Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 879: Đệ Tử Thân Truyền Của Võ Thánh Diệp Lâm!

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Tên đó thật sự chỉ là một tên tình nhân đến từ vùng thôn quê như lời Hứa Thu nói ư?  Một tên đến từ nông thôn lại có thể xuất hiện từ miệng ông lão bí ẩn với quyền thế ngập trời thế này ư?  Hay, Vu Kiệt đó là một người hoàn toàn khác?  Hứa Long còn chưa kịp phản ứng thì bốn ông lão khác nghe thấy giọng của chưởng môn Thiên Sơn Kiếm Phái thì đều nhíu mày.Vu Kiệt nhận được cuộc điện thoại này cũng nói lên hai điều.Thứ nhất, tin tức mà phái Nga Mi cung cấp không phải là giả, Vu Kiệt thật sự đã từ Luân Thành đến Lạc Thành, tuy không rõ anh đã đến bằng cách nào, nhưng giọng điệu và cách nói năng của anh họ sẽ không nhầm.Thứ hai, những đệ tử được năm phái cử đến núi Trường Mao để tìm kiếm tung tích Vu Kiệt cũng đã xảy ra chuyện.Nhận ra hai điều đó, sắc mặt của cả năm chưởng môn đều trở nên khó coi.Năm phái đều là những môn phái tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ truyền thừa.Thái Cực Kiếm.Thiên Sơn Kiếm.Bắc Chân Môn  Dược Vương Cốc.Cùng với Bắc Hải Tông.Trong đó, hai kiếm phá lớn nhất chính là danh môn tiếng tăm lừng lẫy trong võ giới Hoa Hạ, tổ tiên đều xuất hiện Phong Vương Giả vượt qua lôi kiếp, còn ba tông còn lại thì có tuyệt thế truyền thừa, chẳng một phái nào không phải là truyền thừa mạnh nhất.Thế mà bây giờ, đệ tự của năm môn phái lớn, tổng cộng hai mươi người lại chết trong tay Vu Kiệt.Đệ tử thân truyền của Võ Thánh Diệp Lâm!  Nghĩ tới nỗi nhục nhã mà Diệp Lâm đã cho họ vào nhiều năm trước, cùng với bộ dạng chạy bán sống bán chết của họ trên chùa Hàn Sơn, cộng với mối thù hiện tại, ba ngọn lửa giận cùng gộp vào làm một, dù có chạm đến cảnh giới Phong Thánh thì năm người họ cũng không thể kiềm chế được ngọn lửa giận trong lòng.“Đúng là, đáng chết!”  “Thật ngông cuồng, quá ngông cuồng!”  Bà ta cười cười: “Năm vị chưởng môn đừng tức giận, nếu đã xác định được Vu Kiệt đó ở Lạc Thành thì có thế nào tên đó cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta được, tôi đã cử một lượng cao thủ lớn đến canh giữ ở những cửa khẩu quan trọng của Lạc Thành rồi”.“Trước mắt, tên đó chỉ là một con cá trong nồi chờ năm người tới bắt mà thôi, trước đó, chi bằng chúng ta cứ nói về chuyện hợp tác đã nhé?”  Là chưởng môn vừa nhậm chức của phái Nga Mi, bàn về tu vi thì bà ta hoàn toàn không có tư cách, chỉ có năm Phong Thánh Giả đủ tư cách ngồi cùng bàn nói chuyện với nhau, nhưng nhắc đến thế lực sau lưng thì bà ta lại có cái tư cách đó!  Xuất thân từ nhà họ Mộ là gia tộc truyền thừa hàng đầu, Mộ Doãn Thiện được đưa lên nhậm chức chưởng môn phái Nga Mi, ngoài việc trong phái chẳng có một người nào khác thích hợp hơn thì có một phần hỗ trợ của nhà họ Mộ..

Tên đó thật sự chỉ là một tên tình nhân đến từ vùng thôn quê như lời Hứa Thu nói ư?  

Một tên đến từ nông thôn lại có thể xuất hiện từ miệng ông lão bí ẩn với quyền thế ngập trời thế này ư?  

Hay, Vu Kiệt đó là một người hoàn toàn khác?  

Hứa Long còn chưa kịp phản ứng thì bốn ông lão khác nghe thấy giọng của chưởng môn Thiên Sơn Kiếm Phái thì đều nhíu mày.

Vu Kiệt nhận được cuộc điện thoại này cũng nói lên hai điều.

Thứ nhất, tin tức mà phái Nga Mi cung cấp không phải là giả, Vu Kiệt thật sự đã từ Luân Thành đến Lạc Thành, tuy không rõ anh đã đến bằng cách nào, nhưng giọng điệu và cách nói năng của anh họ sẽ không nhầm.

Thứ hai, những đệ tử được năm phái cử đến núi Trường Mao để tìm kiếm tung tích Vu Kiệt cũng đã xảy ra chuyện.

Nhận ra hai điều đó, sắc mặt của cả năm chưởng môn đều trở nên khó coi.

Năm phái đều là những môn phái tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ truyền thừa.

Thái Cực Kiếm.

Thiên Sơn Kiếm.

Bắc Chân Môn  

Dược Vương Cốc.

Cùng với Bắc Hải Tông.

Trong đó, hai kiếm phá lớn nhất chính là danh môn tiếng tăm lừng lẫy trong võ giới Hoa Hạ, tổ tiên đều xuất hiện Phong Vương Giả vượt qua lôi kiếp, còn ba tông còn lại thì có tuyệt thế truyền thừa, chẳng một phái nào không phải là truyền thừa mạnh nhất.

Thế mà bây giờ, đệ tự của năm môn phái lớn, tổng cộng hai mươi người lại chết trong tay Vu Kiệt.

Đệ tử thân truyền của Võ Thánh Diệp Lâm!  

Nghĩ tới nỗi nhục nhã mà Diệp Lâm đã cho họ vào nhiều năm trước, cùng với bộ dạng chạy bán sống bán chết của họ trên chùa Hàn Sơn, cộng với mối thù hiện tại, ba ngọn lửa giận cùng gộp vào làm một, dù có chạm đến cảnh giới Phong Thánh thì năm người họ cũng không thể kiềm chế được ngọn lửa giận trong lòng.

“Đúng là, đáng chết!”  

“Thật ngông cuồng, quá ngông cuồng!”  

Bà ta cười cười: “Năm vị chưởng môn đừng tức giận, nếu đã xác định được Vu Kiệt đó ở Lạc Thành thì có thế nào tên đó cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta được, tôi đã cử một lượng cao thủ lớn đến canh giữ ở những cửa khẩu quan trọng của Lạc Thành rồi”.

“Trước mắt, tên đó chỉ là một con cá trong nồi chờ năm người tới bắt mà thôi, trước đó, chi bằng chúng ta cứ nói về chuyện hợp tác đã nhé?”  

Là chưởng môn vừa nhậm chức của phái Nga Mi, bàn về tu vi thì bà ta hoàn toàn không có tư cách, chỉ có năm Phong Thánh Giả đủ tư cách ngồi cùng bàn nói chuyện với nhau, nhưng nhắc đến thế lực sau lưng thì bà ta lại có cái tư cách đó!  

Xuất thân từ nhà họ Mộ là gia tộc truyền thừa hàng đầu, Mộ Doãn Thiện được đưa lên nhậm chức chưởng môn phái Nga Mi, ngoài việc trong phái chẳng có một người nào khác thích hợp hơn thì có một phần hỗ trợ của nhà họ Mộ.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Tên đó thật sự chỉ là một tên tình nhân đến từ vùng thôn quê như lời Hứa Thu nói ư?  Một tên đến từ nông thôn lại có thể xuất hiện từ miệng ông lão bí ẩn với quyền thế ngập trời thế này ư?  Hay, Vu Kiệt đó là một người hoàn toàn khác?  Hứa Long còn chưa kịp phản ứng thì bốn ông lão khác nghe thấy giọng của chưởng môn Thiên Sơn Kiếm Phái thì đều nhíu mày.Vu Kiệt nhận được cuộc điện thoại này cũng nói lên hai điều.Thứ nhất, tin tức mà phái Nga Mi cung cấp không phải là giả, Vu Kiệt thật sự đã từ Luân Thành đến Lạc Thành, tuy không rõ anh đã đến bằng cách nào, nhưng giọng điệu và cách nói năng của anh họ sẽ không nhầm.Thứ hai, những đệ tử được năm phái cử đến núi Trường Mao để tìm kiếm tung tích Vu Kiệt cũng đã xảy ra chuyện.Nhận ra hai điều đó, sắc mặt của cả năm chưởng môn đều trở nên khó coi.Năm phái đều là những môn phái tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ truyền thừa.Thái Cực Kiếm.Thiên Sơn Kiếm.Bắc Chân Môn  Dược Vương Cốc.Cùng với Bắc Hải Tông.Trong đó, hai kiếm phá lớn nhất chính là danh môn tiếng tăm lừng lẫy trong võ giới Hoa Hạ, tổ tiên đều xuất hiện Phong Vương Giả vượt qua lôi kiếp, còn ba tông còn lại thì có tuyệt thế truyền thừa, chẳng một phái nào không phải là truyền thừa mạnh nhất.Thế mà bây giờ, đệ tự của năm môn phái lớn, tổng cộng hai mươi người lại chết trong tay Vu Kiệt.Đệ tử thân truyền của Võ Thánh Diệp Lâm!  Nghĩ tới nỗi nhục nhã mà Diệp Lâm đã cho họ vào nhiều năm trước, cùng với bộ dạng chạy bán sống bán chết của họ trên chùa Hàn Sơn, cộng với mối thù hiện tại, ba ngọn lửa giận cùng gộp vào làm một, dù có chạm đến cảnh giới Phong Thánh thì năm người họ cũng không thể kiềm chế được ngọn lửa giận trong lòng.“Đúng là, đáng chết!”  “Thật ngông cuồng, quá ngông cuồng!”  Bà ta cười cười: “Năm vị chưởng môn đừng tức giận, nếu đã xác định được Vu Kiệt đó ở Lạc Thành thì có thế nào tên đó cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta được, tôi đã cử một lượng cao thủ lớn đến canh giữ ở những cửa khẩu quan trọng của Lạc Thành rồi”.“Trước mắt, tên đó chỉ là một con cá trong nồi chờ năm người tới bắt mà thôi, trước đó, chi bằng chúng ta cứ nói về chuyện hợp tác đã nhé?”  Là chưởng môn vừa nhậm chức của phái Nga Mi, bàn về tu vi thì bà ta hoàn toàn không có tư cách, chỉ có năm Phong Thánh Giả đủ tư cách ngồi cùng bàn nói chuyện với nhau, nhưng nhắc đến thế lực sau lưng thì bà ta lại có cái tư cách đó!  Xuất thân từ nhà họ Mộ là gia tộc truyền thừa hàng đầu, Mộ Doãn Thiện được đưa lên nhậm chức chưởng môn phái Nga Mi, ngoài việc trong phái chẳng có một người nào khác thích hợp hơn thì có một phần hỗ trợ của nhà họ Mộ..

Chương 879: Đệ Tử Thân Truyền Của Võ Thánh Diệp Lâm!