Tác giả:

Tại ga xe lửa, một người đàn ông mặc áo khoác màu tối, đeo kính râm, thân thể cao lớn cường tráng bước ra, vừa đi vừa gọi điện thoại. “Đã điều tra xong chưa?” “Thưa tướng Long, đã điều tra xong rồi. Cô gái mười năm trước đã cứu anh ra khỏi biển lửa tên là Đường Sở Vi. Sau khi cứu anh, mặc dù Đường Sở Vi may mắn còn sống, nhưng lại bị bỏng toàn thân lên đến 95%” Nghe vậy, người đàn ông siết chặt di động, sắc mặt trầm xuống. Mặc dù là mùa hè oi bức, song nhiệt độ chung quanh lại tự nhiên hạ xuống, gió lạnh thổi qua. Những người đi ngang qua bên cạnh người đàn ông này đều không nhịn được rùng mình. Người đàn ông này lên là Giang Cung Tuấn, người nhà họ Giang. Mười năm trước, một âm mưu nhằm vào nhà họ Giang đã triển khai, lửa lớn thiêu cháy cả nhà. Một thiếu nữ đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh: Sau đêm hôm đó, ba mươi tám mạng người của nhà họ Giang đều bị chôn vùi trong biển lửa, đệ nhất gia tộc trở thành lịch SỬ. Còn Giang Cung Tuấn, sau khi được cứu thoát, dưới khát vọng sinh…

Chương 553: Gậy Ông  Đập Lưng Ông

Cường Đại Chiến YTác giả: Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTại ga xe lửa, một người đàn ông mặc áo khoác màu tối, đeo kính râm, thân thể cao lớn cường tráng bước ra, vừa đi vừa gọi điện thoại. “Đã điều tra xong chưa?” “Thưa tướng Long, đã điều tra xong rồi. Cô gái mười năm trước đã cứu anh ra khỏi biển lửa tên là Đường Sở Vi. Sau khi cứu anh, mặc dù Đường Sở Vi may mắn còn sống, nhưng lại bị bỏng toàn thân lên đến 95%” Nghe vậy, người đàn ông siết chặt di động, sắc mặt trầm xuống. Mặc dù là mùa hè oi bức, song nhiệt độ chung quanh lại tự nhiên hạ xuống, gió lạnh thổi qua. Những người đi ngang qua bên cạnh người đàn ông này đều không nhịn được rùng mình. Người đàn ông này lên là Giang Cung Tuấn, người nhà họ Giang. Mười năm trước, một âm mưu nhằm vào nhà họ Giang đã triển khai, lửa lớn thiêu cháy cả nhà. Một thiếu nữ đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh: Sau đêm hôm đó, ba mươi tám mạng người của nhà họ Giang đều bị chôn vùi trong biển lửa, đệ nhất gia tộc trở thành lịch SỬ. Còn Giang Cung Tuấn, sau khi được cứu thoát, dưới khát vọng sinh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giang Cung Tuấn rơi kiếm.Anh liếc nhìn cách xa mình là Cửu Diễm đang nằm dài dưới đất, không bò dậy nổi.Anh biết Cửu Diễm là một kẻ lợi hại đã đạt đến cảnh giới thứ sáu, không dễ dàng chết như vậy, nếu lần này đã muốn đến gây rắc rối cho anh, vậy thì hắn phải giết gà dọa khi, nếu không sau này sẽ có một mớ phiền phức không ngừng ập đến.Anh sải bước về phía Cửu Diễm.Cộc, cộc, cộc.Đôi giày da to bản giãm trên mặt đất.Nhà họ Cửu không đơn giản như những gì bọn họ thể hiện ra bên ngoài.Một gia tộc đã qua hàng nghìn năm, có nền tảng vững chắc, một khi gia tộc họ Cửu muốn trả thù thì chỉ có nước làm cho trời long đất lở.Ông muốn ngăn lại.Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nên manh động.Theo lý mà nói, Giang Cung Tuấn không phải người nhà họ Giang, những gì anh làm không liên quan gì đến nhà họ Giang.Ông biết lúc này mối nguy hại của Giang Cung Tuấn đã được giải quyết, ông không cần phải xuất hiện.Giang Cung Tuấn từng bước đi về phía Cửu Diễm.Cửu Diễm bị đâm một kiếm lại còn phải chịu một chưởng, tuy rằng chưa chết nhưng lại bị thương nặng, chỉ có thể nằm dài trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt.Hai tay ông ta chống trên mặt đất, gượng ngồi dậy trên mặt đất một cách yếu ớt, rồi lại tự điểm mấy huyệt đạo trên ngực, ngẩng đầu đi về phía Giang Cung Tuấn.Gân xanh nổi lên trên khuôn mặt già nua, vẻ mặt kinh hãi hỏi: “Giang Cung Tuấn, anh muốn làm gì?”“Ông làm sao vậy?”Giang Cung Tuấn liếc hắn rồi nói: “Ông giết tôi thì được, nhưng tôi lại không được phép giết ông sao?”“Anh dám, anh có biết tôi là ai không? Tôi là tộc trưởng của nhà họ Cửu, nếu anh giết tôi, anh sẽ bị cả nhà họ Cửu trả thù”Cửu Diễm uy h**p.“Dọa tôi sao?”Giang Cung Tuấn cười nhạt, anh chuẩn bị sẵn một chưởng tràn đầy chân khí.“Giang Cung Tuấn, oan gia nên giải không nên kết, hãy dừng lại ở đây!”Cửu Khải Huân bước tới và nói.Giang Cung Tuấn liếc nhìn ông ta, lạnh lùng nói: “Ông già, món nợ lần trước tôi còn chưa tìm ông tính sổ, ông lại tự tìm tới cửa.Ông lập tức cút ngay cho tôi, nếu không tôi không ngại giết thêm vài người họ Cửu đâu!”“Anh...”Khuôn mặt già nua của Cửu Khải Huân trầm uất.“Cút!" Giang Cung Tuấn thản nhiên vấy tay.Nắm đấm của anh tỏ ra một luồng khí mạnh mẽ.Sức mạnh này đánh thẳng về phía Cửu Khải Huân.Gương mặt Cửu Khải Huân biến sắc, nhanh chóng lách người né tránh, nhưng tốc độ có hơi chậm nên bị trúng chiêu, văng ra ngoài rồi ngã sõng soài trên đất, sau đó phun ra một ngụm máu.“Ha ha...”Cửu Diễm cười rộ lên: "Giang Cung Tuấn, nếu muốn thì giết đi! Tôi đảm bảo sau khi giết tôi rồi anh cũng sẽ không được yên thân”“Thuận theo ý ông vậy.”Giang Cung Tuấn vung tay lên, lại hội tụ chân khí trong nắm đấm một lần nữa.Giang Cung Tuấn thật sự muốn giết ông ta.Nhà họ Cửu năm lần bảy lượt gây rắc rối cho anh, lần trước phế võ công của anh, nếu ông nội- ---------------------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Giang Cung Tuấn rơi kiếm.

Anh liếc nhìn cách xa mình là Cửu Diễm đang nằm dài dưới đất, không bò dậy nổi.

Anh biết Cửu Diễm là một kẻ lợi hại đã đạt đến cảnh giới thứ sáu, không dễ dàng chết như vậy, nếu lần này đã muốn đến gây rắc rối cho anh, vậy thì hắn phải giết gà dọa khi, nếu không sau này sẽ có một mớ phiền phức không ngừng ập đến.

Anh sải bước về phía Cửu Diễm.

Cộc, cộc, cộc.

Đôi giày da to bản giãm trên mặt đất.

Nhà họ Cửu không đơn giản như những gì bọn họ thể hiện ra bên ngoài.

Một gia tộc đã qua hàng nghìn năm, có nền tảng vững chắc, một khi gia tộc họ Cửu muốn trả thù thì chỉ có nước làm cho trời long đất lở.

Ông muốn ngăn lại.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nên manh động.

Theo lý mà nói, Giang Cung Tuấn không phải người nhà họ Giang, những gì anh làm không liên quan gì đến nhà họ Giang.

Ông biết lúc này mối nguy hại của Giang Cung Tuấn đã được giải quyết, ông không cần phải xuất hiện.

Giang Cung Tuấn từng bước đi về phía Cửu Diễm.

Cửu Diễm bị đâm một kiếm lại còn phải chịu một chưởng, tuy rằng chưa chết nhưng lại bị thương nặng, chỉ có thể nằm dài trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt.

Hai tay ông ta chống trên mặt đất, gượng ngồi dậy trên mặt đất một cách yếu ớt, rồi lại tự điểm mấy huyệt đạo trên ngực, ngẩng đầu đi về phía Giang Cung Tuấn.

Gân xanh nổi lên trên khuôn mặt già nua, vẻ mặt kinh hãi hỏi: “Giang Cung Tuấn, anh muốn làm gì?”

“Ông làm sao vậy?”

Giang Cung Tuấn liếc hắn rồi nói: “Ông giết tôi thì được, nhưng tôi lại không được phép giết ông sao?”

“Anh dám, anh có biết tôi là ai không? Tôi là tộc trưởng của nhà họ Cửu, nếu anh giết tôi, anh sẽ bị cả nhà họ Cửu trả thù”

Cửu Diễm uy h**p.

“Dọa tôi sao?”

Giang Cung Tuấn cười nhạt, anh chuẩn bị sẵn một chưởng tràn đầy chân khí.

“Giang Cung Tuấn, oan gia nên giải không nên kết, hãy dừng lại ở đây!”

Cửu Khải Huân bước tới và nói.

Giang Cung Tuấn liếc nhìn ông ta, lạnh lùng nói: “Ông già, món nợ lần trước tôi còn chưa tìm ông tính sổ, ông lại tự tìm tới cửa.

Ông lập tức cút ngay cho tôi, nếu không tôi không ngại giết thêm vài người họ Cửu đâu!”

“Anh...”

Khuôn mặt già nua của Cửu Khải Huân trầm uất.

“Cút!" Giang Cung Tuấn thản nhiên vấy tay.

Nắm đấm của anh tỏ ra một luồng khí mạnh mẽ.

Sức mạnh này đánh thẳng về phía Cửu Khải Huân.

Gương mặt Cửu Khải Huân biến sắc, nhanh chóng lách người né tránh, nhưng tốc độ có hơi chậm nên bị trúng chiêu, văng ra ngoài rồi ngã sõng soài trên đất, sau đó phun ra một ngụm máu.

“Ha ha...”

Cửu Diễm cười rộ lên: "Giang Cung Tuấn, nếu muốn thì giết đi! Tôi đảm bảo sau khi giết tôi rồi anh cũng sẽ không được yên thân”

“Thuận theo ý ông vậy.”

Giang Cung Tuấn vung tay lên, lại hội tụ chân khí trong nắm đấm một lần nữa.

Giang Cung Tuấn thật sự muốn giết ông ta.

Nhà họ Cửu năm lần bảy lượt gây rắc rối cho anh, lần trước phế võ công của anh, nếu ông nội

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- ---------------------------

Cường Đại Chiến YTác giả: Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTại ga xe lửa, một người đàn ông mặc áo khoác màu tối, đeo kính râm, thân thể cao lớn cường tráng bước ra, vừa đi vừa gọi điện thoại. “Đã điều tra xong chưa?” “Thưa tướng Long, đã điều tra xong rồi. Cô gái mười năm trước đã cứu anh ra khỏi biển lửa tên là Đường Sở Vi. Sau khi cứu anh, mặc dù Đường Sở Vi may mắn còn sống, nhưng lại bị bỏng toàn thân lên đến 95%” Nghe vậy, người đàn ông siết chặt di động, sắc mặt trầm xuống. Mặc dù là mùa hè oi bức, song nhiệt độ chung quanh lại tự nhiên hạ xuống, gió lạnh thổi qua. Những người đi ngang qua bên cạnh người đàn ông này đều không nhịn được rùng mình. Người đàn ông này lên là Giang Cung Tuấn, người nhà họ Giang. Mười năm trước, một âm mưu nhằm vào nhà họ Giang đã triển khai, lửa lớn thiêu cháy cả nhà. Một thiếu nữ đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh: Sau đêm hôm đó, ba mươi tám mạng người của nhà họ Giang đều bị chôn vùi trong biển lửa, đệ nhất gia tộc trở thành lịch SỬ. Còn Giang Cung Tuấn, sau khi được cứu thoát, dưới khát vọng sinh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giang Cung Tuấn rơi kiếm.Anh liếc nhìn cách xa mình là Cửu Diễm đang nằm dài dưới đất, không bò dậy nổi.Anh biết Cửu Diễm là một kẻ lợi hại đã đạt đến cảnh giới thứ sáu, không dễ dàng chết như vậy, nếu lần này đã muốn đến gây rắc rối cho anh, vậy thì hắn phải giết gà dọa khi, nếu không sau này sẽ có một mớ phiền phức không ngừng ập đến.Anh sải bước về phía Cửu Diễm.Cộc, cộc, cộc.Đôi giày da to bản giãm trên mặt đất.Nhà họ Cửu không đơn giản như những gì bọn họ thể hiện ra bên ngoài.Một gia tộc đã qua hàng nghìn năm, có nền tảng vững chắc, một khi gia tộc họ Cửu muốn trả thù thì chỉ có nước làm cho trời long đất lở.Ông muốn ngăn lại.Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nên manh động.Theo lý mà nói, Giang Cung Tuấn không phải người nhà họ Giang, những gì anh làm không liên quan gì đến nhà họ Giang.Ông biết lúc này mối nguy hại của Giang Cung Tuấn đã được giải quyết, ông không cần phải xuất hiện.Giang Cung Tuấn từng bước đi về phía Cửu Diễm.Cửu Diễm bị đâm một kiếm lại còn phải chịu một chưởng, tuy rằng chưa chết nhưng lại bị thương nặng, chỉ có thể nằm dài trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt.Hai tay ông ta chống trên mặt đất, gượng ngồi dậy trên mặt đất một cách yếu ớt, rồi lại tự điểm mấy huyệt đạo trên ngực, ngẩng đầu đi về phía Giang Cung Tuấn.Gân xanh nổi lên trên khuôn mặt già nua, vẻ mặt kinh hãi hỏi: “Giang Cung Tuấn, anh muốn làm gì?”“Ông làm sao vậy?”Giang Cung Tuấn liếc hắn rồi nói: “Ông giết tôi thì được, nhưng tôi lại không được phép giết ông sao?”“Anh dám, anh có biết tôi là ai không? Tôi là tộc trưởng của nhà họ Cửu, nếu anh giết tôi, anh sẽ bị cả nhà họ Cửu trả thù”Cửu Diễm uy h**p.“Dọa tôi sao?”Giang Cung Tuấn cười nhạt, anh chuẩn bị sẵn một chưởng tràn đầy chân khí.“Giang Cung Tuấn, oan gia nên giải không nên kết, hãy dừng lại ở đây!”Cửu Khải Huân bước tới và nói.Giang Cung Tuấn liếc nhìn ông ta, lạnh lùng nói: “Ông già, món nợ lần trước tôi còn chưa tìm ông tính sổ, ông lại tự tìm tới cửa.Ông lập tức cút ngay cho tôi, nếu không tôi không ngại giết thêm vài người họ Cửu đâu!”“Anh...”Khuôn mặt già nua của Cửu Khải Huân trầm uất.“Cút!" Giang Cung Tuấn thản nhiên vấy tay.Nắm đấm của anh tỏ ra một luồng khí mạnh mẽ.Sức mạnh này đánh thẳng về phía Cửu Khải Huân.Gương mặt Cửu Khải Huân biến sắc, nhanh chóng lách người né tránh, nhưng tốc độ có hơi chậm nên bị trúng chiêu, văng ra ngoài rồi ngã sõng soài trên đất, sau đó phun ra một ngụm máu.“Ha ha...”Cửu Diễm cười rộ lên: "Giang Cung Tuấn, nếu muốn thì giết đi! Tôi đảm bảo sau khi giết tôi rồi anh cũng sẽ không được yên thân”“Thuận theo ý ông vậy.”Giang Cung Tuấn vung tay lên, lại hội tụ chân khí trong nắm đấm một lần nữa.Giang Cung Tuấn thật sự muốn giết ông ta.Nhà họ Cửu năm lần bảy lượt gây rắc rối cho anh, lần trước phế võ công của anh, nếu ông nội- ---------------------------

Chương 553: Gậy Ông  Đập Lưng Ông