Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 804: -2

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Tiếc là kết quả vẫn thế.Sut khi tút tút vài tiếng thì giọng nói máy móc lại vang lên để thông báo.Xem ra cô ấy cũng đang ở ngoài biển.Vu Kiệt trả điện thoại lại cho Ngô Tiểu Phàm: “Cảm ơn, nếu hai dãy số đó có gọi lại thì làm ơn hãy nói cho tôi biết”.“Đi, không thành vấn đề”, Ngô Tiểu Phàm bỏ điện thoại vào túi.“À đúng rồi, tôi muốn hỏi một chút, tôi đã hôn mê bao lâu rồi?”Ngô Tiểu Phàm nghĩ nghĩ: “Nếu tính từ thời gian chúng tôi cõng anh về thì anh đã hôn mê khoảng một tuần rồi”.“Hôm nay là ngày mấy?"Vu Kiệt lại hỏi.“Ngày bảy tháng mười một”.Nghe thấy thời gian đó, Vu Kiệt bắt đầu suy nghĩ, nói cách khác là sau khi máy bay xảy ra tai nạn hơn hai mươi mấy tiếng đồng hồ thì anh được đôi ông cháu này đưa về nhà, thì ra, đã được khoảng một tuần kể từ hôm xảy ra tai nạn.Anh hôn mê lâu như thế?Bây giờ tỉnh lại rồi, phải quay về thủ đô trước mới được, không thể để mọi người trong nhà lo lắng.Nghĩ nghĩ, Vu Kiệt lại cúi đầu nhìn lướt qua băng vải quấn miệng vết thương, cũng không phải là vết thương lớn gì, chỉ là mấy vết cắt, nghỉ ngơi vài ngày là ổn thôi.“Ông cụ đâu?”Nói xong bèn xoay người chạy bước nhỏ ra ngoài.Nhìn theo bóng lưng cô ta, Vu Kiệt vẫn điềm tĩnh, cúi đầu nhìn lướt qua chén thuốc và hoàn toàn không có ý định uống, ngược lại, sau khi cô ta ra ngoài thì anh đặt tảng đá sang một bên, tay kia bắt đầu bắt mạch cho mình.Bàn về y thuật, bây giờ ngoài Mặc Bạch ra thì chẳng có ai biết cách để chữa trị bản thân mình tốt hơn anh.Anh cần loại thuốc có thể giúp mình hoạt động được trong thời gian ngắn!Bởi vì…Có rất nhiều chuyện anh cần phải làm!.

Tiếc là kết quả vẫn thế.

Sut khi tút tút vài tiếng thì giọng nói máy móc lại vang lên để thông báo.

Xem ra cô ấy cũng đang ở ngoài biển.

Vu Kiệt trả điện thoại lại cho Ngô Tiểu Phàm: “Cảm ơn, nếu hai dãy số đó có gọi lại thì làm ơn hãy nói cho tôi biết”.

“Đi, không thành vấn đề”, Ngô Tiểu Phàm bỏ điện thoại vào túi.

“À đúng rồi, tôi muốn hỏi một chút, tôi đã hôn mê bao lâu rồi?”

Ngô Tiểu Phàm nghĩ nghĩ: “Nếu tính từ thời gian chúng tôi cõng anh về thì anh đã hôn mê khoảng một tuần rồi”.

“Hôm nay là ngày mấy?"

Vu Kiệt lại hỏi.

“Ngày bảy tháng mười một”.

Nghe thấy thời gian đó, Vu Kiệt bắt đầu suy nghĩ, nói cách khác là sau khi máy bay xảy ra tai nạn hơn hai mươi mấy tiếng đồng hồ thì anh được đôi ông cháu này đưa về nhà, thì ra, đã được khoảng một tuần kể từ hôm xảy ra tai nạn.

Anh hôn mê lâu như thế?

Bây giờ tỉnh lại rồi, phải quay về thủ đô trước mới được, không thể để mọi người trong nhà lo lắng.

Nghĩ nghĩ, Vu Kiệt lại cúi đầu nhìn lướt qua băng vải quấn miệng vết thương, cũng không phải là vết thương lớn gì, chỉ là mấy vết cắt, nghỉ ngơi vài ngày là ổn thôi.

“Ông cụ đâu?”

Nói xong bèn xoay người chạy bước nhỏ ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng cô ta, Vu Kiệt vẫn điềm tĩnh, cúi đầu nhìn lướt qua chén thuốc và hoàn toàn không có ý định uống, ngược lại, sau khi cô ta ra ngoài thì anh đặt tảng đá sang một bên, tay kia bắt đầu bắt mạch cho mình.

Bàn về y thuật, bây giờ ngoài Mặc Bạch ra thì chẳng có ai biết cách để chữa trị bản thân mình tốt hơn anh.

Anh cần loại thuốc có thể giúp mình hoạt động được trong thời gian ngắn!

Bởi vì…

Có rất nhiều chuyện anh cần phải làm!.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Tiếc là kết quả vẫn thế.Sut khi tút tút vài tiếng thì giọng nói máy móc lại vang lên để thông báo.Xem ra cô ấy cũng đang ở ngoài biển.Vu Kiệt trả điện thoại lại cho Ngô Tiểu Phàm: “Cảm ơn, nếu hai dãy số đó có gọi lại thì làm ơn hãy nói cho tôi biết”.“Đi, không thành vấn đề”, Ngô Tiểu Phàm bỏ điện thoại vào túi.“À đúng rồi, tôi muốn hỏi một chút, tôi đã hôn mê bao lâu rồi?”Ngô Tiểu Phàm nghĩ nghĩ: “Nếu tính từ thời gian chúng tôi cõng anh về thì anh đã hôn mê khoảng một tuần rồi”.“Hôm nay là ngày mấy?"Vu Kiệt lại hỏi.“Ngày bảy tháng mười một”.Nghe thấy thời gian đó, Vu Kiệt bắt đầu suy nghĩ, nói cách khác là sau khi máy bay xảy ra tai nạn hơn hai mươi mấy tiếng đồng hồ thì anh được đôi ông cháu này đưa về nhà, thì ra, đã được khoảng một tuần kể từ hôm xảy ra tai nạn.Anh hôn mê lâu như thế?Bây giờ tỉnh lại rồi, phải quay về thủ đô trước mới được, không thể để mọi người trong nhà lo lắng.Nghĩ nghĩ, Vu Kiệt lại cúi đầu nhìn lướt qua băng vải quấn miệng vết thương, cũng không phải là vết thương lớn gì, chỉ là mấy vết cắt, nghỉ ngơi vài ngày là ổn thôi.“Ông cụ đâu?”Nói xong bèn xoay người chạy bước nhỏ ra ngoài.Nhìn theo bóng lưng cô ta, Vu Kiệt vẫn điềm tĩnh, cúi đầu nhìn lướt qua chén thuốc và hoàn toàn không có ý định uống, ngược lại, sau khi cô ta ra ngoài thì anh đặt tảng đá sang một bên, tay kia bắt đầu bắt mạch cho mình.Bàn về y thuật, bây giờ ngoài Mặc Bạch ra thì chẳng có ai biết cách để chữa trị bản thân mình tốt hơn anh.Anh cần loại thuốc có thể giúp mình hoạt động được trong thời gian ngắn!Bởi vì…Có rất nhiều chuyện anh cần phải làm!.

Chương 804: -2