Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - -------------------

Chương 48: Hóa ra đó chính là cô ấy

Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận RồiTác giả: NgocTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - ------------------- *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bây giờ trong tay Thôi Mỹ Kỳ đã có bản mẫu,dựa vào đó mà thiết kế một bản vẽ trang trí nộithất khác thì chẳng có chút khó khăn nào cả.Thôi Mỹ Kỳ vô cùng vui vẻ, lúc cô ta đi ra khỏivăn phòng làm việc của Tôn Lệ Á thì Nặc Kỳ Anhvẫn còn đang ngôi nhìn chăm chằm vào màn hìnhvi tính mà ngẩn người!Đúng là đáng đời.Thôi Mỹ Kỳ thâm nghĩ trong lòng một cáchđắc ý rồi trừng mắt nhìn Nặc Kỳ Anh một chút.Thư từ chức...Cô sẽ không viết thư từ chức đâu!Đột nhiên Nặc Kỳ Anh đứng dậy rôi bướcnhanh tới trước mặt Thôi Mỹ Kỳ, cô không nói hailời mà trực tiếp giơ tay lên giáng cho cô ta một cáitát thật vang."Nặc Kỳ Anh, cô điên rồi đúng không! Vì saocô lại đánh tôi chứ hả?" Thôi Mỹ Kỳ đưa tay lênche mặt rồi hét lên một cách sợ hãi.Nặc Kỳ Anh trợn mắt nhìn chằm chăm vàoThôi Mỹ Kỳ, rôi nói với giọng nghẹn ngào: "ThôiMỹ Kỳ, hôm nay cô hãm hại tôi thì ngày sau tôicũng sẽ không để cho cô sống yên đâu!"'A? Tôi hãm hại cô ư? Nặc Kỹ Anh, cô đừng cómà vô liêm sỉ như thết Cô sao chép bản thiết kếcủa tôi, nhân chứng vật chứng đều có đủ cả,chứng cứ vô cùng xác thực, lại còn đứng đây táttôi một cái là thế nào hả? Tôi phải báo cảnh sátmới được! Tôi muốn kiện cô!" Thôi Mỹ Kỳ nói rồivơ lấy điện thoại trên bàn rồi định nhấn số cảnhsát.Mọi người chẳng ai dám lên tiếng, Tôn Lệ Ábiết là ngoài kia lại ồn ào nên đi ra ngoài xem.Đúng lúc nhìn thấy Thôi Mỹ Kỳ tuyên bố phải báocảnh sát thì vội vàng mở miệng ngăn cản: "CôThôi, cô không hiểu được cái gì gọi là chuyện xấutrong nhà không thể truyên ra ngoài à?""Tôi... Thôi Mỹ Kỳ muốn nói lại thôi, cô takhông thể không để điện thoại di động xuống.Tôn Lệ Á bước trên đôi giày cao gót cộc cộcrồi đi tới trước mặt Nặc Kỳ Anh: "Nể tình cô chỉ làmột nhân viên thực tập, còn chưa tốt nghiệp nêntôi sẽ cho cô một chút thể diện. Cô trực tiếp đi rakhỏi đây là được, không cân thư từ chức cũngchẳng cần tin sa thải. Sau này chúng tôi sẽ xemnhư công ty chưa từng có một người như cô làđược rồi.""Đúng thế, mau cút đi con chó sao chép kiaMau cút đi!" Lúc này, không biết ai là người đầutiên hét lên.Một giây sau đó mọi người cũng bắt đầu chỉtrỏ và dùng những ngôn từ gắt gỏng để xua đuổicô.Nặc Kỳ Anh nhìn vẻ mặt của bọn họ mà đaulòng tới nỗi muốn ói ra. Cái cảm giác buồn nônnày khiến cho hai mắt của cô ướt đẫm nước mắt."Cút!“Cút đi""Sao còn chưa cút đi hả!""Đúng thế, mau cút đi!"Mọi người trăm miệng một lời quát lên.Nặc Kỳ Anh cảm thấy trời đất như quaycuồng, cô không thể không vội vàng thu dọn đồđạc của mình rồi chạy khỏi đây.- -------------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bây giờ trong tay Thôi Mỹ Kỳ đã có bản mẫu,

dựa vào đó mà thiết kế một bản vẽ trang trí nội

thất khác thì chẳng có chút khó khăn nào cả.

Thôi Mỹ Kỳ vô cùng vui vẻ, lúc cô ta đi ra khỏi

văn phòng làm việc của Tôn Lệ Á thì Nặc Kỳ Anh

vẫn còn đang ngôi nhìn chăm chằm vào màn hình

vi tính mà ngẩn người!

Đúng là đáng đời.

Thôi Mỹ Kỳ thâm nghĩ trong lòng một cách

đắc ý rồi trừng mắt nhìn Nặc Kỳ Anh một chút.

Thư từ chức...

Cô sẽ không viết thư từ chức đâu!

Đột nhiên Nặc Kỳ Anh đứng dậy rôi bước

nhanh tới trước mặt Thôi Mỹ Kỳ, cô không nói hai

lời mà trực tiếp giơ tay lên giáng cho cô ta một cái

tát thật vang.

"Nặc Kỳ Anh, cô điên rồi đúng không! Vì sao

cô lại đánh tôi chứ hả?" Thôi Mỹ Kỳ đưa tay lên

che mặt rồi hét lên một cách sợ hãi.

Nặc Kỳ Anh trợn mắt nhìn chằm chăm vào

Thôi Mỹ Kỳ, rôi nói với giọng nghẹn ngào: "Thôi

Mỹ Kỳ, hôm nay cô hãm hại tôi thì ngày sau tôi

cũng sẽ không để cho cô sống yên đâu!"

'A? Tôi hãm hại cô ư? Nặc Kỹ Anh, cô đừng có

mà vô liêm sỉ như thết Cô sao chép bản thiết kế

của tôi, nhân chứng vật chứng đều có đủ cả,

chứng cứ vô cùng xác thực, lại còn đứng đây tát

tôi một cái là thế nào hả? Tôi phải báo cảnh sát

mới được! Tôi muốn kiện cô!" Thôi Mỹ Kỳ nói rồi

vơ lấy điện thoại trên bàn rồi định nhấn số cảnh

sát.

Mọi người chẳng ai dám lên tiếng, Tôn Lệ Á

biết là ngoài kia lại ồn ào nên đi ra ngoài xem.

Đúng lúc nhìn thấy Thôi Mỹ Kỳ tuyên bố phải báo

cảnh sát thì vội vàng mở miệng ngăn cản: "Cô

Thôi, cô không hiểu được cái gì gọi là chuyện xấu

trong nhà không thể truyên ra ngoài à?"

"Tôi... Thôi Mỹ Kỳ muốn nói lại thôi, cô ta

không thể không để điện thoại di động xuống.

Tôn Lệ Á bước trên đôi giày cao gót cộc cộc

rồi đi tới trước mặt Nặc Kỳ Anh: "Nể tình cô chỉ là

một nhân viên thực tập, còn chưa tốt nghiệp nên

tôi sẽ cho cô một chút thể diện. Cô trực tiếp đi ra

khỏi đây là được, không cân thư từ chức cũng

chẳng cần tin sa thải. Sau này chúng tôi sẽ xem

như công ty chưa từng có một người như cô là

được rồi."

"Đúng thế, mau cút đi con chó sao chép kia

Mau cút đi!" Lúc này, không biết ai là người đầu

tiên hét lên.

Một giây sau đó mọi người cũng bắt đầu chỉ

trỏ và dùng những ngôn từ gắt gỏng để xua đuổi

cô.

Nặc Kỳ Anh nhìn vẻ mặt của bọn họ mà đau

lòng tới nỗi muốn ói ra. Cái cảm giác buồn nôn

này khiến cho hai mắt của cô ướt đẫm nước mắt.

"Cút!

“Cút đi"

"Sao còn chưa cút đi hả!"

"Đúng thế, mau cút đi!"

Mọi người trăm miệng một lời quát lên.

Nặc Kỳ Anh cảm thấy trời đất như quay

cuồng, cô không thể không vội vàng thu dọn đồ

đạc của mình rồi chạy khỏi đây.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- -------------------

Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận RồiTác giả: NgocTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - ------------------- *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bây giờ trong tay Thôi Mỹ Kỳ đã có bản mẫu,dựa vào đó mà thiết kế một bản vẽ trang trí nộithất khác thì chẳng có chút khó khăn nào cả.Thôi Mỹ Kỳ vô cùng vui vẻ, lúc cô ta đi ra khỏivăn phòng làm việc của Tôn Lệ Á thì Nặc Kỳ Anhvẫn còn đang ngôi nhìn chăm chằm vào màn hìnhvi tính mà ngẩn người!Đúng là đáng đời.Thôi Mỹ Kỳ thâm nghĩ trong lòng một cáchđắc ý rồi trừng mắt nhìn Nặc Kỳ Anh một chút.Thư từ chức...Cô sẽ không viết thư từ chức đâu!Đột nhiên Nặc Kỳ Anh đứng dậy rôi bướcnhanh tới trước mặt Thôi Mỹ Kỳ, cô không nói hailời mà trực tiếp giơ tay lên giáng cho cô ta một cáitát thật vang."Nặc Kỳ Anh, cô điên rồi đúng không! Vì saocô lại đánh tôi chứ hả?" Thôi Mỹ Kỳ đưa tay lênche mặt rồi hét lên một cách sợ hãi.Nặc Kỳ Anh trợn mắt nhìn chằm chăm vàoThôi Mỹ Kỳ, rôi nói với giọng nghẹn ngào: "ThôiMỹ Kỳ, hôm nay cô hãm hại tôi thì ngày sau tôicũng sẽ không để cho cô sống yên đâu!"'A? Tôi hãm hại cô ư? Nặc Kỹ Anh, cô đừng cómà vô liêm sỉ như thết Cô sao chép bản thiết kếcủa tôi, nhân chứng vật chứng đều có đủ cả,chứng cứ vô cùng xác thực, lại còn đứng đây táttôi một cái là thế nào hả? Tôi phải báo cảnh sátmới được! Tôi muốn kiện cô!" Thôi Mỹ Kỳ nói rồivơ lấy điện thoại trên bàn rồi định nhấn số cảnhsát.Mọi người chẳng ai dám lên tiếng, Tôn Lệ Ábiết là ngoài kia lại ồn ào nên đi ra ngoài xem.Đúng lúc nhìn thấy Thôi Mỹ Kỳ tuyên bố phải báocảnh sát thì vội vàng mở miệng ngăn cản: "CôThôi, cô không hiểu được cái gì gọi là chuyện xấutrong nhà không thể truyên ra ngoài à?""Tôi... Thôi Mỹ Kỳ muốn nói lại thôi, cô takhông thể không để điện thoại di động xuống.Tôn Lệ Á bước trên đôi giày cao gót cộc cộcrồi đi tới trước mặt Nặc Kỳ Anh: "Nể tình cô chỉ làmột nhân viên thực tập, còn chưa tốt nghiệp nêntôi sẽ cho cô một chút thể diện. Cô trực tiếp đi rakhỏi đây là được, không cân thư từ chức cũngchẳng cần tin sa thải. Sau này chúng tôi sẽ xemnhư công ty chưa từng có một người như cô làđược rồi.""Đúng thế, mau cút đi con chó sao chép kiaMau cút đi!" Lúc này, không biết ai là người đầutiên hét lên.Một giây sau đó mọi người cũng bắt đầu chỉtrỏ và dùng những ngôn từ gắt gỏng để xua đuổicô.Nặc Kỳ Anh nhìn vẻ mặt của bọn họ mà đaulòng tới nỗi muốn ói ra. Cái cảm giác buồn nônnày khiến cho hai mắt của cô ướt đẫm nước mắt."Cút!“Cút đi""Sao còn chưa cút đi hả!""Đúng thế, mau cút đi!"Mọi người trăm miệng một lời quát lên.Nặc Kỳ Anh cảm thấy trời đất như quaycuồng, cô không thể không vội vàng thu dọn đồđạc của mình rồi chạy khỏi đây.- -------------------

Chương 48: Hóa ra đó chính là cô ấy