêu ghẹo này để nói với người phụ nữmình yêu.Nặc Kỳ Anh dùng sức đẩy mạnh Phó QuânTiêu, anh ngờ, Phó Quân Tiêu xoay người lại, saukhi đặt cô xuống còn trực tiếp áp cô lên tưởngkhông cho cô nhúc nhích.“Bảo bối, rốt cuộc cái nào, mới là em thật sự?”Phó Quân Tiêu chống một tay vào bức tường sauđầu Nặc Kỳ Anh, tay còn lại năm lấy tay phải củaNặc Kỳ Anh ấn chặt lên tim anh.Xuyên qua bộ vest sang trọng của người đànông, Nặc Kỳ Anh có thể cảm nhận được nhịp timđang đập mạnh của anh.“Sao lần nào anh cũng nói với tôi mấy lời kỳquặc thế hả?” Nặc Kỳ Anh hỏi ngược lại.Phó Quân Tiêu mỉm cười đắc ý, không nóimột lời, cúi đầu chặn lên đôi môi hông hào củaNặc Kỳ Anh.Thời gian ở lại không còn nhiều nên anh phảitrân trọng từng phút từng giây khi ở bên cô.Sau khi Nặc Kỳ Anh dùng sức đẩy anh ra, nàongờ người đàn ông này càng trở nên nghiêm túchơn, không hề cho cô cơ hội nói chuyện, lại đặtmôi mình lên môi cô một lần nữa.“Bảo bối, đừng nói gì nữa, để anh hôn em mộtlát, có được không?” Phó Quân Tiêu hơi rời khỏimôi của Nặc Kỳ Anh, dùng âm thanh mơ hồ ámmuội nhưng lại có chút dịu dàng mà dụ hoặc cô.Nặc Kỳ Anh sững sờ, cô hoàn toàn không biếttại sao mỗi lần anh nhìn thấy cô là lại cưỡng hôncô mãnh liệt như thế, giống như hai người làngười tình của nhau vậy.Nhưng trên thực tế, cô thậm chí còn khôngbiết đến tên của anh.Anh đối với cô mà nói, chẳng qua cũng chỉ làmột người lạ từng quen mà thôi!Cổ áo sơ mi không vấy bẩn dưới bộ âu phụccủa người đàn ông nhẹ nhàng cọ vào mặt cô,thoang thoảng một mùi hương thơm ngát.Bầu không khí như vậy quá nguy hiểm, khắpnơi đều có mùi hormone k*ch th*ch."Tôi... ưm...Lời nói của Nặc Kỳ Anh còn chưa kịp đến môithì đã bị người đàn ông bá đạo kia chặn lại.Anh hơi cúi đầu, đưa tay ôm lấy đầu cô, hônlên đôi môi hồng hào ấy.Cái hôn này, triền miên mà ấm áp, dịu dàngđến mức không nỡ rời.Trong lòng Phó Quân Tiêu, kể từ khi cô đượcquản gia Lưu đón về, điêu đó có nghĩa là cô đãchấp nhận anh.Cô là vị hôn thê của anh, là người phụ nữ anhyêu.Cho nên, anh hôn cô, là điều tất nhiên.Không khí dường như đông cứng lại, đầu ócNặc Kỳ Anh trống rỗng, cô cảm thấy cơ thể mìnhnhư có dòng điện xoẹt qua, cô đặt tay lên ngựcPhó Quân Tiêu, cố gắng đẩy anh ra, nhưng làmthế nào cũng không đẩy đượcBàn tay của Phó Quân Tiêu di chuyển khắpngười cô, khiến cơ thể Nặc Kỳ Anh đột nhiên runlên, đầu óc cô trở nên trống rỗng.Cô... là đang bị sao vậy?Phó Quân Tiêu lại hôn lên môi Nặc Kỳ Anh,như đang cố khiến hai người cùng nhau chìmđắm.Tuy nhiên, Nặc Kỳ Anh bất ngờ bừng tỉnh lại,bất thình lình đấy anh ra, vừa lắc đầu, vừa dùnggiọng nói yếu ớt cự tuyệt anh: "Không, đừng...đừng chạm vào tôi!"Phó Quân Tiêu sửng sốt nhìn Nặc Kỳ Anhđang hoảng loạn lúng túng, im lặng hồi lâu.Nặc Kỳ Anh sợ hãi nhìn anh chằm chằm,khiến anh nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô.- -------------------

Chương 43: Có cô ấy bên cạnh