Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 905: Tên Kia Bị Đánh Ngã Ra Đất

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Sát ý lạnh thấu xương tạo thành thế đao sắc bén giữa không trung.Đồng tử Vu Kiệt thoáng co rút lại, vung đao đốn củi trong tay ngăn lại dao bầu trước mặt.“Choang!”  Một tiếng va chạm chói tai vang lên.Nhưng ngay lúc này…  Đao của Vu Kiệt không còn chém bay con dao bầu đối diện như lúc trước, mà cùng nó giằng co tại chỗ.Rốt cuộc… tu vi của anh cũng rơi xuống Tiểu Kình.Trong khoảng thời gian ngắn, anh đã bị áp chế.“Tu vi của mình!”  Phút chốc, cảm giác khủng hoảng mạnh mẽ k*ch th*ch toàn bộ dây thần kinh của Vu Kiệt, giác quan thứ sáu hình thành sau nhiều năm chiến đấu đã giúp anh cảm nhận được nguy hiểm đến từ bên cạnh.Vu Kiệt vừa ngăn cản đao của tên võ giả nhà họ Thường trước mặt, vừa liếc nhìn ra sau lưng thì phát hiện có bốn tên đang vung dao lên chém về phía anh từ hai phía.Tốc độ của bọn họ rất nhanh!  Không!  Nói chính xác hơn là các giác quan của Vu Kiệt đã giảm sút, nên khả năng phát hiện hành động của đám người này trở nên chậm đi.Anh chậm!  Những người này… mới là nhanh!  Bốn con dao, bốn mũi nhọn, cùng với gần 50, 60 tên đệ tử nhà họ Thường đang ngăn cản phía trước.Không thể chờ chết!  Niềm tin trong tim Vu Kiệt không ngừng gào thét, ánh mắt anh híp lại, tu vi giảm xuống thì đã sao, anh vẫn là… Vu Kiệt!  Là lưỡi dao sắc của Tổ quốc - vị Lang Vương từng đơn độc vượt biên khiêu chiến ba mươi tên cao thủ bắn tỉa tinh nhuệ.Vu Kiệt bước lên một bước, khí kình ngưng tụ ở lòng bàn chân, lúc này, anh nhảy vọt lên cao, đao đốn củi vốn đang giằng co với dao bầu của kẻ địch thoáng chốc chém lên trên, lưỡi đao xẹt qua cổ đối phương, đồng thời anh khẽ xoay cổ tay, đao trong tay xoay một vòng giữa không trung.Ngay sau đó…  Một cảnh tượng khiến người ta kinh hãi diễn ra.Vu Kiệt bay vọt lên khiến thế công của bốn tên đệ tử nhà họ Thường thất bại, không đợi bọn họ kịp phản ứng, đao đốn củi trong tay anh đã bay ra, dùng tốc độ tuyệt đối chém vào cổ mấy tên đệ tử nhà họ Thường kia.“Choang!”  Kế đó, đao đốn củi rơi trên mặt đất, phát ra một tiếng vang nhỏ.Cùng với đó là mấy cái đầu đầm đìa máu tươi lăn lông lốc trên mặt đất.Tên kia bị đánh ngã ra đất.Tiếp theo là âm thanh “răng rắc”, xương mũi của hắn ta nát vụn, máu mũi từ miệng vết thương tuôn ra, nhanh chóng nhuộm đỏ toàn bộ cằm.Nhưng ngay khi Vu Kiệt chuẩn bị tiến lên phía trước, đột nhiên một luồng gió lạnh ập đến từ sau lưng.Da đầu anh tê rần..

Sát ý lạnh thấu xương tạo thành thế đao sắc bén giữa không trung.

Đồng tử Vu Kiệt thoáng co rút lại, vung đao đốn củi trong tay ngăn lại dao bầu trước mặt.

“Choang!”  

Một tiếng va chạm chói tai vang lên.

Nhưng ngay lúc này…  

Đao của Vu Kiệt không còn chém bay con dao bầu đối diện như lúc trước, mà cùng nó giằng co tại chỗ.

Rốt cuộc… tu vi của anh cũng rơi xuống Tiểu Kình.

Trong khoảng thời gian ngắn, anh đã bị áp chế.

“Tu vi của mình!”  

Phút chốc, cảm giác khủng hoảng mạnh mẽ k*ch th*ch toàn bộ dây thần kinh của Vu Kiệt, giác quan thứ sáu hình thành sau nhiều năm chiến đấu đã giúp anh cảm nhận được nguy hiểm đến từ bên cạnh.

Vu Kiệt vừa ngăn cản đao của tên võ giả nhà họ Thường trước mặt, vừa liếc nhìn ra sau lưng thì phát hiện có bốn tên đang vung dao lên chém về phía anh từ hai phía.

Tốc độ của bọn họ rất nhanh!  

Không!  

Nói chính xác hơn là các giác quan của Vu Kiệt đã giảm sút, nên khả năng phát hiện hành động của đám người này trở nên chậm đi.

Anh chậm!  

Những người này… mới là nhanh!  

Bốn con dao, bốn mũi nhọn, cùng với gần 50, 60 tên đệ tử nhà họ Thường đang ngăn cản phía trước.

Không thể chờ chết!  

Niềm tin trong tim Vu Kiệt không ngừng gào thét, ánh mắt anh híp lại, tu vi giảm xuống thì đã sao, anh vẫn là… Vu Kiệt!  

Là lưỡi dao sắc của Tổ quốc - vị Lang Vương từng đơn độc vượt biên khiêu chiến ba mươi tên cao thủ bắn tỉa tinh nhuệ.

Vu Kiệt bước lên một bước, khí kình ngưng tụ ở lòng bàn chân, lúc này, anh nhảy vọt lên cao, đao đốn củi vốn đang giằng co với dao bầu của kẻ địch thoáng chốc chém lên trên, lưỡi đao xẹt qua cổ đối phương, đồng thời anh khẽ xoay cổ tay, đao trong tay xoay một vòng giữa không trung.

Ngay sau đó…  

Một cảnh tượng khiến người ta kinh hãi diễn ra.

Vu Kiệt bay vọt lên khiến thế công của bốn tên đệ tử nhà họ Thường thất bại, không đợi bọn họ kịp phản ứng, đao đốn củi trong tay anh đã bay ra, dùng tốc độ tuyệt đối chém vào cổ mấy tên đệ tử nhà họ Thường kia.

“Choang!”  

Kế đó, đao đốn củi rơi trên mặt đất, phát ra một tiếng vang nhỏ.

Cùng với đó là mấy cái đầu đầm đìa máu tươi lăn lông lốc trên mặt đất.

Tên kia bị đánh ngã ra đất.

Tiếp theo là âm thanh “răng rắc”, xương mũi của hắn ta nát vụn, máu mũi từ miệng vết thương tuôn ra, nhanh chóng nhuộm đỏ toàn bộ cằm.

Nhưng ngay khi Vu Kiệt chuẩn bị tiến lên phía trước, đột nhiên một luồng gió lạnh ập đến từ sau lưng.

Da đầu anh tê rần.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Sát ý lạnh thấu xương tạo thành thế đao sắc bén giữa không trung.Đồng tử Vu Kiệt thoáng co rút lại, vung đao đốn củi trong tay ngăn lại dao bầu trước mặt.“Choang!”  Một tiếng va chạm chói tai vang lên.Nhưng ngay lúc này…  Đao của Vu Kiệt không còn chém bay con dao bầu đối diện như lúc trước, mà cùng nó giằng co tại chỗ.Rốt cuộc… tu vi của anh cũng rơi xuống Tiểu Kình.Trong khoảng thời gian ngắn, anh đã bị áp chế.“Tu vi của mình!”  Phút chốc, cảm giác khủng hoảng mạnh mẽ k*ch th*ch toàn bộ dây thần kinh của Vu Kiệt, giác quan thứ sáu hình thành sau nhiều năm chiến đấu đã giúp anh cảm nhận được nguy hiểm đến từ bên cạnh.Vu Kiệt vừa ngăn cản đao của tên võ giả nhà họ Thường trước mặt, vừa liếc nhìn ra sau lưng thì phát hiện có bốn tên đang vung dao lên chém về phía anh từ hai phía.Tốc độ của bọn họ rất nhanh!  Không!  Nói chính xác hơn là các giác quan của Vu Kiệt đã giảm sút, nên khả năng phát hiện hành động của đám người này trở nên chậm đi.Anh chậm!  Những người này… mới là nhanh!  Bốn con dao, bốn mũi nhọn, cùng với gần 50, 60 tên đệ tử nhà họ Thường đang ngăn cản phía trước.Không thể chờ chết!  Niềm tin trong tim Vu Kiệt không ngừng gào thét, ánh mắt anh híp lại, tu vi giảm xuống thì đã sao, anh vẫn là… Vu Kiệt!  Là lưỡi dao sắc của Tổ quốc - vị Lang Vương từng đơn độc vượt biên khiêu chiến ba mươi tên cao thủ bắn tỉa tinh nhuệ.Vu Kiệt bước lên một bước, khí kình ngưng tụ ở lòng bàn chân, lúc này, anh nhảy vọt lên cao, đao đốn củi vốn đang giằng co với dao bầu của kẻ địch thoáng chốc chém lên trên, lưỡi đao xẹt qua cổ đối phương, đồng thời anh khẽ xoay cổ tay, đao trong tay xoay một vòng giữa không trung.Ngay sau đó…  Một cảnh tượng khiến người ta kinh hãi diễn ra.Vu Kiệt bay vọt lên khiến thế công của bốn tên đệ tử nhà họ Thường thất bại, không đợi bọn họ kịp phản ứng, đao đốn củi trong tay anh đã bay ra, dùng tốc độ tuyệt đối chém vào cổ mấy tên đệ tử nhà họ Thường kia.“Choang!”  Kế đó, đao đốn củi rơi trên mặt đất, phát ra một tiếng vang nhỏ.Cùng với đó là mấy cái đầu đầm đìa máu tươi lăn lông lốc trên mặt đất.Tên kia bị đánh ngã ra đất.Tiếp theo là âm thanh “răng rắc”, xương mũi của hắn ta nát vụn, máu mũi từ miệng vết thương tuôn ra, nhanh chóng nhuộm đỏ toàn bộ cằm.Nhưng ngay khi Vu Kiệt chuẩn bị tiến lên phía trước, đột nhiên một luồng gió lạnh ập đến từ sau lưng.Da đầu anh tê rần..

Chương 905: Tên Kia Bị Đánh Ngã Ra Đất