Tác giả:

Tác giả: Công Tử Diễn Hai người có khoảng thời gian đẹp đẽ, nhiều người chen chúc, thiếu mất một không gian. Con trai: Thực ra là, hai thế giới bất thường này, rất kinh khủng, không ai muốn đi vào con đường chết! * * *Lời tựa Thành phố C, vào buổi tối. Biệt thự Ngọc Liễu Viên Phong. An Mộc vội vàng đi tới, đứng ở ngoài cửa, cầm lấy cái gương, sửa sang lại khuôn mặt của mình một lần nữa. Phấn mắt đậm, che hoàn toàn hình dạng của đôi mắt, trang điểm khói, bức tranh không chê vào đâu được, màu son đậm trên đôi môi đỏ mọng làm cho người ngoài nhìn vào không khỏi mê mẩn, đã thoa quá nhiều son, thêm nữa là tóc rối tung, cả người quả thực là vô vùng thảm hại. Quần áo lại đơn giản, áo sơ mi, quần bò, vóc dáng bình thường, như một cô học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô trông không giống một người nổi tiếng nào cả, càng giống như là tên côn đồ đường phố. Nhưng An Mộc hết sức hài lòng với bộ dạng xấu này, cũng không tin anh Phong Tử Khiêm, đối với khuôn mặt này, còn có thể đính hôn! An Mộc kề sát…

Chương 10

Bí Mật Sủng Vợ Của Ông Trùm Giải Trí: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTác giả: Công Tử Diễn Hai người có khoảng thời gian đẹp đẽ, nhiều người chen chúc, thiếu mất một không gian. Con trai: Thực ra là, hai thế giới bất thường này, rất kinh khủng, không ai muốn đi vào con đường chết! * * *Lời tựa Thành phố C, vào buổi tối. Biệt thự Ngọc Liễu Viên Phong. An Mộc vội vàng đi tới, đứng ở ngoài cửa, cầm lấy cái gương, sửa sang lại khuôn mặt của mình một lần nữa. Phấn mắt đậm, che hoàn toàn hình dạng của đôi mắt, trang điểm khói, bức tranh không chê vào đâu được, màu son đậm trên đôi môi đỏ mọng làm cho người ngoài nhìn vào không khỏi mê mẩn, đã thoa quá nhiều son, thêm nữa là tóc rối tung, cả người quả thực là vô vùng thảm hại. Quần áo lại đơn giản, áo sơ mi, quần bò, vóc dáng bình thường, như một cô học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô trông không giống một người nổi tiếng nào cả, càng giống như là tên côn đồ đường phố. Nhưng An Mộc hết sức hài lòng với bộ dạng xấu này, cũng không tin anh Phong Tử Khiêm, đối với khuôn mặt này, còn có thể đính hôn! An Mộc kề sát… Phong Kiêu nằm ở trên giường, híp hai mắt hoa đào mảnh mai lại xem xét đối phương.Các cô gái đều giống nhau, sau khi xong việc ở người, khẳng định là một khóc hai nháo ba thắt cổ bắt mình chịu trách nhiệm.Nhưng mà cô gái này, thế nhưng.. hoàn toàn không đếm xỉa tới anh!Môi bạc của Phong Kiêu nhếch lên, lông mày nhăn lại, hai tay tự nhiên đặt sau đầu, bộ dạng tà mị đến mức chán ghét, âm thanh gợi cảm lại vừa nguy hiểm: "Tôi đây hẳn là đang ở đâu?".Thanh âm dễ nghe, làm cho người ta nghe lại càng muốn nghe thêm.Nhưng An Mộc biết, thời điểm hiện tại không phải là thèm sắc đẹp đến nhỏ dãi, cô vỗ đầu chính mình: "A, tôi biết rồi".Tiếp tục xoay người, đem tiền trong túi lấy ra, đem ra năm tờ tiền.Quay đầu nhìn nam nhân một chút, dáng người trông cao tao và gầy, dường như ẩn chứa sức mạnh từ xưa đến nay.Không thể không nói, vừa rồi tuy rằng mất đi lý trí, nhưng cũng có cái loại cảm giác này..Ho khan!An Mộc không cho chính mình tiếp tục suy nghĩ.Năm trăm đích thực có chút ít, nghĩ nghĩ, dứt khoát đem hết tiền trong túi lấy ra.An Mộc che dấu lương tâm của mình, trên mặt giả bộ là không sao cả, đem tiền đưa qua: "Cho anh, đi nhanh đi".Phong Kiêu liếc mắt xem xét xấp tiền mỏng manh, nhướng mày, vật nhỏ này.. Thật sựu không biết anh?Khóe miệng anh khẽ cong lên, anh nở một nụ cười xấu xa nhưng không thể nhìn thấy được, đột nhiên muốn trêu chọc cô: "Giá thấp như vậy?".An Mộc buông con ngươi xuống, chột dạ hai tay nắm chặt, vắt hết óc mở lời: "Khụ khụ, cái đó, sai lầm này sẽ không có, anh xem xem trai bao trên đường cả đêm có giá bao nhiêu tiền?".Đôi mắt Phong Kiêu trầm xuống, trên mặt cười mỉm, càng khiến cho người ta cảm thấy nguy hiểm: "Em đem tôi so sánh với họ sao?".Đương nhiên không thể so bì, anh so với bọn họ đẹp trai hơn!Nhưng điều này có thể nói sao?An Mộc cúi đầu xuống, mũi chân cọ cọ xuống sàn nhà.Nếu như cô có tiền, sẵn sàng đưa nhiều hơn, nhưng vấn đề là, cô không có tiền!"Anh hãy nghe tôi nói.." An Mộc ngẩng đầu nhìn đối phương.Rõ ràng người đàn ông này chưa từng làm gì, liền tà tà nằm ở trên giường như vậy, rõ ràng là một nụ cười lạnh lẽo tren khuôn mặt của anh ta, nhưng An Mộc chắc chắn cảm thấy rằng, người đàn ông này nhìn thế giới bằng nửa con mắt.Vẻ quyến rũ kiêu sa và lạnh lùng trên người anh, làm cho An Mộc nuốt nước miếng."Nói cái gì?".Theo bản năng An Mộc lùi từng bước về phía sau, cô luôn cảm thấy người đàn ông phía trước, hết sức nguy hiểm: "Anh xem, tôi, tôi bị hạ dược, cho nên chưa từng cảm giác được cái gì, vì vậy, tôi thực sự không biết chất lượng phục vụ của anh như thế nào? Cho nên, cho nên..""Vậy thì sao nào?".An Mộc rụt cổ lại, rõ ràng trong giọng nói của đối phương vẫn còn mang ý cười, nhưng An Mạt chỉ cảm thấy không khí tràn đầy áp bức.Nhưng bây giờ không có thời gian để nói nhiều như vậy.Vì thế, An Mộc cắn răng một cái: "Cho nên nếu lần sau tôi còn muốn, nhất định sẽ tìm anh, hơn nữa tôi chắc chắn lần sau sẽ trả giá cho anh cao hơn!".Bất thình lình, ngày cả lời nói cũng kính trọng đôi phần.Người đàn ông trước mặt, vẫn cười lộ vẻ tà mị như trước, nó chỉ là một chút ý nghĩ.Phiêu?A!Vật nhỏ này, sự can đảm là đủ béo rồi!Trong phòng, nháy mắt an tĩnh lại.Một lúc lâu, An Mộc mới nghe được người đàn ông chậm rãi mở miệng: "Nếu tôi.. không rời đi thì sao?".Không đi?An Mộc ngẩng đầu.* * *Dựa vào!Là bởi vì vừa mới, ở trước mặt người đàn ông này ai- oán- cầu- xin, khi đó mới cảm thấy rằng mình thấp hơn anh ta.Vốn định nói chuyện lịch sự, bước này tôn đại thần, nhưng chắc chắn người ta giỏi lừa dối, ngựa thiện bị người cưỡi.Còn đá mũi vào mặt?An Mộc cười lạnh: "Tiên sinh, hiện tại chính là thế kỉ hai mươi mốt, chuyện vừa rồi, cũng là tôi tự nguyện, hơn nữa tôi tốt xấu gì cũng là một người con gái, người chịu thiệt là tôi được chứ?".

Phong Kiêu nằm ở trên giường, híp hai mắt hoa đào mảnh mai lại xem xét đối phương.

Các cô gái đều giống nhau, sau khi xong việc ở người, khẳng định là một khóc hai nháo ba thắt cổ bắt mình chịu trách nhiệm.

Nhưng mà cô gái này, thế nhưng.. hoàn toàn không đếm xỉa tới anh!

Môi bạc của Phong Kiêu nhếch lên, lông mày nhăn lại, hai tay tự nhiên đặt sau đầu, bộ dạng tà mị đến mức chán ghét, âm thanh gợi cảm lại vừa nguy hiểm: "Tôi đây hẳn là đang ở đâu?".

Thanh âm dễ nghe, làm cho người ta nghe lại càng muốn nghe thêm.

Nhưng An Mộc biết, thời điểm hiện tại không phải là thèm sắc đẹp đến nhỏ dãi, cô vỗ đầu chính mình: "A, tôi biết rồi".

Tiếp tục xoay người, đem tiền trong túi lấy ra, đem ra năm tờ tiền.

Quay đầu nhìn nam nhân một chút, dáng người trông cao tao và gầy, dường như ẩn chứa sức mạnh từ xưa đến nay.

Không thể không nói, vừa rồi tuy rằng mất đi lý trí, nhưng cũng có cái loại cảm giác này..

Ho khan!

An Mộc không cho chính mình tiếp tục suy nghĩ.

Năm trăm đích thực có chút ít, nghĩ nghĩ, dứt khoát đem hết tiền trong túi lấy ra.

An Mộc che dấu lương tâm của mình, trên mặt giả bộ là không sao cả, đem tiền đưa qua: "Cho anh, đi nhanh đi".

Phong Kiêu liếc mắt xem xét xấp tiền mỏng manh, nhướng mày, vật nhỏ này.. Thật sựu không biết anh?

Khóe miệng anh khẽ cong lên, anh nở một nụ cười xấu xa nhưng không thể nhìn thấy được, đột nhiên muốn trêu chọc cô: "Giá thấp như vậy?".

An Mộc buông con ngươi xuống, chột dạ hai tay nắm chặt, vắt hết óc mở lời: "Khụ khụ, cái đó, sai lầm này sẽ không có, anh xem xem trai bao trên đường cả đêm có giá bao nhiêu tiền?".

Đôi mắt Phong Kiêu trầm xuống, trên mặt cười mỉm, càng khiến cho người ta cảm thấy nguy hiểm: "Em đem tôi so sánh với họ sao?".

Đương nhiên không thể so bì, anh so với bọn họ đẹp trai hơn!

Nhưng điều này có thể nói sao?

An Mộc cúi đầu xuống, mũi chân cọ cọ xuống sàn nhà.

Nếu như cô có tiền, sẵn sàng đưa nhiều hơn, nhưng vấn đề là, cô không có tiền!

"Anh hãy nghe tôi nói.." An Mộc ngẩng đầu nhìn đối phương.

Rõ ràng người đàn ông này chưa từng làm gì, liền tà tà nằm ở trên giường như vậy, rõ ràng là một nụ cười lạnh lẽo tren khuôn mặt của anh ta, nhưng An Mộc chắc chắn cảm thấy rằng, người đàn ông này nhìn thế giới bằng nửa con mắt.

Vẻ quyến rũ kiêu sa và lạnh lùng trên người anh, làm cho An Mộc nuốt nước miếng.

"Nói cái gì?".

Theo bản năng An Mộc lùi từng bước về phía sau, cô luôn cảm thấy người đàn ông phía trước, hết sức nguy hiểm: "Anh xem, tôi, tôi bị hạ dược, cho nên chưa từng cảm giác được cái gì, vì vậy, tôi thực sự không biết chất lượng phục vụ của anh như thế nào? Cho nên, cho nên.."

"Vậy thì sao nào?".

An Mộc rụt cổ lại, rõ ràng trong giọng nói của đối phương vẫn còn mang ý cười, nhưng An Mạt chỉ cảm thấy không khí tràn đầy áp bức.

Nhưng bây giờ không có thời gian để nói nhiều như vậy.

Vì thế, An Mộc cắn răng một cái: "Cho nên nếu lần sau tôi còn muốn, nhất định sẽ tìm anh, hơn nữa tôi chắc chắn lần sau sẽ trả giá cho anh cao hơn!".

Bất thình lình, ngày cả lời nói cũng kính trọng đôi phần.

Người đàn ông trước mặt, vẫn cười lộ vẻ tà mị như trước, nó chỉ là một chút ý nghĩ.

Phiêu?

A!

Vật nhỏ này, sự can đảm là đủ béo rồi!

Trong phòng, nháy mắt an tĩnh lại.

Một lúc lâu, An Mộc mới nghe được người đàn ông chậm rãi mở miệng: "Nếu tôi.. không rời đi thì sao?".

Không đi?

An Mộc ngẩng đầu.

* * *Dựa vào!

Là bởi vì vừa mới, ở trước mặt người đàn ông này ai- oán- cầu- xin, khi đó mới cảm thấy rằng mình thấp hơn anh ta.

Vốn định nói chuyện lịch sự, bước này tôn đại thần, nhưng chắc chắn người ta giỏi lừa dối, ngựa thiện bị người cưỡi.

Còn đá mũi vào mặt?

An Mộc cười lạnh: "Tiên sinh, hiện tại chính là thế kỉ hai mươi mốt, chuyện vừa rồi, cũng là tôi tự nguyện, hơn nữa tôi tốt xấu gì cũng là một người con gái, người chịu thiệt là tôi được chứ?".

Bí Mật Sủng Vợ Của Ông Trùm Giải Trí: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTác giả: Công Tử Diễn Hai người có khoảng thời gian đẹp đẽ, nhiều người chen chúc, thiếu mất một không gian. Con trai: Thực ra là, hai thế giới bất thường này, rất kinh khủng, không ai muốn đi vào con đường chết! * * *Lời tựa Thành phố C, vào buổi tối. Biệt thự Ngọc Liễu Viên Phong. An Mộc vội vàng đi tới, đứng ở ngoài cửa, cầm lấy cái gương, sửa sang lại khuôn mặt của mình một lần nữa. Phấn mắt đậm, che hoàn toàn hình dạng của đôi mắt, trang điểm khói, bức tranh không chê vào đâu được, màu son đậm trên đôi môi đỏ mọng làm cho người ngoài nhìn vào không khỏi mê mẩn, đã thoa quá nhiều son, thêm nữa là tóc rối tung, cả người quả thực là vô vùng thảm hại. Quần áo lại đơn giản, áo sơ mi, quần bò, vóc dáng bình thường, như một cô học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô trông không giống một người nổi tiếng nào cả, càng giống như là tên côn đồ đường phố. Nhưng An Mộc hết sức hài lòng với bộ dạng xấu này, cũng không tin anh Phong Tử Khiêm, đối với khuôn mặt này, còn có thể đính hôn! An Mộc kề sát… Phong Kiêu nằm ở trên giường, híp hai mắt hoa đào mảnh mai lại xem xét đối phương.Các cô gái đều giống nhau, sau khi xong việc ở người, khẳng định là một khóc hai nháo ba thắt cổ bắt mình chịu trách nhiệm.Nhưng mà cô gái này, thế nhưng.. hoàn toàn không đếm xỉa tới anh!Môi bạc của Phong Kiêu nhếch lên, lông mày nhăn lại, hai tay tự nhiên đặt sau đầu, bộ dạng tà mị đến mức chán ghét, âm thanh gợi cảm lại vừa nguy hiểm: "Tôi đây hẳn là đang ở đâu?".Thanh âm dễ nghe, làm cho người ta nghe lại càng muốn nghe thêm.Nhưng An Mộc biết, thời điểm hiện tại không phải là thèm sắc đẹp đến nhỏ dãi, cô vỗ đầu chính mình: "A, tôi biết rồi".Tiếp tục xoay người, đem tiền trong túi lấy ra, đem ra năm tờ tiền.Quay đầu nhìn nam nhân một chút, dáng người trông cao tao và gầy, dường như ẩn chứa sức mạnh từ xưa đến nay.Không thể không nói, vừa rồi tuy rằng mất đi lý trí, nhưng cũng có cái loại cảm giác này..Ho khan!An Mộc không cho chính mình tiếp tục suy nghĩ.Năm trăm đích thực có chút ít, nghĩ nghĩ, dứt khoát đem hết tiền trong túi lấy ra.An Mộc che dấu lương tâm của mình, trên mặt giả bộ là không sao cả, đem tiền đưa qua: "Cho anh, đi nhanh đi".Phong Kiêu liếc mắt xem xét xấp tiền mỏng manh, nhướng mày, vật nhỏ này.. Thật sựu không biết anh?Khóe miệng anh khẽ cong lên, anh nở một nụ cười xấu xa nhưng không thể nhìn thấy được, đột nhiên muốn trêu chọc cô: "Giá thấp như vậy?".An Mộc buông con ngươi xuống, chột dạ hai tay nắm chặt, vắt hết óc mở lời: "Khụ khụ, cái đó, sai lầm này sẽ không có, anh xem xem trai bao trên đường cả đêm có giá bao nhiêu tiền?".Đôi mắt Phong Kiêu trầm xuống, trên mặt cười mỉm, càng khiến cho người ta cảm thấy nguy hiểm: "Em đem tôi so sánh với họ sao?".Đương nhiên không thể so bì, anh so với bọn họ đẹp trai hơn!Nhưng điều này có thể nói sao?An Mộc cúi đầu xuống, mũi chân cọ cọ xuống sàn nhà.Nếu như cô có tiền, sẵn sàng đưa nhiều hơn, nhưng vấn đề là, cô không có tiền!"Anh hãy nghe tôi nói.." An Mộc ngẩng đầu nhìn đối phương.Rõ ràng người đàn ông này chưa từng làm gì, liền tà tà nằm ở trên giường như vậy, rõ ràng là một nụ cười lạnh lẽo tren khuôn mặt của anh ta, nhưng An Mộc chắc chắn cảm thấy rằng, người đàn ông này nhìn thế giới bằng nửa con mắt.Vẻ quyến rũ kiêu sa và lạnh lùng trên người anh, làm cho An Mộc nuốt nước miếng."Nói cái gì?".Theo bản năng An Mộc lùi từng bước về phía sau, cô luôn cảm thấy người đàn ông phía trước, hết sức nguy hiểm: "Anh xem, tôi, tôi bị hạ dược, cho nên chưa từng cảm giác được cái gì, vì vậy, tôi thực sự không biết chất lượng phục vụ của anh như thế nào? Cho nên, cho nên..""Vậy thì sao nào?".An Mộc rụt cổ lại, rõ ràng trong giọng nói của đối phương vẫn còn mang ý cười, nhưng An Mạt chỉ cảm thấy không khí tràn đầy áp bức.Nhưng bây giờ không có thời gian để nói nhiều như vậy.Vì thế, An Mộc cắn răng một cái: "Cho nên nếu lần sau tôi còn muốn, nhất định sẽ tìm anh, hơn nữa tôi chắc chắn lần sau sẽ trả giá cho anh cao hơn!".Bất thình lình, ngày cả lời nói cũng kính trọng đôi phần.Người đàn ông trước mặt, vẫn cười lộ vẻ tà mị như trước, nó chỉ là một chút ý nghĩ.Phiêu?A!Vật nhỏ này, sự can đảm là đủ béo rồi!Trong phòng, nháy mắt an tĩnh lại.Một lúc lâu, An Mộc mới nghe được người đàn ông chậm rãi mở miệng: "Nếu tôi.. không rời đi thì sao?".Không đi?An Mộc ngẩng đầu.* * *Dựa vào!Là bởi vì vừa mới, ở trước mặt người đàn ông này ai- oán- cầu- xin, khi đó mới cảm thấy rằng mình thấp hơn anh ta.Vốn định nói chuyện lịch sự, bước này tôn đại thần, nhưng chắc chắn người ta giỏi lừa dối, ngựa thiện bị người cưỡi.Còn đá mũi vào mặt?An Mộc cười lạnh: "Tiên sinh, hiện tại chính là thế kỉ hai mươi mốt, chuyện vừa rồi, cũng là tôi tự nguyện, hơn nữa tôi tốt xấu gì cũng là một người con gái, người chịu thiệt là tôi được chứ?".

Chương 10