Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 864: Vậy Thì Giải Thích Đi
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Không biết sức lực từ đâu mà ra, Ngô Tiểu Phàm điên cuồng lao vào đám đông, cho đến khi chen đến hàng đầu tiên mới dừng lại, sau khi báo danh tính cho nhân viên phụ trách ở đây, cô nhanh chóng lao vào bên trong bệnh viện.Rất nhanh cô đã đến bên ngoài phòng bệnh của Hứa Thu."Bố…!" "Bố!" Vừa lên đến tầng này, bước ra khỏi thang máy, cô đã nhìn thấy hai nhân viên của cục cảnh sát đeo găng tay trắng đang đẩy một chiếc băng ca.Và người đàn ông nằm trên đó chính…Ngô Vĩ! "Bố!" Ngô Tiểu Phàm lòng đau như cắt hét lên, vào lúc này, tất cả những nỗi bất bình trong lòng cô suốt mấy năm đều tan biến, mọi thành kiến, mọi oán hận và bất mãn đều không còn nữa, chỉ còn lại đau đớn.Trên đời này, ngoài ông nội, cô chỉ còn lại một người thân là bố cô thôi.Mẹ cô mất rồi.Cũng không có anh chị em nào cả.Bây giờ bố cũng đi rồi.Vài năm nữa, nếu ông nội cũng không thể gắng gượng nổi và rời xa cô.Thì cô phải làm thế nào bây giờ? Giây tiếp theo, cô nhanh chóng lao về phía chiếc băng ca đang đẩy thi thể của Ngô Vĩ.Một nhân viên vừa thấy vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi, nhanh chóng ngăn cản Ngô Tiểu Phàm: "Thực xin lỗi, xin đừng làm ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi”."Đó là bố của tôi, bố của tôi mà!" Ngô Tiểu Phàm chỉ vào mặt Ngô Vĩ.Nghe vậy, hai người nhân viên đều sửng sốt, sau đó giải thích: "Là người nhà của nạn nhân sao? Phía chúng tôi sẽ có người đến giải thích tình hình xảy ra cho cô”."Giải thích?" Ngô Tiểu Phàm chợt bật khóc: "Vậy thì giải thích đi, nhanh lên, nhanh giải thích đi chứ”.Ngay sau đó, một thanh niên mặc đồng phục chịu trách nhiệm điều tra vụ việc này tên là Hàn Năng bước ra khỏi phòng bệnh, vừa nhìn thấy ồn ào bên đó liền vội vàng chạy đến."Ngô Tiểu Phàm phải không? Tôi là người vừa gọi cho cô, trước tiên chúng ta hãy tìm hiểu kỹ tình hình đã! Đừng quấy rầy công việc của họ”.Nói xong, Hàn Năng nhanh chóng kéo Ngô Tiểu Phàm sang một bên.Nhìn thấy chiếc băng ca đẩy thi thể của Ngô Vĩ dần đi xa, Ngô Tiểu Phàm càng thêm lo lắng: "Chuyện! chuyện này rốt cuộc là thế nào? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?" Hàn Năng lấy cuốn sổ ghi lại chi tiết ra, cầm bút lên, nói: "Cô Ngô, là như thế này, trước tiên tôi sẽ nói cho cô biết chuyện đã xảy ra dựa trên bằng chứng mà chúng tôi hiện có”."Mẹ kế của cô, Hứa Thu, cô biết chứ!" Ngô Tiểu Phàm gật đầu: "Vâng!" "Được rồi, biết là được, chúng tôi đã điều tra mối quan hệ gia đình giữa cô và bố cô, vì vậy tôi cũng hiểu mối quan hệ giữa hai người.Tôi cũng rất lấy làm tiếc vì chuyện này đã xảy ra, theo điều tra của chúng tôi, mẹ kế của cô là Hứa Thu đã phản bội bố cô và ngoại tình với người khác".Nói xong, Hàn Năng đưa cuốn sổ trên tay sang cho cô..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Không biết sức lực từ đâu mà ra, Ngô Tiểu Phàm điên cuồng lao vào đám đông, cho đến khi chen đến hàng đầu tiên mới dừng lại, sau khi báo danh tính cho nhân viên phụ trách ở đây, cô nhanh chóng lao vào bên trong bệnh viện.
Rất nhanh cô đã đến bên ngoài phòng bệnh của Hứa Thu.
"Bố…!"
"Bố!"
Vừa lên đến tầng này, bước ra khỏi thang máy, cô đã nhìn thấy hai nhân viên của cục cảnh sát đeo găng tay trắng đang đẩy một chiếc băng ca.
Và người đàn ông nằm trên đó chính…Ngô Vĩ!
"Bố!"
Ngô Tiểu Phàm lòng đau như cắt hét lên, vào lúc này, tất cả những nỗi bất bình trong lòng cô suốt mấy năm đều tan biến, mọi thành kiến, mọi oán hận và bất mãn đều không còn nữa, chỉ còn lại đau đớn.
Trên đời này, ngoài ông nội, cô chỉ còn lại một người thân là bố cô thôi.
Mẹ cô mất rồi.
Cũng không có anh chị em nào cả.
Bây giờ bố cũng đi rồi.
Vài năm nữa, nếu ông nội cũng không thể gắng gượng nổi và rời xa cô.
Thì cô phải làm thế nào bây giờ?
Giây tiếp theo, cô nhanh chóng lao về phía chiếc băng ca đang đẩy thi thể của Ngô Vĩ.
Một nhân viên vừa thấy vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi, nhanh chóng ngăn cản Ngô Tiểu Phàm: "Thực xin lỗi, xin đừng làm ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi”.
"Đó là bố của tôi, bố của tôi mà!"
Ngô Tiểu Phàm chỉ vào mặt Ngô Vĩ.
Nghe vậy, hai người nhân viên đều sửng sốt, sau đó giải thích: "Là người nhà của nạn nhân sao? Phía chúng tôi sẽ có người đến giải thích tình hình xảy ra cho cô”.
"Giải thích?"
Ngô Tiểu Phàm chợt bật khóc: "Vậy thì giải thích đi, nhanh lên, nhanh giải thích đi chứ”.
Ngay sau đó, một thanh niên mặc đồng phục chịu trách nhiệm điều tra vụ việc này tên là Hàn Năng bước ra khỏi phòng bệnh, vừa nhìn thấy ồn ào bên đó liền vội vàng chạy đến.
"Ngô Tiểu Phàm phải không? Tôi là người vừa gọi cho cô, trước tiên chúng ta hãy tìm hiểu kỹ tình hình đã! Đừng quấy rầy công việc của họ”.
Nói xong, Hàn Năng nhanh chóng kéo Ngô Tiểu Phàm sang một bên.
Nhìn thấy chiếc băng ca đẩy thi thể của Ngô Vĩ dần đi xa, Ngô Tiểu Phàm càng thêm lo lắng: "Chuyện! chuyện này rốt cuộc là thế nào? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Hàn Năng lấy cuốn sổ ghi lại chi tiết ra, cầm bút lên, nói: "Cô Ngô, là như thế này, trước tiên tôi sẽ nói cho cô biết chuyện đã xảy ra dựa trên bằng chứng mà chúng tôi hiện có”.
"Mẹ kế của cô, Hứa Thu, cô biết chứ!"
Ngô Tiểu Phàm gật đầu: "Vâng!"
"Được rồi, biết là được, chúng tôi đã điều tra mối quan hệ gia đình giữa cô và bố cô, vì vậy tôi cũng hiểu mối quan hệ giữa hai người.
Tôi cũng rất lấy làm tiếc vì chuyện này đã xảy ra, theo điều tra của chúng tôi, mẹ kế của cô là Hứa Thu đã phản bội bố cô và ngoại tình với người khác".
Nói xong, Hàn Năng đưa cuốn sổ trên tay sang cho cô.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Không biết sức lực từ đâu mà ra, Ngô Tiểu Phàm điên cuồng lao vào đám đông, cho đến khi chen đến hàng đầu tiên mới dừng lại, sau khi báo danh tính cho nhân viên phụ trách ở đây, cô nhanh chóng lao vào bên trong bệnh viện.Rất nhanh cô đã đến bên ngoài phòng bệnh của Hứa Thu."Bố…!" "Bố!" Vừa lên đến tầng này, bước ra khỏi thang máy, cô đã nhìn thấy hai nhân viên của cục cảnh sát đeo găng tay trắng đang đẩy một chiếc băng ca.Và người đàn ông nằm trên đó chính…Ngô Vĩ! "Bố!" Ngô Tiểu Phàm lòng đau như cắt hét lên, vào lúc này, tất cả những nỗi bất bình trong lòng cô suốt mấy năm đều tan biến, mọi thành kiến, mọi oán hận và bất mãn đều không còn nữa, chỉ còn lại đau đớn.Trên đời này, ngoài ông nội, cô chỉ còn lại một người thân là bố cô thôi.Mẹ cô mất rồi.Cũng không có anh chị em nào cả.Bây giờ bố cũng đi rồi.Vài năm nữa, nếu ông nội cũng không thể gắng gượng nổi và rời xa cô.Thì cô phải làm thế nào bây giờ? Giây tiếp theo, cô nhanh chóng lao về phía chiếc băng ca đang đẩy thi thể của Ngô Vĩ.Một nhân viên vừa thấy vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi, nhanh chóng ngăn cản Ngô Tiểu Phàm: "Thực xin lỗi, xin đừng làm ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi”."Đó là bố của tôi, bố của tôi mà!" Ngô Tiểu Phàm chỉ vào mặt Ngô Vĩ.Nghe vậy, hai người nhân viên đều sửng sốt, sau đó giải thích: "Là người nhà của nạn nhân sao? Phía chúng tôi sẽ có người đến giải thích tình hình xảy ra cho cô”."Giải thích?" Ngô Tiểu Phàm chợt bật khóc: "Vậy thì giải thích đi, nhanh lên, nhanh giải thích đi chứ”.Ngay sau đó, một thanh niên mặc đồng phục chịu trách nhiệm điều tra vụ việc này tên là Hàn Năng bước ra khỏi phòng bệnh, vừa nhìn thấy ồn ào bên đó liền vội vàng chạy đến."Ngô Tiểu Phàm phải không? Tôi là người vừa gọi cho cô, trước tiên chúng ta hãy tìm hiểu kỹ tình hình đã! Đừng quấy rầy công việc của họ”.Nói xong, Hàn Năng nhanh chóng kéo Ngô Tiểu Phàm sang một bên.Nhìn thấy chiếc băng ca đẩy thi thể của Ngô Vĩ dần đi xa, Ngô Tiểu Phàm càng thêm lo lắng: "Chuyện! chuyện này rốt cuộc là thế nào? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?" Hàn Năng lấy cuốn sổ ghi lại chi tiết ra, cầm bút lên, nói: "Cô Ngô, là như thế này, trước tiên tôi sẽ nói cho cô biết chuyện đã xảy ra dựa trên bằng chứng mà chúng tôi hiện có”."Mẹ kế của cô, Hứa Thu, cô biết chứ!" Ngô Tiểu Phàm gật đầu: "Vâng!" "Được rồi, biết là được, chúng tôi đã điều tra mối quan hệ gia đình giữa cô và bố cô, vì vậy tôi cũng hiểu mối quan hệ giữa hai người.Tôi cũng rất lấy làm tiếc vì chuyện này đã xảy ra, theo điều tra của chúng tôi, mẹ kế của cô là Hứa Thu đã phản bội bố cô và ngoại tình với người khác".Nói xong, Hàn Năng đưa cuốn sổ trên tay sang cho cô..